image advertisement
image advertisement





























 

Los poemas de Mai Văn Phấn – Thơ tiếng Tây Ban Nha. Traductor – Dịch giả: Phạm Long Quận. Corrector – Biên tập: Francisco Borrás Marimón

Mai Văn Phấn

Traductor – Dịch giả: Phạm Long Quận

Corrector – Biên tập: Francisco Borrás Marimón

 


 

 


Nhà thơ-Dịch giả Phạm Long Quận

 

 


Nhà văn-Giáo sư Francisco Borrás Marimón

 

 

 

 

 

maivanphan.com: Nhà thơ-Dịch giả Phạm Long Quận vừa gửi tôi 45 bài thơ, do ông chọn từ cuốn sách “Thơ tuyển Mai Văn Phấn” (Nxb. Hội Nhà văn, 2011) và dịch sang tiếng Tây Ban Nha. Chùm thơ này đã được Nhà văn-Giáo sư người Tây Ban Nha Francisco Borrás Marimón biên tập. Trân trọng cảm ơn mối tâm giao của Nhà thơ-Dịch giả Phạm Long Quận và Nhà văn-Giáo sư Francisco Borrás Marimón!

 

 

 

Inocencia

 


Cuando duermo mi alma se despliega de mi cuerpo 

Estoy volando sobre los pétalos florales

Vagando como los viejos tiempos cuanto mi madre se ausentó

Me olvido de este cuerpo callado y sufrido.

 

Sí, veo el polvo

La vida es un cuerpo doloroso

El viento todavía canta verde en lo alto

El sol riega con sus lluvias copiosamente.

 

La maldad se duerme entre las coronas de flores

Y la tierra se vuelve sana y pura           

Mi alma con las gotas de sol brillando perlas

Se caen sobre el campo verde e infinito.

 

Y al amanecer!

Cada gota de la madrugada!

Me reencuentro el alma con el cuerpo

Sería yo, y no otras gentes

Para llorar inocentemente como un recién nacido.

 

 

 

 

Azul

 


Tierra - La casa de la obstetricia

Un recién nacido transmite a través de espacio verde

las contraseñas...

 

La noche de la nueva estación

Frenéticamente te bese a través de las hojas

Cuando la niebla se diluye se dejan las hojas verdes, verdes.

 

La soledad invade la costa fluvial seca

El tiempo se va, templado los árboles, las hojas caídas

Bien fuertes y suaves a la vez

El viento del mar azul lleva los colores celestiales.

 

El amanecer nace, ilumina media vida

Y la otra mitad se hunde en la oscuridad

Los céspedes verdes apurando

Manchan los pies de pasajeros.

 

Las ondas  en los árboles susurrando cada pórtico

El barco del tiempo se apura

Cuando cada uno de nosotros es una hoja

Luego se volvió de repente nuestra casa el bosque salvaje.

 

Tierra - La casa de la obstetricia

Un recién nacido transmite a través de espacio verde

las contraseñas...

 

 

 

 

La medicina amarga

 


(Para Ngọc Trâm)

 

La fiebre te quema en la plataforma de fuego

También podría ser yo la ceniza

La medicina amarga ya no podía esperar

Tomo tu mano

Yo vierto

Con dolor dejo  caer el recipiente con...

 

Mi hija! El rocío se cae en cada gota

Exprimido durante la noche fría y dura

Y pétalos de flores delicadas

Transmiten las aromas gracias a las raíces.

 

Los callos se forman por los sudores

Derrame la Primavera en la taza amarga

las lágrimas de mi edad en silencio, silencio

La verdad llora sin rumbo.

 

¿Qué estás comiendo en el sueño?

Dejo la taza en la ventana

Cuando seas grande como yo ahora

En el fondo de la taza aún hay ciclones.

 

 

 

 

Escritos para flauta

 


Soplé en el oscuro corazón de la flauta infierno, para encontrar los siete caminos al cielo: do, re, mi, fa, sol, la, si.

Cada tonalidad vuela lejos, deslizando inclinada a la luz de siete colores brillantes, para que la otra sombra también tome las formas de la flauta, para que yo sople agonizando los labios a la flauta.

Dejando el bajo vuelan hacia arriba, y caen en la noche con la escala de tonos. Escuchar ecos de pasos en la sombra pesada, que es una vez cada tono hacia arriba.

Taciturno universo flotando en la noche. Las olas suaves calman las llagas que estaban allí, para ver en compensación por la mañana temprano la otra costa.

Cada rincón de oscuridad en mí, toma de sonido como la succión de la mama, de mi boca que revela una luz, que con flujo pausado se adentra.

 

 

 

 

Das el pecho a nuestra hija

 


Esta tarde das el pecho a nuestra hija. Afuera cada pie de las hormigas se va, cada ala de las abejas sigue agitando. El lugar de mi residencia es el cuadro azul en tus ojos sonrientes. Nuestra felicidad incomparable es estar juntos, como nos acostamos en la fina arena en los pies del dique. Besé tus pechos llenos de fragancia, la tarde dulce con las cigüeñas, a través de mis labios aterrizaron suavemente en tu alma. Nuestra habitación no tenía las paredes que rodean, el tiempo y el espacio se santifican, cuando  admiro tus pechos elevados como las olas del mar,  cómodamente instalado en la bella boca del bebé...

 

Escucho las voces de las lagartijas marcando los ritmos, o el caer de las gotas de agua en la tinaja de nuestra casa.

 

 

 

 

Retratos, frutas y sueños

 


Las fotos en condiciones de poca luz, la frutas maduras a las fuerza y los sueños partidos las alas antes de la lluvia, a la deriva lentamente hacia atrás en la memoria.

De acuerdo a campo abierto por la mañana, el viento se precipitó en la habitación y la luz y el polvo, limpió el sudor de  un sueño.

Y así, los orígenes tan cercanos, cuando se vuelve ya a al final de la vida, o espera la siguiente reencarnación.

Apenas el alma reencarna, donde se detuvo el espacio adorar, a continuación, oculto en vuelo flota inmóvil fetichismo.

Cualquier persona ha funcionado desde el sueño, el fruto de fotografiar, para recoger lo que ha perdido, lágrimas estancadas que se hayan escuchado y darse cuenta de la dureza de todos los matices.

Cuando la cuenca ha cambiado un espacio de generación y hierba en la tierra destellos, destellos.

El alma se encuentra en otra luz de ángulo abierto, el gemido de fresco rocío cae, torpe cautela golpear cada vocal.

Pero en todas partes están comenzando a fluir en recuerdos, ambos de la foto, la fruta, el habla, sueño anoche.

 

 

 

 

Desde un vuelo

 


En la niebla densa, húmeda y oscura

La silenciosa sombra de los árboles

Se dispara un vuelo de un pájaro.

 

Como toda la espera silenciosa

Entre el espacio misterioso e inmenso

El vuelo se convierte  en indicador de comandos.

 

La escoba sin piedad hizo temblar la calle

Los dientes afilados para peinar cavan las raíces del pelo

Los labios solitarios buscan los pechos

Cuántos ojos abiertos miran las llamas ardientes de los rocíos.

 

Nos es transmitido desde la antigüedad

A partir de un vuelo nace el fuego

Hay chispas de carbón que caen en las heridas ardientes

Después de los pasos suaves del pájaro que se posó en mi columna vertebral, y mi cráneo

Veo a través de las mi pecho que las nubes grises lentamente se clarean.

 

 

 

 

Las huellas del amanecer

 


Las agudas olas, el horizonte estaba roto

La mañana surge desde la frontera borrosa

Mil ojos pueden girar hasta el espacio cúprico

En una gota de niebla a la deriva hincha agitado.

 

No deriva más cerca de las nubes empapada de gasolina

A pesar de intentar esconder los diez dedos de fuego

Las cuchillas de viento fragantes en los oídos

Aplicando al imaginar de la hierba silvestre.

 

Mis carnes palpitando con tus huellas

Hacen las uñas en el suelo más  ecos

Cada vértebra por separarse sopla los instrumentos de viento

Parece que hay unos labios encima de la cabeza soplándole.

 

 

 

 

Variaciones en la noche lluviosa

 


Ya hizo la lluvia

Y los ecos del trueno

El germen del brote desnudo en la oscuridad

Tratando de ocultar la aridez del suelo desnudo

Al buscar las raíces en el pecho.

 

A lo largo anhelo

Y los recuerdos

El sombrero cónico, una capa de paja o los rayos a través de la barra de cielo

La noche se ha acostado en cada tumba

Una camisa de color negro se ha quedado atascada en el árbol.

 

A la frescura juntos

Y resuenan a la vez

Los sonidos se desvían en un sueño profundo

Rompiéndose los sueños al revés

En el agua de lluvia fresca - floraciones de hojaldre - sonaron.

 

 

 

 

El ritmo del otoño

 


El otoño suelta miles de barquitos

Respirar rítmicamente  los sonidos del agua ronda

Hay perchas como mano invisible en mi hombro

Las dos costas se templan nerviosas.

 

Las gotas de lluvia se rompen desde los sueños de verano

La hierba alzó vacilante y dio la bienvenida a cada gota

Desde los cadáveres de las hojas, sus almas corren a la punta

El azul llega en los huecos de los ojos sin neblinas

 

De aquí a la costa estaba cerca curiosamente

Sin embargo, se vacilan todo el otoño

Quién se hundió en colores de la flor enamoramiento

Hacer que la otra barca se vuelva a buscar.

 

 

 

 

Ruidos de la puerta

 


Resuenan en los sueños como truenos

En la vieja cama

La extensa tierra se vuelve de nuevo

Que huele los campos brumosos

Se mezclan con los sudores las ropas de la cama

El destino de garzas

Esta hundido en los mosquiteros sueltos

Inclinados los arados justo a la rodilla

Los aluviales inundados oídos

En los puños llenos de camarones y pescado

Los deslizamientos rompen las costas

Se calma y recordado en el delirio

Era el sonido de un trueno antes de azadas

antes de que las capturas de árboles en el abismo

Los rayos se van sin ecos

con entrada a través de un estrecho abismo

sonó la puerta atascada

una carretera abierta.

 

 

 

 

El verano está muy cerca

 


Los caminos altivos

La estatua sellada de sándalo desaparece de repente

La llovizna respira

 

Cubriendo mi boca, tú dijiste:

- No cantar la letra en dióxido de carbono!

anticlímax

Dejar ir bajo rejas de arado, están a la deriva en la niebla

 

Cada cuerno de búfalo que sobresale de cada agujero oscuro

Se levanta la tierra para que las hierbas crezcan

Sopla la humedad en su lugar la descomposición

Las almas luchan por su reencarnación

Las hierbas cola de perro como banderas en el sendero

La casa fue puesta en su sueño de otra casa

Las aves escuchan un sonido de clic entre los troncos del fusil, cubriendo las nubes asadas en la puesta de sol ardiente

La ostra abre la boca estrangulada de humos por la discusión de la inmortalidad del agua y el barco, brevemente

El oso dejó el nido de abeja abrazado desde la parte superior del árbol hasta la trampa

... ... ...

 

Los búfalos se esfuerzan en la tierra inundada

Las cuerdas de tiempo se extienden

Se explota el suelo duro

 

Las llamas suben desde las nubes

Las almas fueron incineradas la última vez

 

Quién está extendiendo los brazos

Hablando tanto sin lograr las voces.

 

 

 

 

La aldea

 

 


El agua desliza las sombras de la laguna en lo alto

Se hunde el polen y se corrompe la flor acuática de Bim

La senda entreabierta

 

Las raíces mantienen el suelo

Las carreteras riegan los pechos perfumados

Se conectan los rostros con cabezas

Se pasa de mano a mano una y otra vez

 

Otras sendas

La huella de hoces

La huella de la cimitarra

Las lágrimas tiñeron arrugada la hierba de polvo

La misericordiosa aguja perfora un curso de la vida

Asegúrese de roturas

 

Las llamas rompen el espacio del recipiente de cal

Se estrujan las alas de la cigüeña plástica

soplado y estirado de la camisa de espinacas, tambores

banderas, banderas volaron a abrir

 

La rotura de cada tumba

Se recoge seriamente cada enseñanza de los antepasados

Mi pueblo!

Mis manos temblorosas arreglando los huesos

antes del amanecer.

 

 

 

 

Los cantos de la cosecha

 


Se extendió rápidamente, la tierra abierta abrumadora

Vertiste cada inundación salvaje, salvaje

Me barriste fuera de la casa con un pequeño jardín

 

El pájaro corta un inmenso espacio y deja la ruta infinita

 

Mis raíces llenan tus ojos y se ven exuberantes

Cada semilla pulveriza la calidez del suelo mojado

Desde la respiración hace que el cielo cambie

desde el vacío y tiene el derecho de crear las nubes

 

Ardor en los ojos quema la paja de arroz de la vieja estación

Cambia los horizontes de la mirada y el espacio

La tierra recibió lo que se queda de lo quemado

Se confía en la nueva temporada, aplastado y eliminado todo

Los besos, el silencio, despiden el calor y perforan en el suelo

la sobrecarga del circuito subterráneo antiguo lleno de cepa mística

La tierra fértil abraza a la aurora naciente, alzándose al rostro

el aumento de la fertilidad de hierba exuberante.

 

La temporada de renacimiento germinan espigas doradas

Los truenos explotando dentro de las manos germinales

Las fibras de aluvión rodean la tierra por cada trozo

Te agachaste y el río llegó de repente corriendo.

 

 

 

 

Sonámbulo

 


(Para el escritor Bùi Ngọc Tấn)

 

Brindamos

Riendo rayando las rocas

Los cristales templan en la mano.

 

Se agota el cantar de las aves

Se caen las huellas podridas cubiertas los peldaños de piedras frías

crisis de la almohadilla del edredón que la vida de insectos

respiran juntos

Respirar una extraña lluvia

 

La boca profunda de la taza, los pechos ahuecados

La levadura del cerdo cubre al cedro de madera

Que suerte de sobrevivir este borrachera

Los ojos de los parientes arreglan las cosas.

 

pastoreo en el blanco campo

Las letras embarazan a la tierra

A través de la aberración...

 

Paredes excavadas en la noche

Ponte de pie quien sabe

Quien vierte en el paso sonambulismo

 

Añadir otra taza

Otra más...

 

 

 

 

Te oí por el teléfono

 


Tu voz en el teléfonose oye transparente y ligera…

Una gota de agua se evapora

Una semilla del árbol brota

Una fruta madura acaba de caer

Un arroyo acaba de deslizarse


La distancia hasta el otro extremo son los campos y pueblos, la carga por palero. Son los vehículos, la construcción de la torre, las raíces profundas. Tu voz no los pasa sino que los convierte más pequeños, se abren las puertas al otro extremo. Te escuché abrir capas sagradas gracias a las raíces profundas en la tierra cálida, el río que desemboca en la carga por palero, los pueblos fértiles, levantadas las torres, los exuberantes campos de arroz en los vehículos.


Habla más conmigo las frases vagas sin contenidos!


Cuando dejarás el audífono, tal vez todas las cosas intentarán encontrar el camino viejo…

Sólo se quedan las ondulaciones entendidas

Sólo se queda la succión de clorofila

Sólo se queda lo volante dulce

Sólo se quedan las costas rocosas vacilando

 

 

 

 

Hermano, hermana...

 


La mañana en el escritorio. Abro el recordatorio. Tu mano desde el revés de las páginas tomó mi pluma y la pisó fuerte. Un camino que fue dibujado tembloroso.

 

Flotando como peces, me has dicho:

- Tu cuarto es demasiado apretados.

- ...

- Compacto, pero cálido.

Pegan su pecho hacia arriba todos los objetos esféricos. Pantallas de lámparas, pisapapeles animal, tazas, termos, TV, relojes de pared, ventiladores... Y me enseña cómo respirar, vamos a tomar una respiración profunda en el pecho, la compresión de todos los objetos a los pies! Me dio una percepción diferente.

 

El camino es sus extremidades

Una vez que las hojas de la deriva en la hoja

La luz lunar quieta

El camino pegado

Se alzó con los cascos del caballo.

 

Me renovaste como la sombra de árboles

Tus cabellos como raíces añejas

El tronco vertical que se eleva

Que quiso subir

en la diferencia de atmósferas

en arranques

quiere acelerar el calor corporal

empujar desde el suelo

Desde lo profundo dormido y acumulando las energías

el apoyo a las entidades

La decantación desde ti

extraído de ti

que existo

y no existo

Cima de las cataratas se dejó caer locamente

La voz de la cascada o aullidos, gemidos, voces...

Las espumas se levantan y huyen

Se reflejan en arco iris multicolores.

 

Ir al mar solos

La nostalgia unida a las raíces del cabello

Tu cuerpo frente al mar vuela

 

Se mezcla cada cara. Abre tonterías inimaginables. Ponte en el vacío, sopla en los dedos de los pies como el cuerpo destellando espacio. Comenzados los movimientos de respiración. Tus pies se pegan a mis hombros. El sudor brillando en la garganta oscura. Usa la lengua blanda sólo me cuelga...

 

Mi boca era fruto aromático y del té que tomaste. El pastel de fase con helado de canela. Recuerdo aún. La silla era muy grande. Cuando las flores de esculpidos hombros y mis labios se queman en la lámpara sagrada en el rincón oscuro. Las flores parecen ser sólo una pequeña anchura de la sección subterránea. El suelo se sacude cuando la flor está quieta.

 

La luz se rasgó. Una mañana. Es perturbador ver que nos parecemos a  unos peces con ojos sobresaltados. Echaste hacia mí las deformidades de las fotos de flor. Es fácil ser trastornado si el vivir es en un mundo de astigmatismo. No, todavía se queda la voz. Cada sílaba a continuación, aparece una verdad. La verdad transforme la convención ordinaria.

 

Vamos a los suburbios para encontrar un espacio para relajarse. Mirando fijos en un punto sobre el suelo verde. Quisiera ser como las nubes, volar y juntarse. De repente, tu respiración se eleva desde la base de la hierba. Las fuertes lluvias en la última noche aquí. Los ciclones, relámpagos no suenan... Te estaba esperando desde antes.

 

Ámense unos a otros. Son los rituales al cielos y a la tierra. Ahora es la primavera. Soy de metal y tú de fuego. Desde el fuego se hace la tierra, la madera, el agua. La Tierra se estremeció. El río  que fluye. Un millar de cotiledones desde el cuerpo se abren de golpe.

 


 


Mantengo la calma acompañando al invitado a la salida

 


Acabo de preparar el té

Al volver

Él ya no está allí

Llamo por teléfono

La familia me dice que ya muerto hace siete años

confundido

 

En mi casa

Todo está al revés

No recuerdo desde cuándo el retrato se quitó

Dónde accionó sinuoso reloj?

 

Quién me dio el juego antiguo de té?

 

Visito a los vecinos

Trato de preguntar a algunos alimentos

Algunos se aumentan de precios

Otros no.

 

En mi casa

Todavía el té está caliente

Empujé la taza de té hacia el lugar del invitado.

 

Hay una silueta de muerte de un metro y sesenta de altura parado en frente

Se hizo las reverencias cada rato.

 

 

 

 

Increíble

 


La abeja voló en la habitación

Es de plástico o de madera?

En su cuerpo todavía hay cortes recientes

Es verdad que ha volado.

El aleteo de las alas, tranquilo, perfecto

 

No creo en una abeja

He probado con pequeños movimientos:

532 páginas  todavía tiene un viejo libro

Me cuento en los dedos, limpio la pipa

pruebo el informe, pruebo de firmar, pruebo de destruir los documentos

 

Pero parece

todos los animales en la casa

todavía se hacen a partir de residuos:

El gato tricolor ha nacido a los trapos?

los peces que nadan en el tanque es la soldadura de las latas de cerveza?

El canto del ruiseñor en una jaula es de la tetera rota?

El perro frotándose mis manos es de periódicos viejos?

Las hormigas que van pacientemente con las comidas son los montones de serrín?

 

 

 

 

Girando por el techo

 


Despierto de noche. En el mobiliario de las habitaciones brotan las setas. La escultura se convierte en un puñado de tierras mojadas. El ventilador se abrió la última vez y se cierra como el tubo de bambú. En la oscuridad, el sonido de los artistas fallecidos con ecos:

 

- Date una vuelta por el techo por despertar a los objetos!

 

Di vuelta a la botella, la semilla, bulbo... a través del labio soplador de vidrio que, a través de cartas de estremecimiento se veía inmerso en la pulpa de lejía. Las gotas de tinta se acumulan después de ondulación de distancia como una mancha de aceite. Las ropas dignas caídas. Esta es la hora de silencio, por la seda y el algodón. Devorando la oscuridad la comida rancia, no el concepto de la cultura alimentaria. La aroma del té va al bosque. El agua gritando en la plataforma inferior rota de la tetera.

 

Estos artículos no pueden dejar de girar. La basura se volvió cuadros adquiridos, ventilador de techo, línea telefónica. Bragas pegadas entre las máquinas, aparador y el equipo de ejercicio. La escoba, el fumigador de mosquitos, los CD entran en el refrigerador. El pez muere en la carretera cerca de la ventana. Los ratones ahogados nadando a través de bandeja para la grasa. Los polvos de lavar la fruta se giran espolvoreando sobre las frutas,  los cuchillos, la tabla de cortar, el altar. El plato con salsa se gira con los quesos de soja .El tarro de salsa picante navega la postura boca abajo. Y mucho más lenta la aguja de los segundos que la de horas.

 

Todo el mundo se gira mientras despierto. Aún así el tiempo suficiente para beber agua y lavarse la cara. De escoger para sí un objeto. Y establecer rápidamente un pie en la línea de salida.

 

 

 

 

Mi hermano mayor

 


A la hora de la muerte, mi hermano me pidió que le guardara sus memorias. Él dijo que los datos son muy valiosos. Pero mi almacén de la memoria se ha atascado, el moho, podredumbre. Le aconsejo hacer dibujos o escribir un libro. Pero él no es un escritor ni pintor. He mencionado muchas otras soluciones: cortar, reinicio, miniatura, parando de repente, estofado, triturado en polvo...

 

Me miró muy triste!

 

Miré el color del agua del rio que pasa encima de las hierbas raídas . El aluvial es suave. La luna se levantó temprano, ingenua y despide las aromas de las pajas de arroz. Extraño a mi novia inmensamente.

 

Me miró muy triste!

 

La camisa recién lavada está arrugada, el agua se evapora en silencio, no lo sabía. Luego, los delicados hilos se enderezarán con la plancha ardiente. Lavado-planchado, lavado-planchado... La vida a veces se parece al reloj de péndulo obsoleto. Aprendo a pensar con vagancia para ser capaz de pensar de nuevo.

 

Me miró muy triste!

 

Me esperó para lavarse las manos. Enjuagué con el grifo fuerte, muy limpio, muy fresco. Le tengo lástima. Miré encima de una espuma suave en la piel fresca resbaladiza.

 

 

 

 

Al enterarse de que un amigo es robado

 


(Para el poeta Nguyễn Quang Thiều)

 

Es posible que los ladrones se cuelen por la ventana cuando estés cansado. O cuando los bigotes gruesos dejan de levantarse, los ojos medio cerrados de repente llenos de agua, inmóviles, inyectados de sangre roja. Tu respiración todavía se levanta poderosas, ligando la ciudad de Hà Đông entre las torres. Yo quería ser un detective privado, que ha cogido rápidamente al que entre en tu casa. He aquí la nube, que tiene la figura humana y acaba de entrar en el cielo azul. Quizás el ladrón también entre en la casa  con la misma forma. Ahora estaba disfrazado de bondad, mientras que las otras nubes todavía vagaban. Constantemente el calor irradiado. El ladrón se parece a la barra de chimenea que levanta las chispas rojas en el horno de carbón. Deslizando las llamas a través de las ventanas, cerraduras, respiraderos... como la gente enojada tomaron los lingotes de plata arrojados a la oscuridad, erizando dedos levantados para hacer clic en un gran chakcra. Ha bajado a través de las raíces del árbol banano,  deslizando por la flores blancas qué tranquilas despiden aromas. Los chacras. El ladrón no sabía que se había ido con las chispas e invisibles, los lingotes de plata.

 

 

 

 

 

Las variaciones del cuervo

 


El hedor mortal tira de la mecha a la parte superior del cielo

El cuervo resplandecía.

 

*

 

El nacimiento

después de la voz del cuervo

Se va irresistible

El paquete envuelto se abre

La corrupción no puede ocultar

Un curandero quema los libros en un rincón del jardín

Los medicamentos en el almacén están vencidos.

Las brujas bajo condenas

Las bocas clavadas de los ganchos de hierro

 

El nacimiento

Cuando la campana cae de forma inesperada

Se captura al viejo cuidador del templo

El pez salta por el suicidio en la nube

Se dejó al medio cielo millares de anzuelos.

 

El nacimiento

Se caen las tintas y las sangres a los pies

Se estrangula en la garganta, en los pulmones

Escribo un trazo en la primera página

Se compenetran en miles de páginas.

 

*

 

Se lanzó el cuervo desde lo alto

Con las alas agudas

Con el punto de referencia que es el cadáver

Rompiendo el espacio

El viento apurado no podría vendarse

 

*

 

Se sacó desde los huecos ojales

Las visiones

Las fotos son los testigos

Cavar en la lengua

Y la estiran

Y la extiende bajo el sol como la lección verbal

Arrancando cada trozo de carne

Separando los huesos

Abriendo los intestinos

 

*

 

El cráneo se ha acaba de sacar

Cubierto de hongos

No podría escribir las letras de memorándum

 

 

El cuervo sueña

Que todas las muertes son planificadas

 

Después de la voz del cuervo

Alguien se recostó voluntariamente

 

*

 

El cuervo entró en la habitación

Un dedo se levanta débilmente

Quiso decir:

Esta es la boca del fusil

La lengua de la lanza

Aún la guataca,los picos

Aún los dedos bien duros

 

Más bien son congelados

Y petrifican

Y se corrompen

 

*

 

No te acercases a las sombras

Son las tiñosas

Que extienden las alas en los atardeceres y los amaneceres

 

Las garras clavan en los vientos

Destruyen las hojas

Rompen las ramas

 

El poeta se cobija en la sombra

Cada letra se le han sacado los ojos.

 

*

 

Ver

Las cosas

Fijamente

Pues si no

La sombra de las tiñosas

Llegarían.

Tu silueta

No levantará la voz

Con temor convertido en pollito.

 

*

 

Algunas personas surgen del tumulto, con capas negras, las máscaras negras. Corriendo y batiendo sus brazos a los dos costados. Intentan levantar sus cabezas. Sus sombras negras se vuelven a la zaga de la tierra.

 

*

 

Dormido encima de las ramas con el estómago reventado, el cuervo sueña que cada trozo de su comida se convierte en huevos. Los cuervos pequeños se salen en filas desde los huevos, inmediatamente vuelan a la caza según los instintos de los carnívoros.

 

*

 

Los dolores inmensos miran a la vida que parecía muerta.El abrigo dio alarmas cuando pasó al lado del armador. El teléfono duerme silencioso. El gancho abre la boca e intenta esconder sus garras. El cabo de la escoba se engancha en la mano del basurero, le arrastra hacía el poso de basuras. Las alas del sombrero se aletean, y se bajan arrancando toda la cara del guardián. Nadie abre la puerta. Aún así muchos encontraron formas de entrar.

 

*

 

Las almas despegadas buscan maneras de fortalecerse para luchar contra los cuervos malvados. Después de los disparos sin efectos, los humos se extienden como una pantalla, con las primeras letras de una nueva lección.

 

*

 

Esta es la última frase del testamento:

"Al comienzo del entierro aparecen los cuervos."

 

*

 

La noche entra en el estómago del cuervo.

 

Y nosotros también-estamos ansiosos con el río hambriento. Las gotas turbias buscan entrecruzarse entre las fibras de telas. El inmenso rostro del agua aguanta las oscilaciones, con la esperanza de mantener la silueta humana. Ya encendido un palillo de fósforo, aún recuerda que la mecha está lejos. Bate el brazo, habla bien alto solo en la oscuridad.

 

El cuervo taciturno atraviesa la noche

Dio la voz entrecortada

 

Es la primera vez que la voz se va sin ecos.

 

 

 

 

Así es

 


Cuando se fue

Llevaba un jersey de lana color verdoso, pantalones anchos en la entrepierna

Pelo corto

sostiene un libro

Se acercó a la puerta mientras murmuraba:

… luz y sombra... aroma y putrefacción... se hincha y deshincha… se va y se cae... y luego se tiene lastima... está bien hecho y madura... se aguanta y se grita... se estanca y se suelta... come y atracado... se destapa y se tapa... se amenaza y se arrepiente... se da y se engaña... se tapa y se abre... sin querer morir... se busca y se encuentra...

 

Pon los pestillos de la puerta de madera

tira de la puerta de hierro

Cierra con los cinco candados

luego tira la llave dentro de la casa

 

Voltea las mantas donde se acostó

Hay un papel con escritura a mano garabateado:

"Quién me encuentre en alguna parte, llame al número...

Gracias y luego hay recompensas".

 

después de que el papel sigue haciendo ecos:

… se remueve y se enturbia...deshonor y queja... se termina y en paz... pasiones y despertar... se pide y se suelta...

 

 

 

 

La lección

 


El brazo y el codo siguen siendo duros

A partir de la muñeca hacia abajo a los dedos son blandos

Dignamente se mueven las manos dentro del saco

 

Todo esto lo supe desde la infancia

(Una vez despreciado como por lotes

El dignificante me empuja por la acera

Lección hasta la vejez!)

 

Dignamente mata a un mosquito

Dignamente dando un discurso vago

Dignamente reclinado vacío

Dignamente roba los impermeables

Dignamente despide mal aliento en la boca

Dignamente se forra un diente equivocado

Dignamente orinar en lugar público

Dignamente  limpia mocos en un pañuelo

Dignamente revisa su rabo en el bolsillo en la reunión

Dignamente se pega los mocos en el vidrio

Dignamente extorsiona al vagabundo

Dignamente espia los teléfonos

Dignamente mira los pechos femeninos en el funeral

Dignamente firma en los trabajos científicos

Dignamente hace la poesía de amor cuando es impotente

Dignamente forja virus de correo electrónico a otras personas

Dignamente se cambia los exámenes

Dignamente utiliza los billetes falsos

...

 

El brazo y el codo siguen siendo duros

A partir de la muñeca hacia abajo a los dedos son blandos.

 

 

 

 

Sólo un sueño

 


Tapó toda la boca

depredadora

y me pidió los genitales.

 

decid por favor

porque si no estoy de acuerdo

debe tirar abajo el hoyo de la escoria

(Saben hasta los mantras secretos).

 

Le dije:

 puede tomar todo

pero debo mantener algo  personal

 voluntariamente podría ser juguetes, fregonas, perros, búfalo.

 

Me agaché para recoger el yugo sobre los hombros

Me alteró los ánimos y empezó a ladrar fuerte

Yo moví los cascabeles y pité

Estoy de molienda y mi cuerpo en el suelo.

 

Corrí redondo y mi boca llena de espumas

Me hice profusamente, de muerte, loco

Estoy cansado, arritmia, estallé

Yo absorbido  al agua y exprimido con agua.

 

 

 

 

En la parte superior de la columna

 


Mi lengua está atada

Colgada en la parte superior de columna

cada vez que hablo

Las lenguas tienen la contracción

Arrastra el cuerpo hinchado a lo alto

Me agobia como los trapos frente a los fuertes vientos.

 

Estaba pensando sobre la lengua dolorida

De repente brota una mariposa en la pared rocosa

Sus alas resplandecientes hacen temblar los pies del terraplén

A continuación, las vallas publicitarias de bebidas energéticas

Con pulverización con gas y de alta calidad

Otros lugares románticos

La chica gira sus columnas en el calendario

Su boca sonrió y alzó la mano muy larga.

 

Sobrevivo por las mariposas, las mujeres de la cartelera y jóvenes desconocidas

Dijeron que para mí acecho de lenguas profundas.

 

Pero ¿realmente existen de forma independiente?

Tal vez su lengua estaba colgada en la parte superior de otra columna.

 

 

 

 

Sueño sin fin

 


(A la memoria de Diễm Châu!)

 

La lluvia dejo de causarte frio

Caer en el sueño al despuntar

Las olas turbias

Palparon a la costa de almejas en tu nacimiento.

 

de cielo sin techo

La estrella ilumina las gafas gruesas

Dejaste temporalmente sobre los teclados

Por mañana, 28 de diciembre, la lluvia cae.

 

La lluvia helada!

la congelación del suelo!

 

Revisa las páginas que estaban abiertas

un bebé llorando en la copa de los árboles

En alas de los pájaros que se llenan por sí mismas*

En las nubes que vuelan bajo.

 

Los vientos llegan

Envuelven las telas blancas alrededor del manglar

El ataúd encima del cielo ondulante.

 

_________

* Según la poesía de Diễm Châu

 

 

 

 

Notas en la Gran Muralla

 


Nubes apiladas en cada hombro las rocas pesadas

La arena borrosa

la respiración llena de arenas

 

La Gran Muralla fue construida sin terminar?

En el espacio hay transmisión de los eunucos

Si atrapa el que lleva piedras y componiendo la poesía

Debe ser golpeado en la boca

A sus ordenes!

 

Miré  hacia arriba para ver una cara grasosa

 las manos frías, los ojos grises, voz de manteca

El techo del mirador con color púrpura*

En forma de un machete manchado de sangre

 

encorvado empujando la luz del sol

Cansados los pies empujando los vientos

Con tal de que se acerca a la flor

Que se irradia frente los vientos fuertes.

 

Señor emperador/ señor/ camarada...

funcionario pequeño/ ciudadano de hierba/ hermano menor  ...

cumplirá con los deberes

 

Esta es la parte superior del cielo

o en el fondo del abismo

sólo encuentran heridas en su espalda quemada

 

Los sudores de los viajeros sobre las piedras grises

Se convierten en flores vanidosas.

 

________
* Puesto de guardia en la Gran Muralla

 

 

 

 

Noche de Primavera

 


Espere alrededor de las luces

La luz difusa, que se extiende

Es como alguien que sostiene la antorcha

Por ver cada cara.

 

Enjambres de juego para matar el tiempo

la luz proyecta a quien

Esta persona se refirió a la forma de la primavera.

 

La siguiente declaración se registra:

- El pájaro que huye del frio como una flecha

Se cae en la pared de Invierno.

- La cara mirando por la ventana

sugiere escritura garabateada.

- La mitad de la gota de rocío

A los pie las tiernas hierbas se convierten el abismo...

 

La historia en tono de burla

accidentalmente se ejecuta en el cielo

Los objetos auto-desplazamiento

Las sombras de las montañas vacilando

Las aves piden a los vientos el cambio de la estación.

 

Arreglando la mecha de la lámpara

Las colonias de flecha en espiral vuelan por el techo.

 

 

 

 

Enseñanzas a los niños

 


Los niños del vecindario que conozco saben demasiado sobre los adultos; pronto deberán sufrir las enfermedades de la vejez. Todas las noches se reúnen, susurrando en el jardín vacío, los niños han asignado a uno para ser guardia de los otros niños que excavan refugios, enterrados los objetos antiguos, por precaución. Se asustan al atardecer o decoloración, mientras que las olas, rompen... Se recomienda la dieta de la fruta para prevenir la presión arterial alta,las grasas en la sangre, los fibroides de próstata... Menos verlos gritando rabietas. Unos decían: "Las lágrimas de los niños corren hacia adentro!". Yo y otros preparamos los juegos para ellos, el embalaje de bienes, la construcción de palacios, tirar del barco de papel en el patio... Jugar de guerras, fingiendo muertos. Los niños toman las hojas y las dejan encima de los narices de las  personas fallecidas fingidas. Las hojas se marchitan pronto, amarillentas. Un niño seguro de sí, alegre: un día del viaje, una sabiduría. Se rien cuando nos levantamos. Estoy aturdido y vuelvo a mi asiento. Pongo los pies en la tierra con cada paso de torpeza .

 

 

 

 

Y tú vete por allí

 


Esta noche

Hay muchas cosas extrañas

 

Pero el sueño ha absorbido el alcohol tóxico

La memoria perturbado

La pantalla de televisión pierde las ondas

Los párpados abiertos como dos huevos

Abro la boca, había dos tornillos rotos

Dos raíces de clavos acaban de sacar.

 

Alguien me susurró a los oídos:

Vamos a esperar y ver el cielo cubierto de musgo

La superficie del agua come las últimas estrellas.

 

Esta noche

Las serpientes, los escorpiones hicieron el desbordamiento en la ciudad

Pero no temas!

El diseño de las casas ahora es como búnker

Nadie sale fuera de noche.

 

Después a las 0 horas, los vecinos

un intelectual despertó sonriendo tonterías

confesó el día diciendo una broma

verdadera broma!

 

Quién se ha quedado escondido en los árboles

espera a que las hojas caen en dinero

Si no se oculta antes del amanecer

Se le decomisa completo o que las hormigas le devoren

 

Bien

Hago la emboscada aquí

y despierto  a las cinco de la mañana.

 

 

 

 

El

 


I.

 

Dónde la sombra se come a la otra

se sentó murmurando...

 

... Sonido murmuro continuo

La oscuridad no formada

tragando poco a poco la sombra a la otra

el negro más oscuro imposible.

 

Es el lugar perfecto:

el espejo se ha curado/ el gusano ha nacido/ la virginidad perdida/ el cable roto/ el drenaje ya limpiado...

 

Es el montón de residuos de trapos/ los trozos de vidrio/ los tampones/ los zapatos sin estilo...

 

Es la bala dando al punto/ los salmos de reencarnación/ el río desemboca en el mar...

 

Escalado al árbol elevado

Él gritó:

Oye, la luz aquí!

 

Según la antorcha parpadeante

la gente ve que él vuela como un ángel con los brazos abiertos.

 

II

 

Sonrió, se abrió a través de agujeros en el cartón cortado disponibles. Los dedos huesudos se reducen a la mano de hierro al punto focal. Él, la mano que está buscando el placer de perro para ir a través de la pared grande. La posición de cartón por la mano en sobrevolar la distancia es demasiado corta. Difícil es la respiración.

 

Cada tiempo que su mano atraviesa el agujero, sus manos extendidas de nuevo. El cartón se parece a las medusas trabadas por los anzuelos. Gira la placa de cubierta, canta: cielo azul... este arco y un amplio pecho...

 

Al otro lado del cartón es otro mundo. Señales, viejo maestro, la perspicacia y la experiencia, los mercados, las medallas, los trabajadores de alcantarillado, incienso consejo, monjes, aceite de baño, ratonera, el profeta... Y también otra forma (pensó eso!). No es de extrañar por otra parte no se desliza (!).

 

Tiró el cartón en la basura, por el ataque, golpeando el agujero convencional, corrió a una velocidad vertiginosa.

 

Un pronóstico del futuro de este deporte. Con el título formal del vespertino, él  aparece en la lista de campeones.

 

 

 

 

Vienen a la mente

 


1

 

Ojos arrancados de la perforación en la placa de madera,las cuerdas de vela brazos, los pies como hojas secas en la urdimbre de fondo de pera. Y su boca, hundidos, ampliar, dividido en segmentos de la cal.

 

A menudo se me ocurrió en el pensamiento.

 

Me dio miedo de él, no. ¿Quieres capturarlo, no. O indiferente, evadir, ni el respeto... Sin embargo, él se mete en mi tejer cada respiración. Mi mujer explicó: En lo positivo-negativo, el positivo negativo.

 

Fin del debate.

 

2

 

Conduzco a la máxima velocidad. Los dientes apretados. Estrangulado en mis manos. Tiro de él en tierra. Los árboles viejos, los nuevos muros, y la silueta de la gente hacia atrás rápidamente. El destino es el voto de confianza de la promoción, dijo en una entrevista, prepara un sobre para un entierro, encuentra una persona importante... Se estiraron mis sentidos, mis pensamientos guisados, clavados nervios entre las dos ciudades entre las dos calles.

Las caras de la esposa e hijos en el silencio de la publicidad de una marca.

 

3

 

Él negocia cada puesto de trabajo. Uno todavía colgando de la rama de un árbol se rompió a través de las hojas, el otro hacia la lanza por el pasillo. Quien voluntariamente hace de pájaro, como el viento?

 

Muchos movimientos humanos en la cara de recuerdos desconocidos, permiten que yo reciba a mi voluntad, no es necesario hace el tanteo.

 

4

 

He perdido peso, sufro de insomnio crónico. Él trajo un poco de medicina. Nunca la uso. Como, por cierto superando la muerte de una mascota en la casa, cuando está ocupado jugando con otros animales. Y todas las noches yo hablo con su pelaje que estaba lleno de pajas de arroz.  El soborno entra bajo la apariencia personal de quirófano. Por último, el médico le puso la aguja única de coral, la anestesia de coral, inyectó el dopaje.

 

 

 

 

Síndrome de un rumor...

 


Yo pago al limpiabotas doble precio

duplicar el dinero para comprar sandalias de plástico

duplicar el dinero para comprar un ventilador, un paquete de palillos

Por favor, él (ella) no pagan las manos a la tierra

No gruñir,encogerse, rodar...

 

No negocian para su niño para aprender más

No negociar en conferencia de sobres de dinero

No negociar cortes de pelo de dinero, lavado con champú

No negociar la cantidad de carga de medicamentos recetados

no negocia dinero de aleros refugio

No negociar el dinero de asiento costero

 

Tome las facturas a través de la arcada

ponga un poco de dinero, después del cristal

doblado y entrgando ramo de flor hacia arriba

la mirada hacia el techo y se explica con confianza

Tome agua con estilo de robots

a través de la multitud como en un vacío

Clave las varillas de pesca y trabaje en  otra cosa

escalada de alambre sin que se peguen las manos

Enciende el motor y váyase rápido.

 

Por favor, él (ella) no intente levantar la cabeza

No exponga más dientes blancos cuando se ria

no traiga mejillas hinchadas y los ojos sobresaltados

afiladas uñas no se doblen hacia adelante

No extienda el cuerpo por el río al beber agua

No rompa la carne cocida

No arrugue las frutas de color marrón

No pise o el paso con cautela

No encorvado ni ronque demasiado

No grite o gima en la boca.

 

No saque la cabeza y las manos afuera

Debe meditar o leer más

No escupa en las paredes y el pedal

Cuando tosa cubra la boca

Asegúrese de usar el inodoro

Recuerde claramente pronunciar

Dé brindis y beba lentamente

duerma conmigo con manta pulcramente

Recuerde cepillar y peinar ...

 

... "... Ha dejado la bestia el bosque...".

 

 

 

 

Mirar de cerca

 


En la basura hay un esqueleto de pescado

toda la carne que se pavoneó en la postura de natación

Al lado de la tabla de cortar con las manchas de sangre

Es la tabla de cortar desechable.

 

La gorrita aún un poco caliente

Algunos aromas del champú que hace fino el cabello

El propietario no tiene hongos en los cabellos.

 

Las tijeras. El termo. La pluma...

Cinco hojas blancas

Al lado del registro, se parece a una reunión

En el registro ,el presidente, el secretario y los superiores del delegado

"Hoy en día, en 17 horas 30, en el...

Total: 32

Ausentes: 04, con justificación..."

 

En la basura hay un cometa de papel

ramos de flores superpuestas, encima de cinco o siete pares de zapatos.

El viento todavía sopla a través de la flauta inocente.

 

Bote de basura en la tapa de inscripción impresa:

"No hay contaminación. Puedes estar seguro!"

 

 

 

 

El estado de alerta extrema

 


La idea que quiero para controlar la rata de alcantarilla estrecha

arrastrándose lentamente en la basura

El camión de basura lleva los ratones a enterrar

Permanentemente; en la ciudad ya no hay ratones

 

Una manera diferente de pensar:

Sacar el agua en el puerto de Hải Phòng

convirtiéndose en agua pura

Embotellada auto rodó a restaurantes, hoteles

La gente pobre van para allá para recibir dinero.

 

Fui recibido como un fenómeno

publicada mi foto en la portada

En la recepción hasta yo estaría borracho?

 

Tú o las amigas me llevaron a la casa

Quién transitaría en bicicleta en el estrecho callejón

o decenas de miles de actores actuando en medio de la plaza?

 

No se levante para hablar acerca de la fe y la esperanza

cuando a través de la ranura de la puerta estrecha

El viento de mar se está disparando las flechas frescas.

 

 

 

 

Recuento de sueño

 


Anoche soñé con el espionaje, el tipo de doble agente, en algunos lugares le llaman doble gusanos. Accidentalmente atrapado en el ataque debería tener que trabajar, no por dinero. Recuerdo bien las contraseñas, corte de la cola, colocar el espionaje, uso de telegrama secreto... Pero ¿por qué todavía telégrafos,este tipo de medios rudimentarios de comunicación del siglo pasado? Soñé mi envejecimiento en otras jurisdicciones. Por la mañana, apoyé mi bastón para escuchar el viento que sopla, sonriendo. Entonces me descubrieron accidentalmente. Alguien vio mi nombre en el montón de papel de desecho, los registros de espionaje de veinte agencias. Es obvio que hay descarados que añaden deliberadamente  el número 0 después del número 2. ¿Cómo puede haber veinte instituciones en aquel lugar apartado? La región es el concurso de voluntades? Como centro de información? O puntos de acceso? Mis hijos se burlan, me despreciaron por nada. La calumnia descarada, no se puede justificar. Antes del suicidio quiero llorar. Pero, naturalmente, el llanto es muy difícil para una persona mayor. Tuve que calmar a un bebé que despertó  en pañales bien envuelto.

 

 

 

 

Saber es sobrevivir

 


La casa del jefe de la aldea tiene una carreta que

chocó contra su puerta.

Abre el libro de I Chinh por consultar

Hay desgracias

 

El libro también decía

En la sección de los lunares

Página 267, 3ª línea de abajo hacia arriba

Que el titular es infiel, mujeriego.

 

Reconociendo que la mujer que cobra los gastos de electricidad tenía un lunar en el ojo izquierdo

ayer por la noche fueron atrapados in fraganti

que se abrazaron en el restaurante de carne de perro...

"El registro tenían las 05 copias

Tienen el mismo valor jurídico ".

 

El dueño del restaurante de carne de perro sabe demasiadas cosas

Fue interrogado por las autoridades sobre la situación

tomaron declaración durante cinco horas

Cuando llegó a su casa, su mujer le riñó fuertemente

La cabeza ya canosa pero estúpida!

 

Él se sintió mal

Su bravura se le subió hasta la garganta

pero pensó dos veces

al ver que la mujer tenía razón

disimulando tomó unas cuantas copas de vodka de arroz

y salió al patio a ver la luz del sol

 

La próxima vez que sepa de algo me callo

Para qué lo digo.

 

 

 

 

 

 

Si

 


Yo dormía en la cama

El perro en el suelo

tres metros y setenta y cinco cm nos separan

Más tarde, mi esposa me dijo cómo medir.

 

Comenzó a llover

Empezamos a soñar.

 

El perro soñó:

Temprano despertar con el sol,

Transeúntes, algo familiar

sin sobresaltos y ladrando furiosamente

No sería despreciado y golpeado

La comida conocida era segura

 

Yo soñé:

De noche sin cerrar la puerta

Nadie le hizo trampa en la calle

Hablan lo que piensan

buena comida y soleado

 

Es una lástima el perro!

 

Las lágrimas me despiertan

El dolor como olas que cubren mi cabeza.

 

Si no hay lluvia en la noche?

Si no duermo en la cama?

Si la distancia no es de tres metros y setenta y cinco cm?

 

 

 

 

La boca inmortal

 


Seguro que aquella boca flotante es del difunto

Osa en lo alto

Osa tocar el suelo.

 

El esqueleto de la boca ahora se fundió en polvo

El de color amarillo brillante

o de negro mate en la caja cerámica?

 

Pero aún así movía la boca vivamente 

o se cierra firme

o sonríe con bondad.

 

Pongo en la boca de la fonética

cómo escribir en un sitio web de búsqueda cuadro de búsqueda

El resultado se me hizo abrumador

Me pierdo en la emboscada?

El software está infectado?

O el carbón ardiente puede haber caído en el iceberg?

 

La boca no emite sonido

acaba de hacer una película muda.

He insertado los sonidos de palos,

 los sonido de comando, del mando

la voz de alguien

y del coro

 

Boca sigue a la deriva

Sólo la idea de que alguien se proyectara en el pensamiento.

 

 

 

 

La historia aún más larga

 


La cucaracha arrastrándose a mi alrededor dijo:

mi reencarnación hace ya tres meses

en vida anterior solía ser decente

 

Decente porque sufre un destino aplastado?

No le creo y subí por encima del cuadro de la puerta

Entonces, ¿dónde están los testigos? Y la evidencia física?

 

La cucaracha muestra una pierna peluda

Bueno, entonces considere este brazo temporal

vacilando a través de la puerta de hierro,

que se extiende desde la bata de felpa

de una persona con boca ancha, espalda escupida

de paso largo, de rodillas duras

 

Debo continuar imaginando

para que otros no me critiquen por ciego

yo y la cucaracha juntos en la conferencia científica

y también el uso de máscara,  de observar las flores

juntos a la cacería de pájaros y de resolver las consecuencias

juntos secarse el sudor, y ser profetas

La cucaracha y yo a partir de ahora somos justos

Está saliendo. Yo sin emociones.

Se mordisquea. Me ahogo.

Se excreta. Soy vengativo.

Él se digiere. Yo hago trampas.

Él huele mal. Soy cabeza dura.

El exploró. Abrí el camino.

Él orgulloso. Yo taciturno.

 

 

 

 

Vivir inocente

 


I

 

Mi esposa dice que se quiere curar un dolor de cabeza

Debe ser que es inocente como la hierba.

 

Fui al campo y vi las infinidad de hierbas

Extendí los brazos por el viento

Como los mismos aficionados que toman al ritmo de las canciones.

 

Un rato después me cansé

incluso con más dolores de cabeza en el sol de junio

Por imaginar la lluvia de primavera

Los vientos nublados y la luz.

 

II

 

Mi esposa dijo entonces que aunque sea un intelectual erudito

el miedo de mover las extremidades

no significa nada

 

Yo puse una cuerda por encima de las vigas

Por un punto de la cuerda amarrando mi cabello

Como en atenta lectura

mis manos todavía sorprendidas como tirón de esclavo*.

 

Los dos tomamos los turnos para dormir

decididos a no ser inútiles

pensando y hablando de la cuerda.

 

III

 

Me hice jardinero para mover la atención mental,

riego un árbol y bebo una taza de agua más

Mi casa tiene cincuenta y seis árboles.

 

A un canto de aves, por todo jardín se extienden las trampas 

me envuelvo sinfónicamente en cada capa de capullo

para escapar hay que  morder el canto de las aves

Mi mandíbula es débil y mis dientes no son afilados.

 

Dudando de nuevo y más romántico

He preparado el té para ofrecer a las plantas.

__________
* ... el tirón de esclavo: oficio del personal de servicio, tirando de una cuerda pasando por encima de una viga para mover un abanico rectangular, ocurrencias antes del año 1954, en el Norte de Vietnam.

 

 

 

 

Sinopsis para la mañana siguiente

 


Más viejo, él habla menos

no triste, no enojado

toda la noche sentado pescando al lado de una charca de cieno

para nutrirse espiritualmente?

 

No se atreve a bostezar

por incautos

pues las langostas, los saltamontes se meterían en el estómago.

 

Pongo la madera para que se recueste cuando se canse

dejé a su lado una taza de agua.

 

Entonces el sol temprano estará con él

apoyándose en el gran pie de la montaña

Frente al amplio lago abierto.

 

O la tierra elimina todos los rastros

Me convertí en un charlatán, un cuentero.

 

Tal vez bajo el amanecer negro

apilando los pescados negros

El viento le enganchó los anzuelos con gargantas.

 

 

 

 

 

 Tranh của Họa sỹ-Dịch giả Phạm Long Quận (2015)

 

 

 


Hồn nhiên

 

 

Khi tôi ngủ say hồn ra khỏi xác

Lâng lâng trên những cánh hoa

Lang thang như xưa lúc mẹ vắng nhà

Quên thể xác đăm chiêu lầm lũi.

 

Ừ, thì ra cát bụi

Là một đời thân xác đớn đau

Gió vẫn ru xanh mướt ở trên đầu

Trời rót xuống từng cơn mưa đằm thắm.

 

Cái ác đã ngủ yên trong nhụy đắng

Cho đất lành thơm mát đến rưng rưng

Hồn tôi lung linh hạt nắng

Rơi xuống đồng xanh không cùng.

 

Và rạng đông!

                      Từng giọt rạng đông!

Tôi lại nhập hồn về với xác

Chẳng phải tôi, cũng không là người khác

Để hồn nhiên cất tiếng khóc lọt lòng.

 

 

 

 

Màu xanh

 

 

Trái đất - Căn nhà hộ sinh

Tiếng trẻ con chào đời truyền trong không gian xanh những dòng

mật mã...

 

Đêm đầu mùa

Anh cuống quýt hôn em qua kẽ lá

Khi sương tan cành biêng biếc xanh.

 

Cô đơn tràn bãi trưa hanh

Mùa đi rung cây lá đổ

Phải dằn dữ và cũng mềm như gió

Gió từ biển xanh mang sắc của trời.

 

Bình minh lên chiếu sáng nửa đời

Còn nửa kia chìm vào bóng tối

Bao lối cỏ cứ xanh vội vội

Thấm lên bàn chân ai qua.

 

Sóng trên cây thầm thĩ mỗi hiên nhà

Con đò thời gian hối hả

Khi mỗi chúng ta là chiếc lá

Thì rừng hoang bỗng hóa nhà mình.

 

Trái đất -  Căn nhà hộ sinh

Tiếng trẻ con chào đời truyền trong không gian xanh những dòng

mật mã...

 

 

 

 

Thuốc đắng

 

 

(Cho Ngọc Trâm)

 

Cơn sốt thiêu con trên giàn lửa

Cha cũng có thể thành tro nữa

Thuốc đắng không chờ được rồi

Giữ tay con

                   Cha đổ

Ngậm ngùi thả lòng chén vơi...

 

Con ơi! Tí tách sương rơi

Nhọc nhằn vắt qua đêm lạnh

Và những cánh hoa mỏng mảnh

Đưa hương phải nhờ rễ cay.

 

Mồ hôi keo thành chai tay

Mùa xuân tràn vào chén đắng

Tuổi cha nước mắt lặng lặng

Sự thật khóc òa vu vơ.

 

Con đang ăn gì trong mơ

Cha để chén lên cửa sổ

Khi lớn bằng cha bây giờ

Đáy chén chắc còn bão tố.

 

 

 

 

Viết cho cây sáo

 

            

Tôi thổi vào lòng ống sáo tối đen địa ngục, để tìm ra bảy lối tới thiên đường: đồ rê mi fa son la si.

Từng âm giai vỗ cánh bay đi, chao nghiêng trong ánh sáng bảy màu lung linh huyền ảo, để những bóng tối kia cũng mang hình ống sáo, cho tôi lại ghé môi khắc khoải thổi vào.

Rời bè trầm chúng bay lên cao, rồi thả vào đêm bao chiếc thang cung bậc. Nghe âm vang bước chân của bóng đêm nặng nhọc, đang lần từng âm vực mà lên.

Vũ trụ lầm lì lơ lửng trong đêm. Những con sóng dịu mềm cho bên lở biết mình còn đó, để ban mai thức dậy gặp bên bồi.

Mỗi góc tối trong tôi đang ngậm lấy âm thanh như ngậm vào vú mẹ, từ miệng mình he hé ánh sáng bồng bế nhau thong thả tràn vào.

 

 

 

 

Em cho con bú

 

 

Chiều nay em cho con bú. Ngoài kia từng chân kiến đang đi, từng cánh ong vẫn còn đang vỗ. Nơi anh về trú ngụ là ô trời xanh trong mắt em cười. Hạnh phúc nào bằng ta bên nhau thảnh thơi, như được xoải mình nơi chân đê cát mịn. Anh hôn lên ngực em căng đầy thơm mát, chiều ngọt ngào cánh cò cánh vạc, qua môi anh khẽ đậu xuống hồn. Căn phòng mình chẳng còn những bức tường bao quanh và không gian thành thời gian thánh thiện, khi anh mải mê nhìn vầng ngực em dâng đầy như biển, cứ thu mình tìm vào miệng con be bé xinh xinh...

 

Nghe đâu đây có tiếng thạch sùng điểm nhịp, hay những giọt nước xa xưa đang rơi vào vại nước nhà mình.

 

 

 

 

Bức ảnh, trái cây và giấc mơ

 

 

Những bức ảnh thiếu sáng, những trái cây chín ép và giấc mơ rụng cánh trước cơn mưa, chầm chậm trôi ngược dòng ký ức.

Theo ngọn gió mở cánh đồng buổi sớm, ùa vào những căn phòng lẫn bụi và ánh sáng, lau mồ hôi vừa tắm gội giấc mơ.

Và như thế, cội nguồn trong gang tấc, lúc quay về là đi hết đời mình, hay chờ luân hồi trở lại kiếp sau.

Những linh hồn kia chưa kịp đầu thai, đang ngưng lại nơi không gian thờ phụng, bay lửng lơ rồi nấp vào bái vật giáo bất động.

Có ai chạy từ giấc mơ, trái cây đến bức ảnh, để nhặt được những gì mình đánh mất, nghe tù đọng từng giọt nước mắt và nhận ra sự chai lì của mỗi bóng râm.

Nơi đầu nguồn đã thay một không gian và thế hệ cỏ non đang ran ran trên đất.

Những linh hồn đứng vào góc mở ánh sáng khác, trong tiếng rên của giọt sương mới, dè dặt vụng về gõ cửa từng nguyên âm.

Nhưng khắp nơi đang bắt đầu những dòng đổ vào ký ức, cả từ bức ảnh, trái cây, giấc mơ thành giọng nói đêm qua.

 

 

 

 

Từ một đường bay

 

 

Trong màn sương quánh đặc ẩm tối

Bóng cây im lìm rũ rượi 

Cánh chim vút lên mở một đường bay.

 

Như tất cả cùng lặng thinh chờ đợi

Giữa không gian bí ẩn rộng thênh

Cánh chim hóa ngọn cờ phát lệnh.

 

Lưỡi chổi vô tâm làm run rẩy mặt đường

Những răng lược bén vào chân tóc

Đôi môi cô đơn  tìm lên vòm ngực

Bao cặp mắt mở to nhìn ngọn lửa bốc cháy từ sương.

 

Đâu  phải từ ngàn xưa truyền lại

Lửa vừa bén lên từ một đường bay

Có tàn than bắn vào ta nơi nỗi đau buốt sáng

Sau tiếng chân chim nhẹ nhàng đậu lên sống lưng, đỉnh sọ

Ta thấy qua ngực mình mây xám dần trong.

 

 

 

 

Dấu vết bình minh

 

 

Sóng sắc lẻm, đường chân trời đã vỡ

Ban mai trào lên nơi ranh giới xoá nhoà

Muôn ngàn mắt em xoay không gian lập thể

Trong hạt sương trôi căng mọng phập phồng.

 

Đừng trôi lại gần đám mây đẫm xăng

Dù cố giấu đi mười ngón tay có lửa

Những lưỡi gió thơm tho luồn vào lỗ tai

Ấp lên hoang sơ giấc mơ của cỏ.

Da thịt anh rộn ràng mang dấu chân em

Làm những móng tay trên đất càng vang vọng

Mỗi đốt xương muốn rời ra ngân lên bộ hơi

Ngỡ có đôi môi trên đỉnh đầu đang thổi.

 

 

 

 

Biến tấu đêm mưa

 

 

Đã mưa

Và sấm rền vang

Những đọt mầm khỏa thân trong bóng tối

Đất cố giấu đi trơ trụi khô cằn

Khi cội rễ lần tìm trong ngực.

 

Cùng khao khát

Và cùng hồi tưởng

Nón lá áo tơi hay vạch chớp ngang trời

Đêm nằm xuống theo từng ngôi mộ

Chiếc áo màu đen còn mắc lại trong cây.

 

Cùng mát lành

Và cùng vang vọng

Âm thanh đi lạc vào giấc ngủ sâu

Đang tan vỡ bao giấc mơ lộn ngược

Trong nước mưa mát lành - phồng nở - rền vang.

 

 

 

 

Nhịp thu về

 

 

Mùa thu buông ngàn vạn con đò

Hít thở nhịp nhàng tiếng khỏa nước

Có tay sào vô hình chống xuống vai tôi

Cả đôi bờ run lên hồi hộp.

 

Hạt mưa vỡ từ giấc mơ mùa hạ

Ngọn cỏ ngước lên đón từng giọt ngập ngừng

Xác lá mủn, hồn chạy nhanh lên ngọn

Cao xanh về trong hốc mắt tan sương.

 

Từ đây sang bờ ấy gần lắm chứ

Thế mà xao xác hết mùa thu

Ai lịm vào sắc hoa mê đắm

Làm con đò kia phải quay lại đi tìm.

 

 

 

 

Tiếng kẹt cửa

 

 

Vọng trong cơn mơ thành tiếng sét

trên giường cũ

mặt đất rộng lại về

mùi ruộng ải dâng mưa mù mịt

quyện vào mồ hôi chiếu chăn

phận cò

chìm trong màn trũng

thoai thoải sá cày vừa gối

phù sa bồi ngập lỗ tai

lòng tay lao xao tôm cá

người đi sạt đất lở bờ

cố trấn tĩnh và nhớ trong mê sảng

trước tiếng sét là tiếng cuốc

trước nữa là cây bén xuống vực sâu

tiếng sét đi không còn vọng

 

 

 

 

Mùa hạ rất gần

 

 

Những lối đi ngạo nghễ

Cả bức tượng phong kín mùi trầm bỗng chốc mất tăm

Mưa phùn hít thở

 

Che miệng anh, em nói:

- Đừng hát nữa lời ca thành thán khí!

Mất hứng

Buông theo lưỡi cày đang trôi trong sương

 

Từng chiếc sừng trâu nhô từ hốc tối

     Đội đất lên cho cỏ mọc

     Thổi hơi ẩm vào nơi mục rã

     Những vong linh vật vã đòi tái sinh

     Đuôi chó phất cờ ngõ nhỏ

     Ngôi nhà nằm mơ được khoác lên mình một ngôi nhà khác

     Chim chóc nghe lách cách giữa thân cây tiếng viên đạn lên nòng, nấp vào đám mây bị quay vàng trong hoàng hôn chảo lửa

      Con hà sặc khói hun mở miệng luận bàn về sự bất tử của nước và thoáng chốc con thuyền

     Con gấu ôm trọn tổ ong buông mình từ đỉnh cây xuống nơi giăng bẫy

... ... ...

 

Những con trâu gồng mình ngập đất

Dây chão thời gian kéo căng

Nổ tung nền đất cứng

 

Lửa bốc cao từ những đám mây

Vong linh được hoả thiêu lần cuối

 

Ai đang dang tay

Nói mãi không thành tiếng

 

 

 

 

Làng

 

 

Nước lùa bóng ao lên chót vót

             ngập cuống nhau rã phận hoa bìm

             lối về thấp thỏm

 

Cội rễ giữ đất

Con đường bầu vú vương thơm

             nối khuôn mặt với bao nhiêu hộp sọ

             trên tay chuyền một chuyền hai

 

Lại con đường

             dấu chân liềm hái

             dấu chân mã tấu

             nước mắt loang nhàu đám cỏ gà

             xót buốt một đời kim chỉ

             be chắn khỏi vỡ

 

Tiếng gọi vỡ không gian bình vôi

             nhàu nát cánh cò dính nhựa

             thổi căng áo mồng tơi trống mõ

             bay đi cờ phướn mở

 

Vỡ từng huyệt mộ

             nghiêm cẩn nhặt lên từng tiếng tổ tiên

Làng ơi!

             run tay sắp đặt lại xương cốt

             trước khi trời rạng.

 

 

 

 

Bài hát mùa màng

 

 

Lan nhanh, choáng ngợp đất hoang vừa mở

Em đổ từng trận lũ dại cuồng

Cuốn xiết anh khỏi ngôi nhà có khu vườn bé nhỏ

 

Con chim cắt không gian rộng để lại đường bay bất tận

 

Cội rễ anh vươn mắt em nhìn tươi tốt

Từng hạt mầm phun hơi ấm lòng đất ướt

từ hơi thở làm bầu trời đổi khác

từ khoảng không được quyền kiến tạo đám mây

 

Mắt rạ rơm đốt thiêu mùa cũ

Đổi thay cách nhìn và khoảng trống chân trời

đất nhận cả những gì còn cháy dở

mùa mới về tự tin, nghiền nát và xóa hết

Nụ hôn nín thinh, tỏa nhiệt, khoan vào lòng đất

chạm những mạch ngầm ứ căng huyền bí thuở xưa

Đất mỡ màu quyện rạng đông dâng lên khuôn mặt

dâng lên cỏ cây phồn thực bời bời

 

Những mùa tái sinh trổ đòng chín rục

Sấm nổ vang trong lòng tay mầm hạt

Vòng phù sa tươi ròng ấp ôm thớ đất

Em cúi xuống và dòng sông ùa đến bất ngờ.

 

 

 

 

Mộng du

  

            

(Tặng Nhà văn Bùi Ngọc Tấn)

 

Cụng ly

Cười hằn mặt đá

Pha lê run trên tay.

 

Cạn tiếng chim

Rơi dấu chân thối rữa ủ thềm đá lạnh

Lao xao gối chăn nỗi kiếp côn trùng

Thở nhau

Thở cơn mưa lạ.

 

Miệng chén hoằm sâu bầu vú khoét thủng

Men lợn chuồng phóng lên lợn gỗ

May mà sống qua cơn

Mắt người thân hàn gắn các đồ vật.

 

Chăn trên đồng trắng

Chữ nghĩa làm đất mang thai

Qua thác loạn...

 

Bấu vào mảng tường đêm

Đứng lên ai biết

Ai rót vào bước mộng du

 

Thêm ly nữa

Ly nữa...

 

 

 

 

Nghe em qua điện thoại

 

 

Tiếng em trong điện thoại rất trong và nhẹ...

             Một giọt nước vừa tan

             Một mầm cây bật dậy

             Một quả chín vừa buông

             Một con suối vừa chảy


Khoảng cách tới đầu dây bên kia là ruộng đồng, làng mạc, quang gánh. Là xe cộ, tháp dựng, rễ sâu. Giọng em không vượt qua mà làm cho chúng bé lại, mở thông những cánh cửa sang nhau. Anh nghe em nhờ rễ sâu mở những vỉa tầng linh thiêng trong đất ấm, con sông chảy vào quang gánh, làng mạc phồn sinh tháp dựng, cánh đồng tươi tốt trên xe cộ.


Nói tiếp cho anh những câu bâng quơ không nội dung!


Lát nữa em đặt ống nghe, chắc mọi vật sẽ loay hoay tìm về đường cũ...

            
             Chỉ còn gợn sóng lan xa

             Chỉ còn tan trong diệp lục

             Chỉ còn thoảng bay dịu ngọt

             Chỉ còn bờ đá lung lay

 

 

 

 

Anh anh em em...

 

 

Buổi sáng vào bàn làm việc. Mở sổ ghi những việc cần làm. Có bàn tay em từ phía sau trang giấy cầm lấy bút của anh tì mạnh. Một con đường vừa được vẽ run run.

 

Lượn lờ như cá, em bảo:

- Phòng anh quá chật.

- ...

        - Chật mà ấm áp.

Dán ngực mình lên tất cả những đồ vật hình cầu. Bắt đầu từ chao đèn, vật chặn giấy, ấm chén, phích nước, TV, đến đồng hồ treo tường, quạt thông gió... Và em dạy anh cách thở: hãy hít sâu vào lồng ngực, nén tất cả mọi đồ vật xuống chân! Em đã cho anh một nhận thức khác.

 

Con đường là chân tay anh

Một lần lá trôi về lá

Ánh trăng không động

Con đường dính chặt

Nhấc lên cùng vó ngựa.

 

Làm vòm cây tái tạo nên anh

Tóc em bóng râm cội rễ

Thân cây cao vút thẳng đứng

muốn bứt lên

trong chênh lệch những miền áp thấp

trong lay giật

muốn bứt lên trong hơi nóng cơ thể

đẩy từ lòng đất

từ cốt tủy ngủ sâu tụ khí

phù trợ những sinh linh

Gạn từ em

được chiết từ em

anh hiện hữu

và không hiện hữu.

 

Điên cuồng đỉnh thác buông

Tiếng thác hay tiếng hú, tiếng rên, tiếng nói...

Những bọt nước tung lên và chạy ra xa

hắt vào nhau ánh cầu vồng ngũ sắc.

 

Ra biển một mình

Nỗi nhớ buộc vào chân tóc

Cơ thể em trước đại dương phần phật.

 

Lồng vào nhau từng khuôn mặt. Lời vô nghĩa mở ra tưởng tượng. Đặt em nơi khoảng trống, thổi vào những ngón chân làm cơ thể vụt căng xâm lấn không gian. Hơi thở bắt đầu những chuyển động. Bàn chân em dính chặt vai anh. Giọt mồ hôi sáng trong họng tối. Mặc lưỡi mềm vừa treo ta lên...

 

Miệng anh còn thơm trái cây và hương trà em uống. Chiếc bánh ngọt pha kem lẫn với quế chi. Anh còn nhớ. Chiếc ghế rộng lắm. Khi bờ vai trổ những bông hoa, môi anh thắp ngọn đèn linh thiêng góc tối. Bông hoa chỉ nói được phần nhỏ nhoi lòng đất rộng. Lòng đất rung chuyển khi bông hoa đứng yên.

 

Ánh sáng đã rách. Nếu một sớm. Thật phản cảm khi thấy nhau giống những con cá mắt lồi. Em hắt về anh nhiều dị ảnh bông hoa. Dễ loạn trí nếu phải sống trong một thế giới loạn thị. Không, ta vẫn còn giọng nói. Mỗi âm tiết lúc ấy hiện lên một sự thật. Sự thật hiển nhiên đảo lộn mọi quy ước phổ thông.

 

Ra ngoại ô tìm khoảng không thư giãn. Nhìn xoáy vào một điểm trên nền xanh. Ví mình tựa gợn mây, vừa bay vừa tụ lại. Hơi thở em bỗng dâng từ chân cỏ. Đêm qua ở đây mưa to. Cả gió xoáy, chớp không tiếng động... Em đã đợi anh từ trước.

 

Yêu nhau. Là những nghi thức dâng tụng trời đất. Bây giờ là mùa xuân. Anh mệnh Kim và em mệnh Hỏa. Từ lửa làm ra Thổ, ra Mộc, ra Thủy. Đất rùng mình. Sông chảy. Ngàn vạn lá mầm từ thân thể nở bung.

 

 

 

 

Vẫn trấn tĩnh tiễn khách ra ngõ

 

 

Pha xong ấm trà

Quay ra

Ông khách không còn ở đó

Gọi điện thoại

Người nhà bảo ông mất đã bảy năm

Nhầm lẫn

 

Nhà mình

Mọi sự đảo lộn

Không nhớ bức chân dung hạ xuống bao giờ

Đâu rồi chiếc đồng hồ chạy bằng dây cót?

Bộ ấm chén giả cổ ai cho?

 

Ghé sang hàng xóm

Thử hỏi mấy loại thực phẩm

Loại tăng giá

Loại còn giữ giá.

 

Trong nhà

Trà vẫn nóng

Đẩy chén nước về phía ông khách đã ngồi.

 

Luồng tử khí cao chừng một mét sáu dựng đứng trước mặt

Chốc lại cúi gập.

 

 

 

 

Không thể tin

 

 

Con ong bay vào phòng

bằng nhựa hay bằng gỗ?

nham nhở trên mình những vết cắt dở dang

đúng nó đã bay

tiếng vỗ cánh êm ru, hoàn hảo

 

Không nên tin vào một con ong

tôi kiểm chứng bằng những cử động nhỏ:

vẫn còn đủ 532 trang một cuốn sách cũ

tôi bấm móng tay, thông nõ điếu

thử báo cáo, thử ký, thử huỷ tài liệu

 

Nhưng hình như

mọi con vật trong nhà

vẫn chế tác từ đồ phế thải:

con mèo tam thể được sinh ra từ mớ giẻ rách?

con cá bơi trong bể được gò hàn từ vỏ lon beer?

chim họa mi hót trong lồng là chiếc ấm vỡ?

con chó giụi đầu vào tay mình là cuộn báo cũ?

đàn kiến đang nhẫn nại tha mồi là đống mạt cưa?

 

 

 

 

Quay theo mái nhà

 

 

Đêm tỉnh dậy. Đồ gỗ trong phòng mọc tua tủa nấm nhĩ. Bức tượng chảy xệ xuống thành nắm đất nhão. Chiếc quạt mở ra lần cuối rồi khép lại làm ống tre. Trong bóng tối, tiếng những nghệ nhân đã khuất cùng đồng vọng:

 

             - Hãy quay theo mái nhà đánh thức các đồ vật!

 

Tôi quay cùng chai lọ, con giống, bóng đèn… qua môi người thợ thổi thủy tinh, qua con chữ rùng mình nhìn bột giấy chìm trong thuốc tẩy. Những giọt mực tụ lại rồi loang xa như một vết dầu. Bộ quần áo trang nghiêm rũ xuống. Đấy là giờ mặc niệm tơ tằm và những cây bông. Bóng tối nuốt sạch thực phẩm ôi thiu, không khái niệm về văn hóa ẩm thực. Hương trà thơm về rừng. Nước gào thét trong chiếc ấm bục đáy.

 

Những đồ vật quay không thể dừng lại. Thùng rác quay mắc phải khung ảnh, quạt trần, dây điện thoại. Chiếc quần lót mắc kẹt giữa tủ bát đĩa và máy tập thể hình. Chổi cùn, bình diệt muỗi, đĩa CD chui vào tủ lạnh. Con cá tắt thở trên đường gần đến cửa sổ. Lũ chuột nhắt chết đuối bơi qua chảo mỡ. Bột giặt vừa quay vừa rắc lên hoa quả, dao thớt, bàn thờ. Bát nước chấm quay cùng bìa đậu phụ. Lọ tương ớt lao đi trong tư thế lộn ngược. Và kim giây quay chậm hơn hẳn kim giờ.

 

Mọi người vừa quay vừa tỉnh dậy. Vẫn đủ thời gian uống nước và rửa mặt. Chọn cho mình một đồ vật bất kỳ. Và nhanh chóng đặt chân vào vạch Xuất phát.

 

 

 

 

Anh tôi

 

 

Lúc gần đất xa trời, anh nhờ tôi giữ hộ ký ức. Anh dặn đây là dữ liệu qúy. Nhưng kho ký ức tôi đã đầy ứ, cả mốc meo, thối rữa. Tôi khuyên anh nên vẽ tranh hoặc viết sách. Nhưng anh đâu phải nhà văn, hoạ sỹ. Tôi nêu nhiều giải pháp khác: cắt rời, khởi động lại, thu nhỏ, dừng đột ngột, ninh nhừ, nghiền thành bụi...

 

Anh nhìn tôi buồn lắm!

 

Tôi nhìn nước sông thay màu lướt qua bờ cỏ rũ rượi. Phù sa láng mịn. Trăng mọc sớm, thơ ngây và thoảng mùi rơm rạ. Nhớ người yêu vô cùng.

 

Anh nhìn tôi buồn lắm!

 

Chiếc áo vừa giặt nhàu nhĩ, nước lặng lẽ bốc hơi tôi đâu có biết. Rồi những sợi vải mỏng manh lại phẳng phiu dưới bàn là nóng bỏng. Giặt–là, giặt–là... Đời sống đôi khi giống quả lắc chiếc đồng hồ quá cũ. Tôi tập nghĩ vẩn vơ để có thể nghĩ tiếp.

 

Anh nhìn tôi buồn lắm!

 

Anh chờ tôi rửa tay. Vòi nước xối mạnh, rất sạch, mát mẻ vô cùng. Thương anh. Tôi nhìn bọt xà phòng ngầu lên trên da trơn ướt thật dễ chịu.

 

 

 

 

Nghe tin bạn bị mất trộm

 

 

(Tặng nhà thơ Nguyễn Quang Thiều)

 

Có thể tên trộm lẻn vào qua cửa sổ lúc bạn mỏi mệt. Lúc bộ ria dày thôi dựng ngược, khép hờ đôi mắt chợt mọng nước, bất động, chợt ngầu đỏ. Hơi thở bạn vẫn dâng ngùn ngụt, kết giữa thị xã Hà Đông ngọn tháp cao. Tôi muốn thành thám tử tư, tóm ngay kẻ vừa chui vào nhà bạn. Kìa đám mây hình người vừa lọt vào bầu trời xanh lơ. Biết đâu tên trộm cũng vào nhà bằng tư thế ấy. Giờ hắn đã cải trang thành người tử tế, còn đám mây kia vẫn nhởn nhơ bay. Hơi nóng không ngừng tỏa rạng. Tên trộm tựa que cời bới tung lò than đỏ rực. Ngọn lửa lùa qua cửa sổ, ổ khoá, lỗ thông hơi… như người căm giận cầm những thỏi bạc ném vào đêm tối, hay tua tủa ngón tay giơ lên bấm vào một huyệt đạo khổng lồ. Hắn đã buông xuống theo rễ cây si, luồn qua từng bông bạch đơn đang bình tĩnh tỏa hương trong huyệt đạo. Tên trộm không biết mình đã ra đi cùng tàn lửa vô hình, những thỏi bạc.

 

 

 

 

Biến tấu con quạ

 

 

Tử khí kéo ngọn bấc tới đỉnh trời

Con quạ rực sáng.

 

*

 

Khai sinh

Sau tiếng quạ kêu

Ra đi không cưỡng lại

Gói bọc được mở ra

Sự băng hoại không thể cất giấu

Thày lang đốt sách cuối vườn

Tân dược trong kho đều quá hạn sử dụng

Những phù thủy chịu hình phạt

Miệng bị đóng bởi những móc sắt

 

Khai sinh

Khi quả chuông rơi xuống bất ngờ

Chụp lên đầu người bõ già

Con cá nhảy vào đám mây tự vẫn

Buông ngang trời ngàn vạn lưỡi câu

 

Khai sinh

Mực đổ dưới chân và máu

vón cục ở yết hầu, phế quản

Viết một nét lên trang đầu

thấm suốt cả ngàn trang sách.

 

*

 

Bổ nhào từ đỉnh cao

Bằng đôi cánh sắc

Lấy tâm điểm xác chết

Chém toác bầu không

Gió hấp tấp không kịp băng bó.

 

*

 

Móc từ hốc mắt

những nhãn quan

Di ảnh là vật chứng

Mổ vào lưỡi

và kéo dài

Phơi dưới trời bài học khẩu ngữ

Bóc từng mảng thịt

Tháo rời tứ chi

Sổ tung lục phủ ngũ tạng

 

Hộp sọ vừa được dựng lên

Rêu đã phủ đầy

Không viết nổi những dòng bi ký.

 

*

 

Con quạ mơ

Mọi cái chết đều được sắp đặt

 

Sau tiếng quạ kêu

Ai đã tự nguyện nằm xuống.

 

*

 

Con quạ bay vào phòng

Một ngón tay giơ lên yếu ớt

Ý nói:

             Đây là họng súng

             Là lưỡi mác

             Thậm chí cuốc thuổng

             Thậm chí chính ngón tay rất cứng

Đúng hơn là đông cứng

Rồi băng đá

Rồi rữa tan.

 

*

 

Đừng đến gần bóng râm

Chúng là con quạ

Xõa cánh lúc hoàng hôn, rạng đông

 

Nanh vuốt bám gió

Xay nghiền lá khô

Bẻ những cành vượt

 

Nhà thơ trú trong bóng râm

Từng con chữ bị khoét mất mắt.

 

*

 

Trông

Sự vật

Trừng trừng

Bởi chớp mắt

Bóng quạ

Ập tới.

 

Bóng mình

Không cất tiếng

Sợ biến thành gà con.

 

*

 

Một số người trỗi dậy từ đám đông, khoác áo đen, mang mặt nạ đen. Vừa chạy, họ vừa đập cánh tay vào hai bên sườn. Đầu cố ngước lên. Bóng đen bay là là mặt đất.

 

*

 

Đậu trên chạc cây trong trạng thái bội thực và ngủ gật, con quạ mơ mỗi mẩu thức ăn đang nén chặt trong diều biến thành quả trứng. Đàn quạ con lũ lượt chui khỏi ngũ quan, lập tức sà xuống săn mồi theo bản năng của loài ăn thịt.

 

*

 

Những đau khổ tột cùng ngoái nhìn đời sống tưởng chừng đã chết. Áo khoác kêu thất thanh khi đi qua bàn tủ. Máy điện thoại im lìm ngủ. Chiếc kẹp ghim mở miệng cố giấu đi móng vuốt. Cán chổi móc vào tay người lao công, kéo chị ta về bên hố rác. Vành mũ trên đầu kêu thảng thốt, rồi cúi xuống rỉa hết mặt nhân viên bảo vệ. Không ai mở cổng. Nhiều người vẫn tìm được lối đi vào.

 

*

 

Những linh hồn thoát xác tìm cách quay về chiến đấu với loài quạ dữ. Sau những loạt đạn không gây sát thương, khói hương căng thành bảng, viết con chữ đầu tiên của bài học mới.

 

*

 

Đây là dòng cuối cùng trong một bản di chúc:

“Bắt đầu lễ Thiên táng lúc xuất hiện bóng quạ”.

 

*

 

Bóng đêm chui dần vào bụng quạ.

 

Cả chúng ta nữa, đang cồn cào cùng dòng sông đói khát. Những giọt nước đục tìm cách lọt qua khe vải. Mặt nước khổng lồ ghìm nén xao động, mong giữ lại bóng người. Bật que diêm rồi, vẫn nhớ ngọn bấc còn rất xa. Vung tay lên, nói to một mình trong bóng tối.

 

Con quạ khật khừ xuyên đêm

Thảng thốt kêu

 

Lần đầu tiên tiếng động ra đi không vọng lại.

 

 

 

 

Đúng vậy

 

 

Lúc đi

ông mặc áo len màu cổ vịt, quần rộng đũng

tóc cắt ngắn

tay cầm cuốn sách

 

ra gần cửa còn lẩm bẩm:

… sáng rồi tối... thối rồi thơm... bơm rồi xì... đi rồi ngã... vả rồi thương... ương rồi chín... nín rồi thét... kẹt rồi lơi... xơi rồi hóc... bóc rồi che... đe rồi chừa... đưa rồi quỵt... bịt rồi hở... lỡ rồi toi... moi rồi thấy...

 

chốt cửa gỗ

kéo cửa sắt

ông bấm năm chiếc khóa

rồi ném chìa vào trong nhà

 

Lật đống chăn nơi ông vẫn nằm

thấy mẩu giấy với nét chữ nguệch ngoạc:

"Ai tìm thấy tôi ở đâu, gọi về số...

Xin cảm ơn và hậu tạ".

 

sau mẩu giấy vẫn văng vẳng:

… quấy rồi đục... nhục rồi than... tan rồi huề... mê rồi tỉnh... thỉnh rồi buông...

 

 

 

 

 

Bài học

 

 

Cánh và khuỷu tay vẫn cứng

Từ cổ tay xuống đến ngón phải mềm

Đạo mạo múa tay trong bị

 

Tôi học bài này từ nhỏ

(Một lần bị khinh như mẻ

Thằng đạo mạo đạp mình xuống lề đường

Cạch đến già!)

 

Đạo mạo giết một con muỗi

Đạo mạo phát biểu chung chung

Đạo mạo nghiêng mình trống rỗng

Đạo mạo lấy trộm áo mưa

Đạo mạo thở mùi hôi vào miệng người khác

Đạo mạo bọc nhầm một chiếc răng sâu

Đạo mạo tiểu tiện nơi công cộng

Đạo mạo sụt sịt trong khăn mùi xoa

Đạo mạo chỉnh lại con c... trong túi quần nơi hội họp

Đạo mạo xỉ mũi vào cửa kính

Đạo mạo moi tiền của gã ăn mày

Đạo mạo nghe trộm điện thoại

Đạo mạo nhìn ngực chị em trong đám tang

Đạo mạo ký tên vào công trình khoa học

Đạo mạo làm thơ tình khi đã liệt dương

Đạo mạo thả virus vào e-mail người khác

Đạo mạo đánh tráo bài thi

Đạo mạo tiêu tiền âm phủ

...

 

Cánh và khuỷu tay vẫn cứng

Từ cổ tay xuống đến ngón phải mềm.

 

 

 

 

Chỉ là giấc mơ

 

 

Chúng bịt miệng

trấn lột mọi thứ

và xin tôi bộ phận sinh dục.

 

Nói rằng xin

bởi nếu tôi không đồng ý

của quý kia phải liệng xuống hố phân

(chúng biết cả bí quyết thần chú).

 

Tôi bảo:

các ông có thể lấy hết

nhưng cho tôi giữ lại chút riêng

xin tự nguyện làm đồ chơi, giẻ lau, trâu chó.

 

Tôi cúi xuống đón chiếc ách lên vai

Tôi xù lông và bắt đầu sủa lớn

Tôi lúc lắc và kêu bíp bíp

Tôi mài cơ thể mình xuống sàn nhà.

 

Tôi chạy quanh và miệng sùi sọt

Tôi nhễ nhại, giả chết, lồng lộn

Tôi rã rời, loạn nhịp, vỡ tung

Tôi thấm nước và vắt ra nước.

 

 

 

 

Ở những đỉnh cột

 

 

Lưỡi tôi bị thắt

treo lên đỉnh cột

mỗi lần nói

chiếc lưỡi phải co rút

kéo thân thể béo ị lên cao

Tôi giẫy giụa tựa mảnh vải quẫy trong gió mạnh.

 

Đang nghĩ về chiếc lưỡi đau

Chợt cánh bướm mọc trên bờ đá

Cánh hây hây run rẩy cả chân kè

Rồi tấm biển quảng cáo nước uống tăng lực

có gas phun sương mù và chất lượng cao

Nơi lãng mạn khác

thiếu nữ vặn lưng trong bìa lịch

miệng cười tươi và giơ tay rất lâu.

 

Tôi tồn tại bởi cánh bướm, biển quảng cáo và thiếu nữ không quen biết

Họ nói giùm tôi cuống lưỡi vực sâu.

 

Nhưng sao họ tồn tại biệt lập?

Chắc lưỡi của họ đang treo trên những đỉnh cột khác.

 

 

 

 

Giấc mơ vô tận

 

 

(Kính viếng anh Diễm Châu!)

 

Mưa thôi làm anh lạnh

đổ vào giấc mơ gần sáng

những con sóng đục ngầu

vỗ vào bãi sú lúc sinh anh.

 

Bầu trời không mái che

ngôi sao soi tỏ cặp kính dầy

đặt tạm lên bàn phím

buổi sáng, ngày 28 tháng 12, mưa rơi.

 

Mưa lạnh thấu xương!

Đất lạnh thấu xương!

 

Lật trang sách anh còn để ngỏ

tiếng trẻ con khóc trong vòm cây

trong cánh chim vừa tự lấp đầy*

trong đám mây bay thấp.

 

Gió lùa về

làm khăn trắng cuốn quanh gốc sú

trên đỉnh trời linh cữu nhấp nhô.

__________
* Ý thơ Diễm Châu

 

 

 

 

Ghi ở Vạn lý Trường Thành

 

 

Mây xếp lên vai từng tảng đá nặng

nhòe mắt cát

thở đầy ngực cát

 

Vạn lý Trường Thành còn xây dở?

Trên không tiếng hoạn quan truyền chỉ

Bắt được kẻ nào vừa vác đá vừa làm thơ

đánh hộc máu mồm

Khâm thử!

 

Ngước lên gặp một khuôn mặt bì bì

tay lạnh, mắt chì, giọng mỡ

Mái Phong hỏa đài* màu huyết dụ

hình thanh long đao dính máu đang kề cổ

 

Còng lưng đẩy nắng đi

Chồn chân đẩy gió đi

Miễn sao gần được bông hoa

đang mởn mơ trong gió lớn.

 

Tâu Hoàng thượng/ thưa ngài/ báo cáo đồng chí...

Bỉ chức/ thảo dân/ em…

sẽ làm trọn bổn phận

  

Đây là đỉnh trời

hay đáy vực sâu

chỉ thấy trên lưng lằn roi bỏng rát

 

Mồ hôi du khách trên đá xám

nở thành hoa phù dung.

_____________
*
Phong hỏa đài: Điếm canh trên Vạn lý Trường Thành

 

 

 

 

Đêm lập xuân

 

 

Chờ quanh ngọn đèn

ánh sáng lan tỏa, đứt đoạn

ngỡ ai cầm bó đuốc

soi lên mặt mỗi người.

 

Bầy trò chơi để giết thời gian

ánh sáng soi về ai

người ấy gọi cách lập xuân.

 

Những câu nói sau được ghi lại:

             - Con chim trốn rét làm mũi tên

             rơi xuống bức tường mùa đông.

             - Khuôn mặt nhìn qua cửa sổ

             gợi nét chữ nguệch ngoạc.

             - Giọt sương chia đôi

             chân cỏ non thành vực thẳm...

 

Những chuyện bông lơn

vô tình vận vào trời đất

Đồ vật tự chuyển dịch

lắt lay bóng núi

Chim kêu gió thay mùa.

 

Khêu ngọn đèn

Từng bầy mũi tên bay qua mái nhà vun vút.

 

 

 

 

Dậy trẻ con

 

 

Lũ trẻ xóm tôi biết quá nhiều về người lớn nên sớm mắc những căn bệnh  tuổi già. Đêm đêm chúng thường tụ tập, thì thào trong những khu vườn vắng, phân công đứa canh gác để đứa khác đào hầm, chôn giấu những đồ vật cũ nát, đề phòng lúc biến động. Chúng hay hốt hoảng lúc hoàng hôn chuyển màu, lúc sóng vỗ, lúc quả vỡ… Chúng rủ nhau ăn kiêng đề phòng cao huyết áp, mỡ máu, u xơ tuyến tiền liệt… Ít thấy chúng gào khóc ăn vạ. Có đứa nghẹn ngào: “Trẻ con nước mắt chảy vào trong!”. Tôi và những người khác bàn nhau diễn trò cho chúng xem, xếp đồ hàng, xây cung điện, kéo thuyền giấy trên sân gạch... Đánh trận giả, vờ lăn ra chết. Bọn trẻ bẻ lá đặt lên mũi những người giả chết. Những chiếc lá bất chợt héo rũ, úa vàng. Một đứa tự tin, sảng khoái: Đi một ngày đàng học một sàng khôn. Chúng cười vang lúc chúng tôi đứng dậy. Tôi mụ mị rồi ngất ngư về chỗ của mình. Bàn chân chập chững đặt lên mặt đất từng bước dại.

 

 

 

 

Còn cậu hãy đứng đằng kia

 

 

Đêm nay

nhiều điều kỳ quặc.

 

Nhưng giấc ngủ đã ngấm rượu độc

Trí nhớ rối mù

Màn hình TV mất sóng

Mí mắt mở căng hai quả trứng ung

            hở miệng hai con ốc chết

            hai chân đinh vừa nhổ.

 

Có ai bên tai thều thào:

Hãy thức chờ xem rêu phủ bầu trời

Mặt nước ăn những vì sao cuối cùng.

 

Đêm nay

Rắn rết, bọ cạp tràn vào thành phố

Nhưng đừng sợ!

Nhà nào bây giờ cũng thiết kế kiểu lô cốt

Trời tối không ai ra đường.

 

Sau lúc 0 giờ, nhà bên

một trí thức tỉnh dậy cười hềnh hệch

thú nhận những câu nói ban ngày là chuyện đùa

Đùa dai thật!

 

Ai đang rình nấp trên cây

chờ lá rụng hóa thành tiền bạc

Không mau giấu trước rạng đông

Bị thu trắng hoặc kiến ăn thịt.

 

Thôi được

Để tớ mai phục ở đây

và thức dậy lúc năm giờ sáng.

 

 

 

 

Hắn

 

 

I

 

Nơi bóng tối ăn thịt bóng tối

hắn ngồi lẩm bẩm...

 

... lầm rầm âm thanh tiếp diễn

của bóng tối chưa thành

của bóng tối nuốt dần bóng tối

của màu đen không thể đen hơn.

 

Hắn là nơi hoàn thiện:

của gương đã lành/ sâu đã nở/ trinh đã mất/ cáp đã đứt/ cống đã thông...

 

là bãi phế thải của giẻ rách/ mảnh thủy tinh/ băng vệ sinh/ giày dép lạc mốt...

 

là viên đạn bay đi chạm đích/ những vòng kinh hồi sinh/ dòng sông gặp biển...

 

Lần mò leo tận cây cao

hắn hô:

Ê, chiếu ánh sáng vào đây!

 

Theo đèn pin le lói

mọi người thấy hắn giang tay bay lượn tựa thiên thần.

 

II

 

Hắn cười, vung tay đấm qua lỗ thủng khoét sẵn trên tấm bìa. Những ngón tay xương xẩu co lại thành quả đấm thép lao qua tâm điểm không vật cản. Hắn, bàn tay đang tìm khoái cảm của con chó chui qua bức tường lớn. Vị trí tấm bìa giơ lên để nắm tay bay qua là khoảng cách quá ngắn. Khát thở.

 

Mỗi lần lao qua miệng lỗ thủng, bàn tay hắn lại xòe rộng. Tấm bìa giống con sứa đang bơi mắc phải lưỡi câu chùm. Xoay tấm bìa, hắn hát: trời xanh í a... đây vòm ngực rộng...

 

Bên kia tấm bìa là thế giới khác. Biển báo, thầy giáo cũ, biên bản giám định, chợ búa, kỷ niệm chương, thợ thông cống, hội đồng hương, tu sỹ, dầu tắm, bẫy chuột, nhà tiên tri... Và thời trang cũng khác (hắn nghĩ thế!). Hèn gì không chui nốt cả tay kia (!).

 

Hắn liệng tấm bìa vào thùng rác, xuống tấn, đấm liên hồi vào lỗ thủng ước lệ, lao đi tốc độ chóng mặt.

 

Một dự báo về tương lai của thể thao. Với nhan đề trang trọng của tờ báo buổi chiều, hắn có tên trong danh sách những nhà vô địch.

 

 

 

 

Đến trong ý nghĩ

 

 

1.

 

Đôi mắt tấm liếp khoét thủng, cánh tay buồm chão, những bàn chân lá khô cong vênh lê trên mặt đất. Và miệng hắn, sâu hoắm, mở rộng, vỡ ra từng mảng để nung vôi.

 

Hắn thường đến với tôi trong ý nghĩ.

 

Bảo tôi sợ hắn, không phải. Muốn thu nạp hắn, không. Hay lãnh đạm, trốn tránh, nể trọng... cũng không. Thế mà hắn đan lẫn vào tôi từng hơi thở. Vợ tôi giải thích: Trong âm có dương, trong dương có âm.

 

Hết tranh luận.

 

2.

 

Tôi đi xe hết ga hết số. Răng nghiến chặt. Tay bóp cổ hắn. Kéo hắn lướt trên mặt đất. Những hàng cây, bức tường mới cũ, cùng những bóng người trôi vụt lại sau. Đích đến là buổi lấy phiếu tín nhiệm đề bạt, trả lời phỏng vấn, chuẩn bị phong bao một đám hiếu, cuộc gặp gỡ một nhân vật quan trọng... Hắn kéo căng mọi giác quan tôi, ninh nhừ ý nghĩ, đóng đinh dây thần kinh giữa hai đầu phố.

Thoáng khuôn mặt vợ con trong khoảng lặng những quảng cáo thương hiệu.

 

3.

Hắn mặc cả từng việc. Một cành gãy còn treo trên cây nhờ đám lá, đầu kia chĩa ngọn giáo xuống lối đi. Ai tự nguyện đến làm chim, làm gió?

 

Nhiều hình nhân cử động trong ký ức không rõ mặt, hắn cho tôi tuỳ nhận, không cần bắt thăm.

 

4.

 

Tôi bị sụt cân, mất ngủ triền miên. Hắn đem đến mấy bài thuốc. Không bao giờ tôi sử dụng. Như, bất ngờ đập chết một con vật nuôi trong nhà lúc nó mải chơi với những con vật khác. Và đêm đêm lại chuyện trò với bộ lông ấy đã nhồi rơm. Hoặc, hối lộ nhân viên phòng mổ chui vào đội lốt. Lúc bác sỹ hô kéo thì đưa kim chỉ, hô thuốc mê thì tiêm doping.

 

 

 

 

Hội chứng từ một tin đồn…

 

 

Tôi trả gấp đôi giá tiền đánh giày

            gấp đôi tiền mua dép nhựa

            gấp đôi tiền mua chiếc quạt, gói tăm

Xin anh (chị) đừng chống tay xuống đất

            đừng gầm gừ, thót bụng, cuộn mình...

 

Tôi không mặc cả tiền cho trẻ học thêm

            không mặc cả tiền phong bao hội nghị

            không mặc cả tiền cắt tóc, gội đầu

            không mặc cả tiền kê đơn bốc thuốc

            không mặc cả tiền mái hiên trú mưa

            không mặc cả tiền ghế ngồi ven biển

 

Hãy đưa hoá đơn qua cửa tò vò

            đặt tiền trả lại sau tấm kính

            cúi xuống trao bó hoa trên cao

            nhìn lên trần và tự tin giảng giải

            uống nước theo kiểu rô-bốt

            đi qua đám đông như chỗ không người

            cắm cần câu đi làm việc khác

            leo thang dây không cần bám tay

            và nổ máy vù ga đi thẳng.

 

Xin anh (chị) đừng cố ngước lên

            đừng cười ngất lộ nhiều răng trắng

            đừng phùng mang trợn má trừng trừng

            đừng giương móng tay sắc nhọn phía trước

            đừng vươn người xuống uống nước sông

            đừng xé xác con vật nấu chín

            đừng vò nát hoa quả màu nâu

            đừng giậm chân hay bước rón rén

            đừng nằm co và ngáy quá to

            đừng gào thét hoặc hậm hự trong miệng.

 

Nhớ không thò đầu và tay ra ngoài

Nhớ suy tư hoặc chăm đọc sách

Nhớ không đạp chân và khạc lên tường

Nhớ hắt hơi lấy tay che miệng

Nhớ dùng xong xả nước bồn cầu

Nhớ phát âm tròn vành rõ chữ

Nhớ nâng ly và uống từ  từ

Nhớ nằm ngủ đắp chăn ngay ngắn

Nhớ đánh răng và dùng lược chải đầu...

 

..."... có mãnh thú bỏ rừng...".

 

 

 

 

Nhìn kỹ

 

 

Trong thùng rác có bộ xương cá

bị rỉa hết thịt trong tư thế đang bơi

cạnh chiếc thớt dọc ngang vết máu

loại thớt dùng một lần.

 

Chiếc mũ len vẫn còn hơi ấm

Thoảng mùi dầu gội làm mịn da đầu

Chủ chiếc mũ không bị nấm chân tóc.

 

Cái kéo. Phích nước. Chiếc bút...

Dăm tờ giấy trắng

cạnh biên bản, hình như một cuộc họp

có ghi tên chủ tọa, thư ký và đại biểu cấp trên

“Hôm nay, hồi 17 giờ 30, tại...

Tổng số: 32

Vắng: 04, có lý do...”

 

Trong thùng rác có cánh diều giấy

chồng lên bó hoa, dăm bảy đôi giày.

Gió vẫn thổi hồn nhiên qua ống sáo.

 

Nắp thùng rác có dòng chữ in sẵn:

“Ở đây không ô nhiễm. Xin bạn yên tâm!”

 

 

 

 

 

Tỉnh táo tột cùng

 

 

Ý nghĩ tôi muốn điều khiển con chuột chui từ cống hẹp

từ tốn bò vào thùng rác nằm chết ngay ngắn

Xe chở rác đem những con chuột đi chôn

vĩnh viễn trong thành phố không còn chuột.

 

Một cách nghĩ khác:

Múc nước ở cảng Hải Phòng

nước tự biến thành tinh khiết

tự đóng chai lăn đến các nhà hàng, khách sạn

Người nghèo đến đó mà thu tiền.

 

Tôi được tôn vinh là hiện tượng

được đăng ảnh trên trang bìa

được chiêu đãi đến say xỉn.

 

Em hay năm bảy em dìu tôi về?

Thoáng bóng ai đi xe đạp vào ngõ hẹp

hay hàng vạn diễn viên đang trình diễn giữa quảng trường?

 

Đừng gượng dậy nói về lòng tin và niềm hy vọng

khi qua khe cửa hẹp

gió biển đang bắn vào từng mũi tên mát rượi.

 

 

 

 

Kể lại giấc mơ

 

 

Đêm qua tôi nằm mơ phải hoạt động gián điệp, loại gián điệp hai mang, có nơi gọi gián điệp nhị trùng. Vô tình bị kẹt trong cuộc vây ráp nên phải hoạt động, không vì tiền. Tôi còn nhớ rõ mật khẩu, biết cắt đuôi, đặt máy nghe trộm, bí mật đánh điện tín… Mà sao vẫn còn điện tín, loại phương tiện liên lạc thô sơ đầu thế kỷ trước? Lại mơ thấy mình già nua ở thể chế khác. Buổi sáng chống gậy ra đường nghe gió thổi, mỉm cười. Rồi vô tình bị phát giác. Có người thấy tên tôi trong đống giấy phế liệu, hồ sơ ghi làm gián điệp những hai mươi mang. Rõ ràng có kẻ đểu cáng đã cố tình viết thêm số O vào sau số 2. Làm gì ở miền quê hẻo lánh lúc đó có hai mươi thể chế? Miền quê là cuộc đấu trí? Là trung tâm thông tin? Hay điểm nóng? Tôi bị con cháu chê cười, khinh bỉ chẳng ra gì. Bị vu khống trắng trợn, không thể thanh minh. Trước khi tự tử tôi muốn khóc. Nhưng tự nhiên khóc là việc rất khó với một người già. Tôi đành dỗ dành một đứa trẻ sơ sinh vừa thức dậy trong tã lót còn cuốn chặt.

 

 

 

 

Biết thì sống

 

 

Nhà ông trưởng thôn bị con đường

đâm thẳng vào cửa.

Mở sách Lý Số ra xem

có họa.

 

Sách còn ghi

ở mục Nốt ruồi

trang 267 dòng thứ 3 từ dưới lên

ám chỉ những người tơ tít, lăng nhăng.

 

Nhận đúng nốt ruồi bên mắt trái chị thu tiền điện

đêm qua bị bắt quả tang

đang ôm hôn ông trưởng thôn trong quán thịt chó...

"Biên bản lập thành 05 bản

Có giá trị pháp lý như nhau".

 

Lão chủ quán thịt chó biết lắm chuyện

bị người đến nắm tình hình

lấy lời khai suốt năm tiếng đồng hồ

về đến ngõ vợ đã mắng té tát

Bạc đầu còn ngu!

 

Lão cay mũi

ức đến tận cổ

nhưng nghĩ đi nghĩ lại

thấy đúng quá

lén lút uống dăm ba chén rượu

ra sân nhìn nắng lên.

 

Lần sau biết chỉ để bụng

nói làm gì.

 

 

 

 

Nếu

 

 

Tôi ngủ trên giường

Con chó dưới sàn

cách tôi ba mét bảy mươi lăm xăng-ti.

Sau này vợ tôi đo và bảo thế.

 

Trời bắt đầu mưa

Chúng tôi bắt đầu mơ.

 

Con chó mơ:

thức dậy trong nắng sớm

quen hơi những khách qua đường

không cần xồ ra và sủa giận dữ

không bị khinh rẻ đánh đập

thức ăn quen đã bày

 

Tôi mơ:

đêm ngủ không cần khóa cửa

ra đường chẳng ai lừa mình

họ nghĩ sao nói vậy

thoáng món ăn ngon và nắng đẹp

Thật tội nghiệp con chó!

 

Nước mắt làm tôi tỉnh dậy

Nỗi đau cuộn sóng bạc đầu.

 

Nếu đêm qua không có cơn mưa?

Nếu tôi không ngủ trên giường?

Nếu không phải khoảng cách ba mét bảy mươi lăm xăng-ti?

 

 

 

 

Cái miệng bất tử

 

 

Cái miệng đang trôi kia chắc của người đã chết

lúc trên cao

lúc chạm vào mặt đất.

 

Bộ xương của cái miệng giờ tan vào cát bụi

vẫn vàng ươm

hay đã xỉn đen trong chiếc tiểu sành?

 

Nhưng cái miệng vẫn mấp máy sống động

khi mím  chặt

khi nhoẻn cười độ lượng.

 

Tôi đặt vào cái miệng những ngữ âm

như gõ lên ô Search một website tìm kiếm

Kết quả làm tôi choáng ngợp

Tôi bị lạc vào ổ phục kích?

Là phần mềm bị nhiễm virus?

Hay hòn than vừa rơi xuống tảng băng?

 

Cái miệng không phát ra tiếng động

chỉ hiện lên một đoạn phim câm.

Tôi đã lồng vào đó tiếng gậy gộc,

tiếng động lệnh, dự lệnh

tiếng một người

và cả tiếng đồng thanh

 

Cái miệng vẫn trôi

Chỉ cần ai đó phát ra ý nghĩ.

 

 

 

 

Chuyện còn dài

 

 

Con gián bò quanh tôi và nói

vừa đầu thai được ba tháng tuổi

kiếp trước từng là người đàng hoàng

 

Đàng hoàng sao chịu phận xẹp lép?

Tôi không tin và đu lên khung cửa

Thế nhân chứng đâu? Vật chứng đâu?

 

Con gián giơ một chân lông lá

Ừ, thì tạm coi đây là cánh tay

đang chới với qua ô cửa sắt,

hay chìa ra từ vạt áo sang trọng

của người miệng rộng, lưng thuôn

bước đi xoải dài, gối cứng

 

Tôi phải tiếp tục tưởng tượng

kẻo bị kẻ khác chê là mù

tôi và con gián cùng hội thảo khoa học

cùng đeo khẩu trang, cùng ngắm hoa

cùng bẫy chim, cùng khắc phục hậu quả

cùng lau mồ hôi, cùng tiên tri

 

Con gián và tôi từ giờ sòng phẳng

Nó chui ra. Tôi vô cảm.

Nó gặm nhấm. Tôi ngập chìm.

Nó leo tường. Tôi thù vặt.

Nó bài tiết. Tôi ăn gian.

Nó hôi xì. Tôi lì lợm.

Nó dò xét. Tôi mở đường.

Nó nghênh ngang. Tôi u muội

 

 

 

 

Sống hồn nhiên

 

 

I

 

Vợ tôi bảo muốn chữa bệnh đau đầu

phải hồn nhiên như cây cỏ.

 

Về thôn quê thấy cỏ ngút ngàn

tôi giang tay nhờ gió lay lắt

giống các fan hâm mộ đưa theo nhịp bài hát.

 

Đung đưa một lúc cũng mỏi

càng thêm đau đầu trong nắng tháng sáu

bởi phải tưởng tượng ra mưa xuân

trời âm u và có gió nhẹ.

 

II

 

Vợ lại bảo dù trí tuệ uyên bác

nhưng chân tay ngại cử động

cũng chẳng nghĩa lý gì.

 

Tôi vắt sợi dây qua xà nhà

buộc một đầu vào chỏm tóc

cả lúc chăm chú đọc sách

tay vẫn giật như culi kéo quạt*.

 

Vợ chồng thay nhau ngủ

quyết không làm người thừa

vừa tư duy vừa cầm dây giật.

 

III

 

Tôi làm vườn để di dưỡng tinh thần

tưới một cây lại uống thêm chén nước

nhà tôi có năm mươi sáu cây.

 

Một tiếng chim bủa lưới khắp vườn

líu lo bọc lấy tôi từng lớp kén

muốn thoát ra ngoài phải cắn vỡ tiếng chim

hàm tôi yếu và răng không còn sắc.

 

Lại ngập ngừng thêm bao thơ mộng

tôi pha trà đem dâng cho cây.

 

_____________

* Nghề trước năm 1954 ở miền Bắc VN. Người kéo chiếc quạt lớn bằng cót bọc vải, hình chữ nhật, treo trên trần nhà, dây kéo được luồn qua một cái ròng rọc.

 

 

 

 

Giả thiết cho buổi sáng hôm sau

 

 

Về già ông ít nói

không buồn, không giận

suốt đêm ngồi buông câu bên vũng bùn

để di dưỡng tinh thần?

 

Không dám ngáp

bởi mất cảnh giác

cào cào, châu chấu sẽ chui vào bụng.

 

Tôi xếp củi để ông dựa lúc mỏi

đặt bên cạnh chén nước.

 

Rồi nắng sớm sẽ cùng ông

tựa vào chân núi lớn

trước mặt mở hồ nước rộng.

 

Hay mặt đất xoá mọi dấu vết

Tôi thành kẻ buôn điều, bịa chuyện.

 

Có thể dưới bình minh đen

chất ngất những con cá đen

Gió móc vào ông lưỡi câu có ngạnh.

 

M.V.P





Biografía de Phạm Long Quận:

 

Nacido en 1963. Más de 30 años con estudios y convivencia en lengua castellana. Autodidacta y larga trayectoria con la pintura, la literatura y la poesía. Traductor de los eventos con exigencias lingüística. Recibe la confiabilidad de los escritores y los poetas del habla hispánica.

 

 

 

 

Tiểu sử Phạm Long Quận:

 

Sinh năm 1963. Hơn 30 năm học tập và sinh hoạt với ngôn ngữ Tây Ban Nha. Tự học và có những trải nghiệm dài cùng hội họa, văn học và thơ ca. Phiên dịch viên của những sự kiện đòi hỏi chuyên môn ngôn ngữ tốt. Được các nhà văn, nhà thơ của các nước nói tiếng Tây Ban Nha tin cậy.


 

 



Biografía Francisco Borrás Marimón:

 

Personaje polifacético, el autor recorre las sendas de esta vida ejerciendo como profesor universitario, consultor, conferenciante, ingeniero civil, funcionario,... Amante de la historia, la música, la prosa y la poesía, ha desempeñado asesorías en los espacios de la seguridad del estado, la docencia y la cooperación internacional. De espíritu inquieto, investigador y viajero infatigable, ha recorrido diversos continentes conviviendo con sus gentes y costumbres, lo que le ha permitido plasmar sus vivencias en escritos, llenos de vida, amor y aventura.

 

 

 

 

Tiểu sử Francisco Borrás Marimón:

 

Là tác giả có nhiều tài năng. Ông dịch chuyển trên các con đường của cuộc đời với nhiều thân phận như: giáo sư đại học, chuyên gia tư vấn, diễn giả, kỹ sư quy hoạch đô thị, công chức chính phủ v.v. Ông yêu thích lịch sử, âm nhạc, văn học, thi ca. Ông đã có vai trò là cố vấn an ninh quốc gia của Vương quốc Tây Ban Nha, chuyên gia về giáo dục và hợp tác quốc tế. Ông có một tinh thần năng động. Ông nguyên cứu và đi du lịch không mệt mỏi tới nhiều châu lục, chung sống và am hiểu phong tục tập quán của nhiều quốc gia, do vậy ông đã chuyển tải thành công những trải nghiệm này trên các trang viết của mình, nơi mà tình yêu cuộc sống, ái tình và khám phá mạo hiểm hiện lên sắc nét. (PLQ dịch)

 

 

 

 


Thủ bút của Francisco Borrás Marimón ký tặng sách cho Phạm Long Quận

 

 

 

 

 

Bìa tiểu thuyết "El enigma del sexto esta