Tạp chí văn học - nghệ thuật Metamorphoses №1(31)-2021 của Belarus / МЕТАМОРФОЗЫ, литературно-художественный журнал №1(31)-2021

Tạp chí văn học - nghệ thuật Metamorphoses №1(31)-2021 của Belarus

МЕТАМОРФОЗЫ, литературно-художественный журнал №1(31)-2021

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tắm đầu năm

 

thanh tẩy mãi vẫn không thấy sạch

quay về tắm bằng ngọn đèn

 

thử đưa bờ vai về phía ánh sáng

rồi hai tay

bàn chân, cằm, đầu gối

cả đôi tròng mắt và tiếng ho khan

 

xối ánh sáng vào từng góc khuất

góc khuất như lò thúc mầm

như thép nóng đem tôi vào nước

như quả trứng trong ổ đang ấp

rễ thân cành đã chiết đâm ngang

 

tắm gội cho mùa xuân về

vừa lặn vào ánh sáng

vừa gọi thầm ông bà, cha mẹ

cơ thể bốc cao về phía ngọn đèn

 

vừa xối mạnh vừa gọi tên em

ánh sáng bồng bềnh bụng mang dạ chửa

thử gọi một ai xa lắc xa lơ

ngọn đèn lặng phắc càng tỏ

càng tỏ

 

 

 

Ngậm em trong miệng

 

Luôn tin có em trong miệng anh

 

Nơi không chiến tranh, dịch hạch

Mũi tên bắn lén tẩm độc

Thị phi, cạm bẫy, lọc lừa

Lối em đi không còn gai nhọn

Bão tràn qua anh dựng tường ngăn

 

Bình yên trong miệng anh

Em thúc nhẹ bờ vai

Vòm ngực, ngón chân vào má

Huyên thuyên và hát thầm

Hồn nhiên cho lưỡi và răng anh chạm vào cơ thể

 

Anh là con cá miệng giàn giụa trăng

Rời bỏ bầy đàn quẫy vào biển động

 

 

 

Nghe em qua điện thoại

 

Tiếng em trong điện thoại rất trong và nhẹ

           Một giọt nước vừa tan

           Một mầm cây bật dậy

           Một quả chín vừa buông

           Một con suối vừa chảy

Khoảng cách tới đầu dây bên kia là ruộng đồng, làng mạc, quang gánh. Là xe cộ, tháp dựng, rễ sâu. Giọng em không vượt qua mà làm cho chúng bé lại, mở thông những cánh cửa sang nhau. Anh nghe em nhờ rễ sâu mở những vỉa tầng linh thiêng trong đất ấm, con sông chảy vào quang gánh, làng mạc phồn sinh tháp dựng, cánh đồng tươi tốt trên xe cộ.

Nói tiếp cho anh những câu bâng quơ không nội dung

Lát nữa em đặt ống nghe, chắc mọi vật sẽ loay hoay tìm về đường cũ

           Chỉ còn gợn sóng lan xa

           Chỉ còn tan trong diệp lục

           Chỉ còn thoảng bay dịu ngọt

           Chỉ còn bờ đá lung lay

 

 

 

Đá trong lòng suối

 

Lặng yên cho nước chảy

Xối xả lâu lạnh toát mình đá

 

Mùa Xuân đấy sao?

Dây hoa leo đường mòn

Tiếng chim dội xuống róc rách

 

Bóng cây xao động tảng đá lúc râm lúc nắng 

Sắc hoa dại kia sao bình yên mãi được

Đá nhắm mắt an nhiên nước cuốn

 

Mấy con voọc chà vá chân xám

Lại làm bóng cây dâng cao dập dềnh

Mưa bụi bay lung tung

Len lỏi vào nơi sâu kín nhất

 

Mây dừng nơi mây

Mùi ổi chín thơm len lỏi trong rừng

Một con nhím xù lông bất động

 

Hơn hết lúc này

Ai hãy ở yên chỗ đó.

 

 

 

Thuốc đắng

(Cho Ngọc Trâm)

 

Cơn sốt thiêu con trên giàn lửa

Cha cũng có thể thành tro nữa

Thuốc đắng không chờ được rồi

Giữ tay con

                    Cha đổ

Ngậm ngùi thả lòng chén vơi...

 

Con ơi! Tí tách sương rơi

Nhọc nhằn vắt qua đêm lạnh

Và những cánh hoa mỏng mảnh

Đưa hương phải nhờ rễ cay.

 

Mồ hôi keo thành chai tay

Mùa xuân tràn vào chén đắng

Tuổi cha nước mắt lặng lặng

Sự thật khóc òa vu vơ.

 

Con đang ăn gì trong mơ

Cha để chén lên cửa sổ

Khi lớn bằng cha bây giờ

Đáy chén chắc còn bão tố.

 

 

 

Mộng du

(Tặng nhà văn Bùi Ngọc Tấn)

 

Cụng ly

Cười hằn mặt đá

Pha lê run trên tay.

 

Cạn tiếng chim

Rơi dấu chân thối rữa ủ thềm đá lạnh

Lao xao gối chăn nỗi kiếp côn trùng

Thở nhau

Thở cơn mưa lạ.

 

Miệng chén hoằm sâu bầu vú khoét thủng

Men lợn chuồng phóng lên lợn gỗ

May mà sống qua cơn

Mắt người thân hàn gắn các đồ vật.

 

Chăn trên đồng trắng

Chữ nghĩa làm đất mang thai

Qua thác loạn...

 

Bấu vào mảng tường đêm

Đứng lên ai biết

Ai rót vào bước mộng du

 

Thêm ly nữa

Ly nữa...

 

 

 

Giấc mơ vô tận

Kính viếng anh Diễm Châu!

 

Mưa thôi làm anh lạnh

đổ vào giấc mơ gần sáng

những con sóng đục ngầu

vỗ vào bãi sú lúc sinh anh.

 

Bầu trời không mái che

ngôi sao soi tỏ cặp kính dầy

đặt tạm lên bàn phím

buổi sáng, ngày 28 tháng 12, mưa rơi.

 

Mưa lạnh thấu xương!

Đất lạnh thấu xương!

 

Lật trang sách anh còn để ngỏ

tiếng trẻ con khóc trong vòm cây

trong cánh chim vừa tự lấp đầy(*)

trong đám mây bay thấp.

 

Gió lùa về

làm khăn trắng cuốn quanh gốc sú

trên đỉnh trời linh cữu nhấp nhô.

______________

(*) Ý thơ Diễm Châu

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

BÀI KHÁC
1 2 3 4 5 


























Thiết kế bởi VNPT | Quản trị