Tập thơ GIỌT NẮNG - Mai Văn Phấn
 

 

 
Thiết kế bìa sách: Họa sỹ Nguyễn Hà (Hải Phòng)




LỜI GIỚI THIỆU

 

Ít ai mò tới quá xa giới hạn của tâm thức để đến vùng linh cảm hoang vu, bí ẩn. Lại càng ít hơn, những ai tới đó mà còn mang về cho chúng ta một ý tứ, một bài thơ… Mai Văn Phấn trong tập này hình như đôi lần có cái cơ may ấy. Nó giúp anh nuôi dưỡng, điều tiết để trí tuệ không bắt nạt cảm xúc và cảm xúc không đánh lừa trí tuệ. Để khi hoàn hồn, tỉnh khô vẫn viết được những câu như không, làm ta ngây ngất:

 

“Môi mềm nghe gió quệt”

 

Câu thơ như một nét phác họa đại cương chân dung tinh thần tác giả. Còn ở tư chất (hay tư cách?) của tinh thần ấy thì chỉ biết thưa rằng: không phải môi nào gió cũng quệt đâu nhé! Thế mới biết cái vô tri cũng “Chọn mặt gửi vàng” Có thể điểm nhiều câu, bình nhiều bài ở nhà thơ trẻ khá chững chạc này. Nói vun quén cho gọn lại như thế là chúng tôi muốn bạn đọc tìm và đến với anh tự nhiên, không hướng dẫn. Có chăng chỉ xin mách với các bạn là tác giả đang nôn nao đợi các bạn chí ít cũng ở đâu đó trong tập thơ này; không như ở nơi nào, bạn đọc đã vịn vào từng con chữ, bám vào từng câu thơ đi tìm mà chả thấy tác giả đâu cả!

 

Mai Văn Phấn, anh có run không khi sự tế vi, kín nhẹm của anh phơi ra giữa thanh thiên bạch nhật thế này? Cầu cho có ai đó nhặt lên ve vuốt, ân iu rồi lặng yên giấu ở hồn mình.

 

Hội Văn Nghệ Hải Phòng

 

 

 

 

Hồn nhiên

 

Khi tôi ngủ say hồn ra khỏi xác

Lâng lâng trên những cánh hoa

Lang thang như xưa lúc mẹ vắng nhà

Quên thể xác đăm chiêu lầm lũi.

 

Ừ, thì ra cát bụi

Là một đời thân xác đớn đau

Gió vẫn ru xanh mướt ở trên đầu

Trời rót xuống từng cơn mưa đằm thắm.

 

Cái ác đã ngủ yên trong nhụy đắng

Cho đất lành thơm mát đến rưng rưng

Hồn tôi lung linh hạt nắng

Rơi xuống đồng xanh không cùng.

 

Và rạng đông!

                      Từng giọt rạng đông!

Tôi lại nhập hồn về với xác

Chẳng phải tôi, cũng không là người khác

Để hồn nhiên cất tiếng khóc lọt lòng.

 

 

 

 

Thuốc đắng

 

(Cho Ngọc Trâm)

 

Cơn sốt thiêu con trên giàn lửa

Cha cũng có thể thành tro nữa

Thuốc đắng không chờ được rồi

Giữ tay con

                   Cha đổ

Ngậm ngùi thả lòng chén vơi...

 

Con ơi! Tí tách sương rơi

Nhọc nhằn vắt qua đêm lạnh

Và những cánh hoa mỏng mảnh

Đưa hương phải nhờ rễ cay.

 

Mồ hôi keo thành chai tay

Mùa xuân tràn vào chén đắng

Tuổi cha nước mắt lặng lặng

Sự thật khóc òa vu vơ.

 

Con đang ăn gì trong mơ

Cha để chén lên cửa sổ

Khi lớn bằng cha bây giờ

Đáy chén chắc còn bão tố.

 

 

 

 

Màu xanh

 

Trái đất - Căn nhà hộ sinh

Tiếng trẻ con chào đời truyền trong không gian xanh những dòng

mật mã...

 

Đêm đầu mùa

Anh cuống quýt hôn em qua kẽ lá

Khi sương tan cành biêng biếc xanh.

 

Cô đơn tràn bãi trưa hanh

Mùa đi rung cây lá đổ

Phải dằn dữ và cũng mềm như gió

Gió từ biển xanh mang sắc của trời.

 

Bình minh lên chiếu sáng nửa đời

Còn nửa kia chìm vào bóng tối

Bao lối cỏ cứ xanh vội vội

Thấm lên bàn chân ai qua.

 

Sóng trên cây thầm thĩ mỗi hiên nhà

Con đò thời gian hối hả

Khi mỗi chúng ta là chiếc lá

Thì rừng hoang bỗng hóa nhà mình.

 

Trái đất -  Căn nhà hộ sinh

Tiếng trẻ con chào đời truyền trong không gian xanh những dòng

mật mã...

 

 

 

 

Chiếc lá

 

Tán lá là ngôi nhà bình yên

Phía sau nằm úp một con thuyền

Lá rụng khi dòng xanh tưởng cạn

Con thuyền phía ấy lật mình lên.

 

 

 

 

Hoang tưởng năm 2000

 

Chúa Jê-su và Phật Thích-ca

Trên cỗ xe năm 2000

Cả Người tôi yêu mến nữa

Họ cùng bên nhau lặng yên.

 

Thế rồi xe tới Hoàn nguyên

Họ vụt òa lên nức nở

Nước mắt thành đầu còn cỗ xe thành chân trẻ nhỏ

Khi gửi xiêm y vào gió

Họ ôm chầm lấy nhau.

 

 

 

 

Mơ thực

 

Chợp mắt mười lăm phút

Mà mơ dằng dặc mấy mươi năm

Tỉnh mộng

                 Mộng còn

                                 Vật vã...

Ngoài vườn gió thu đang xéo lên tán lá

Phải tĩnh tâm để bàn tay hoang dã

Cúi nhặt từng chiếc lá rơi.

                                         (8/ 1991)

 

 

 

 

Không đề I

Con chim bay vút lên không
Ðể lại gió với cánh đồng rộng thênh
...
Phù sa trôi lúc sóng duyềnh
Thương cây cuối bãi đầu ghềnh cạn khô
...
Gọi tìm tôi thuở dại khờ
Về thương tôi của bây giờ tinh khôn
...


 

 

Chân thật

 

Anh nghiêng vào chiếc lá

Lá bỗng đôm đốm vàng

Có giọt sương lạnh giá

Rơi xuống hồn anh đang

 

Lẫm chẫm vào xốn xang

Cho lòng mềm tơ lụa

Xin em hong lên gió

Xem sợi nào ngân nga.

 

Gieo mình xuống phù sa

Bàng hoàng nghe tách vỏ

Ủ chân thật vào giữa

Chờ mùa xuân nảy mầm.

 

 

 

 

Lời người trồng hoa                              

 

(Kính tặng anh Thi Hoàng)

 

Tôi trồng hoa từ bãi dâu xanh đến lúc phơi tơ

Xòe năm ngón ngậm ngùi có mùa hên mùa mất.

 

Tôi trồng hoa nơi cỗi cằn đất không còn là đất

Mưa đang tái sinh bỗng lại nắng lụi tàn

Chợt có heo may

                           Chợt

                                   Và bất chợt...

Hoa vẫn đốt lên cho sáng cái hang sâu hun hút bốn mùa.

 

Công bằng là trời xanh, oan khuất đến như mây

Chỉ có cánh hoa là nghe thấy cả.

Nơi đất mỡ màu, cây có khi chỉ toàn ra lá

Lá cũng lại như bài học công bằng.

 

Trọn một kiếp người

Hoa uống cạn nước mắt với mồ hôi

Chim có về bới tóc tôi mà làm tổ?

 

 

 

 

Người đi người ở

 

Nỗi đau rỉ máu

Còn bên kia đồi

Bao người yêu dấu

Chìm vào mây trôi…

 

Người mất chẳng đòi

Ruộng vườn nhà cửa

Người ở quay về

Xây thành hang ổ.

 

Thời gian nham nhở

Ngày lẫn vào đêm

Day dứt đi tìm

Nắm xương đồng đội.

 

Nào ai có hỏi

Phần cho tôi đâu

Đất ấm vào ngực

Trời yên trên đầu.

 

Ngọn gió đổi màu

Trườn qua cát bỏng

Người dễ thấp hèn

Lúc trời cao rộng.

 

Đất đưa người sống

Nhớn nhác đi tìm

Mảnh đời để quên

Của người đã khuất.

 

Đồng tiền lạnh ngắt

Buốt tận mồ sâu

Đen bạc lừa nhau

Đốt lên tàn bạo.

 

Giật mình hư ảo

Ngỡ còn chiến tranh

Họa bất thình lình

Từ nhà hàng xóm.

 

Rồi đến một sớm

Gió biết thầm thì

Rồi người ở lại

Tốt như người đi.

 

 

 

 

Con ngủ

         

          Đầu cha rủ xuống tơ vàng

Lời ru của mẹ trải làn gối êm

          Ngủ đi hỡi mảnh trăng hiền

Cho long lanh những giọt đêm nặng đầy

          Vào đây gió cũng thơ ngây

Ngọc trâm dịu mát hương rây xuống hồn.

          Trời cha che mảnh đất con

Yêu thương buông xuống mỏi mòn đêm sương

          Cha là hương ở hoa thơm

Mẹ là vị ngọt cuối vườn trái cam

          Con đang mơ chạy lang bang

Ngồi đây cha thả bướm vàng bay theo.



 

 

Lời của đá

 

Tôi đợi

Những cánh chim

Mỏi mòn.

Chân bồn chồn

Dòng sông

Trong đục…

 

Khi trong tôi

Không còn vang tiếng hát

Thì cánh chim chỉ là chiếc lá khô thôi

Sóng táp lên cát vàng gỉ sắt

Hòn Vọng phu cũng tan ra thành vôi!

 

 

 

 

Thoáng thu

 

Nỗi nhớ biến thành sương khói

Lá khô thoát xác bay lên

Tôi thì nồng nàn như đất

Để em linh ẩn chùa chiền.

 

 

 

 

Em xa
         

(Tặng Ng.)

Nơi ấy da thịt em đã ngủ, bởi trong anh có tiếng tâm linh đang thì thầm:

Em lần theo bóng mây trôi
Thấm qua sóng lá vô hồi
Ðằm vào anh tiếng chim đôi bất ngờ
Làm vang lên những dây tơ vừa chùng.

Nhòa tan anh với mung lung
Em là giếng gió trong lòng
Nhấn chìm anh thoắt đã không còn gì
Hư vô thành thật cũng vì yêu em!

Tiếng em gọi chói chang bên kia sông mơ, con thuyền anh bỗng thành con chó nhỏ (... )

 

 

 

 

Thu về

 

Ngực chang chang mùa hè

Lưng đã ngầy ngậy gió

Cửa trời đang bỏ ngỏ

Cho thu về se se...

 

Chân tay sao đê mê

Giao hòa cùng trời đất

Tiếng thu gọi ong về

Để biến tôi thành mật.

 

Ai giăng khói nơi nơi

Môi mềm nghe gió quệt

Bao ngờ vực của người

Thu sẽ mang đi hết.

 

Tĩnh lặng tựa người thiền

Tựa giọt sương dịu mát

Trong hương thơm trái ngọt

Và tiếng chim tìm nhau.

 

Trời như cái ao sâu

Thu ùa về như nước

Tôi làm sao biết được

Hôm nay là hôm nào.

 

 

 

 

Mộng mơ

 

Nấp vào chiếc lá

Anh hú tìm em

Đám mây hóa đá

Vụn trong sấm rền.

 

Hồn ủ thành men

Hương lên ngây ngất

Bay vào cõi thực

Gẫy đôi cánh vàng.

 

Con bướm mơ màng

Chết còn sặc sỡ

Lặng đi ngọn gió

Mắt cay lệ tràn.

 

Từ tít cung thang

Tỉnh về thảng thốt

Thế kỷ hăm mốt

Lù lù trong gương.

 

 

 

 

Giao thừa

 

Đêm ba mươi

                      Năm cũ đã tàn

Em bồng con cho anh đốt pháo

Năm mới lửa xòe táo bạo

Tiếng rắc vàng trước cửa nhà ta.

 

Hãy đi!

            Mau lên trước cha!

Hỏi mượn vía con xông đất

Giữa trần gian đang lúc giao hòa

Mưa bụi áo quần ngây ngất.

 

Con hái cho cha cành lộc

Thời gian lặng rót vào tay

Ra về quên không ngoảnh lại

Gốc trơ, trơ những hao gày.

 

Tóc em xanh lên một ngày

Con như cây lồng thêm vỏ

Lịch sử vặn mình trên cỏ

Năm cũ đông thành phù điêu.

 

                             (Xuân Tân Mùi)

 

 

 

 

Không đề 2

 

Tóc em

Tràn

Cơ lũ

Vỗ

Hồn anh

              Con đê

                         Mong manh…!

 

 

 

 

Tạ ơn bông lau

 

Những bông lau

Phơ phất

Từ không định

Bay vào hư vô...

 

Nghe vang vọng bất ngờ

Từ trong lòng vũ trụ

Có mắt ai thôi miên trong lá

Tả tơi rơi sợi nắng bạc vàng

Cơn gió hay tửu đồ lang thang

Hát đến hao gày từng giọt đêm nặng trĩu...

Thiên nhiên bao la

Thiên nhiên hiện hữu

Những bông lau - sinh tử - vui buồn.

 

Cây từ miền hoang dại không tên

Những bông lau phất lên ngọn lửa

Rồi luyện lại từ Kim-Mộc-Thủy-Hỏa-Thổ

Để ra đời những thế hệ mai sau.

 

 

 

 

Bóng mình

 

Tuổi hão huyền trong nắng sớm

Bóng mình che vạt cỏ non

Ban trưa ngốt trong hư thực

Bóng về dưới chân vo tròn.

 

Trăng rằm chẳng sáng được hơn

Thân xác vẫn dừng bên cửa

Bóng cứ muốn hòa với gió

Mặc ảnh trên tường mốc meo.

 

 

 

 

Bụi và pha lê

 

Từ chai sạn dấu tay người thợ

Pha lê đứng lên rực rỡ lung linh

Kiêu hãnh giữa không gian bụi bặm.

 

Người chủ lỡ tay

Hay số phận...

Pha lê quay cuồng

Vụn nát.

Bàng hoàng

Nhận ra

Bụi là mẹ ở nơi nơi.

 

 

 

 

Khúc hát ra của người mẹ đi tìm vàng

 

Cún Vàng ngủ đi con ơi

Mẹ trong cát bụi đoàn người lang thang

Thế gian kẻ mộng được vàng

Người mơ ngã giữa lụi tàn khổ đau.

Cún Vàng! Vàng của mẹ đâu?

Mẹ mơ con lớn mai sau sang giàu

Cúi nhìn đất, đất vẫn nâu

Trời xanh kia vẫn một màu nguyên sơ.

Lời ru khô trong bơ vơ

Theo đoàn người tới bến bờ hồng hoang

Máu vàng lênh láng bạo tàn

Xác đè lên xác người mang vàng về

Tiếng vàng ru lên cung mê

Rã rời quên hết câu thề trăng non

Máu tham, vàng lấy mất hồn

Sông quê bến nước có còn đầy vơi…

 

… Vàng đâu! Mẹ khóc với trời

Mưa giăng giăng nước mắt rơi thành vàng.

 

 

 

 

Nguyên Hồng vào nhà thờ

 

(Kỷ niệm ngày nhà văn Nguyên Hồng thăm

nhà thờ Phát Diệm - Ninh Bình, hè 1977)

 

Tiếng nguyện cầu thác đổ

Nứt cả vòm nhà thờ

Ông đứng như cây cột

Trên nền nhà đung đưa.

 

Sá gì những lọc lừa

Sá gì thân bèo bọt

Đem nước mắt làm mưa

Tưới trái đất khô khốc.

 

Nghiệp văn chương cực nhọc

Chở bao nhiêu kiếp người

Chúa cũng đã một thời

Chết như người hành khất.

 

Máu Chúa hòa nước sạch

Rửa tội cho cộng đồng

Ai như là Tám Bính?*

Tắm bằng nước mắt Ông.

 

___________

* Nhân vật trong tác phẩm “Bỉ vỏ” của Nguyên Hồng.

 

 

 

 

Gai

 

Sớm

Hái bông hoa hồng

Chiều

Gai cào mộng mị.

 

Sẹo

Lên xanh biếc thế

Gai

Trong hồn đơm hoa.

 

 

 

 

Cuối xuân đầu hè

 

Em nhòa nắng mới ngây thơ

Ấm ran khắp tầng vũ trụ

Anh thành bông cúc thẫn thờ

Cuối mùa vàng lên vội vã.

 

Rồi nắng tràn ngoài tán lá

Nhòa tan cả sắc cúc vàng

Nắng thơm từng miếng bên thềm

Tưởng có thể cầm lên được.

 

Có một đám tang hoa cúc

Đưa qua bên kia sắc vàng

Anh cũng như từ bên ấy

Mới vừa về đến đây xong.

 

 

 

 

Ngủ quên trong rừng

 

Qua kẽ lá, nắng lay tôi từng giọt

Chén rượu nào vừa uống đêm qua

Gió ào đến hôn tôi từng đợt

Tựa thiên thần lại vỗ cánh bay xa.

 

Từ bóng tối hiện ra

Thân tôi như ngây

Trong hương hoa dại

Tôi đã lịm đi trong u tịch phủ dầy

 

Và còn nhiều thú dữ đâu đây

Chúng cũng mơ thấy em và mẹ

Đâu phải người... tôi đã nắm lấy tay

Vẫn ấm áp và hồn nhiên đến thế!

 

Giờ tôi đứng lên bằng đôi chân con dế

Trên ngọn cỏ mềm lướt đi nhè nhẹ

Rồi cố gọi lên bằng tiếng loài người

Lỡ qua cửa rừng không ai nhận ra tôi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 

 

 

 

























Thiết kế bởi VNPT | Quản trị