Tập thơ NƯỚC ĐANG CHẢY QUA TRÁI ĐẤT - Mai Văn Phấn

Mai Văn Phấn




NƯỚC ĐANG CHẢY QUA TRÁI ĐẤT

 

 

 


  

 

 

Ngước lên lóa mắt

 

Mặt trời dừng

Trên đỉnh cây táo

Hình như nhìn thấy điều gì

 

Mùa đông vừa qua đây

Nước mắt còn loang trên bậc cửa

Đống lá mục chưa ai dọn sạch

 

Tiếng rạn nứt

Bước chân hụt hẫng 

Kiên nhẫn bước

 

Nắng sà xuống can ngăn

Hay bôi xóa

Vẽ lại những lối đi

 

Ta không hiểu

Hay cố tình không hiểu.

 

 

 

Mơ thấy tàu hỏa

 

Bị văng ra

Khỏi đường ray

 

Bánh sắt cày trên mặt đất

Nhiều người bị thương

Tất nhiên có người chết

 

Tỉnh dậy tôi nghĩ

Có thể đoàn tàu

Đã trượt vào một đường ray khác.

 

 

 

Tin đồn

 

Có người ghé vào cửa

nói câu gì không rõ

đi ngay

 

Tôi vội chạy theo

người vừa nói không rõ

lẫn vào đám đông

 

Xuyên qua đám đông

tựa mũi tên

cắt ngang những mũi tên khác

 

Mỗi mũi tên

đuổi theo một người

nói câu gì không rõ.

 

 

 

Đón giao thừa bằng ngọn nến

 

Trong căn phòng

Bé nhỏ này

 

Nghe gió hú

Biết mùa xuân rất lớn

Giang rộng không trung

 

Ngỡ xuân vẫn đứng yên

Giống con chim lạ

Bất động giữa trời

 

Tôi vội cắt nhỏ cây nến

Nhân thêm nhiều ngọn lửa

Cho con chim lạ

Trên cao nhìn rõ

 

Này sá cày mới lật

Vết thương sâu còn hở miệng

Đêm ngày rỉ máu tâm can

 

Này xuân ơi!

Đậu xuống

Hay vội vã bay đi!

 

 

 

Chậm

 

Khắp nơi không tìm được

Chỗ cất cánh

 

Mưa bụi và gió ấm 

Đang về

 

Hoảng hốt

Bởi ai đã nhắc

Trong giấc mơ đêm qua:

 

… cuối xuân...

… không biết bay…

… vĩnh viễn bò sát mặt đất…

 

Lại vòng quay cũ

Tôi đành dừng

Ở đây

 

Có tiếng gió quạt rất khẽ

Đôi cánh bắt đầu chuyển động

 

Hay xương bả vai tôi 

Đang cố nhô lên.




Du xuân

 

Mưa nhanh

Bước không kịp

Được mưa

 

Đành chậm lại

Tưởng tượng

Trong bụi gai, gốc cây kia

Là những hộp thư

 

Tôi đi qua bao lời nhắn gửi

Từ mùa xuân năm ngoái

Và nhiều xuân trước nữa

Vẫn chưa có người đến nhận

 

Ngỡ dòng dung dịch đặc sánh

Chảy từ những hộp thư

Cho thành phố dày thêm

Lớp vỏ hy vọng

 

Dọc con đường vào trung tâm

Từng tốp người chăm bón

Những chậu cây mới đặt

Cho mùa xuân này.

 

 

 

Đừng buông câu

 

Lúc hắn buông dây câu

Tôi cũng đứng đó

Nói thầm với những con cá

Đừng sủi tăm

Lảng vảng chỗ này

 

Nói rồi vội đi

Mặc cho khói

Và những lớp bụi mịn

Thít chặt từng vòng

 

Vừa đi vừa giãy giụa

Miệng há to

Khạc mạnh

 

Và nghĩ

Tới những lưỡi câu có ngạnh

Đang giăng trong hồ nước.

 

 

 

Đợi

 

Hơi ấm

Tiếng động kia

Có phải mùa xuân?

 

Biển lặng im

Giấu tiếng réo gọi

Khoan sâu vào giấc mơ.

 

Vầng mặt trời

Mình giữ trong tay

Lâu rồi.



 

Cố nhớ

 

Cây đèn ngủ

Đã vỡ

 

Mình mơ gì

Đêm qua?

 

Hình như

Đám người đeo mặt nạ

Đồng thanh

Ánh sáng vô dụng!

 

Tua tủa cánh tay

Dập công tắc

 

Chỉ một người

Cầm đèn

Luống cuống chạy quanh

 

Chao đèn

Ngáp lần cuối

 

Rồi

Không nhớ nữa

 

Có thể cây đèn

Bội thực ánh sáng.

 

 

 

Cây

 

Gốc bên này

Bên kia thân cây bị đốn

Tôi kẹt ở giữa

 

Tóc

Cùng tứ chi tôi

Khô bết lại

 

Chỉ vệt nước mắt

Còn ướt

 

Tôi cố với

Cánh tay

Chìa ra từ rễ cây

Nhưng bàn chân dính chặt vào đất

 

Đành đợi

Vệt nước mắt kia chảy tới

Mới có thể

Lết đi.

 

 

 

Phân bua

 

Xòe tay

Lá khô vụn vỡ

 

Chim én

Ấp trong khóe mắt

Bình minh

 

Tung lên trời

Tôi dạy nó tập bay

 

Mở cửa sổ

Dù lạnh

Nhắc kẻ gian

Người vẫn trong nhà

 

Xuân về

Vây quanh tôi nói.

 

 

 

Không mơ

 

Đêm nổi gió

Cây trong vườn dịch chuyển

Về cuối đường

 

Nơi ấy

Hàng cây non mới trồng

 

Nghe cả tiếng

Vết rạn bờ sông

Mở rộng

 

Như tiếng nổ

Tre nứa

Hay chai xăng đậy kín

Ném vào lửa.

 

Sáng vội xem

Cây cối trong vườn

Vẫn thế

 

Và vẫn thế

Con sông trước nhà

Như không trôi.

 

 

 

Rễ & Đá

 

Rễ cây

Trùm mặt đá

 

Thương quá

À không…

Thật đáng yêu

 

Ghé sát viên đá

Hít thở cùng

Sớm mai

 

Càng van xin

Những sợi rễ dẻo dai

Càng gồng mình

Siết chặt

 

Ở đây sương khói

Dịu dàng.

 

 

 

Bên một gốc cây

 

Đuổi theo ý nghĩ

Tinh nghịch

Từ ấu thơ

 

Thèm áp má

Giấu chân tay

Vào gốc

 

Kìa sợi rễ non

Đang trồi lên

Mặt đất.

 

 

 

Trồng rau

 

Nhà hẹp

Trồng rau trong giỏ

Treo cả hành, mùi, tía tô, húng quế

Lên tường

 

Trong mơ bỗng thấy

Lũ rễ cây bò lổm ngổm

Tìm đường vào nhà

 

Những cánh chim

Di cư

 

Tựa những tội đồ

Vùng thoát khỏi địa ngục

 

Chỉ tiếc

Đêm quá ngắn

Và tôi lại tỉnh giấc.

 

 

 

Trên cao tốc

 

Vượt

Trên 100km/giờ

 

Đồng cỏ loang loáng

Chú bê con bú mẹ

 

Chợt luồng sáng

Bao phủ quanh tôi


Chớp mắt

Sang địa giới khác

 

Miệng chú bê

Liên tiếp phát sáng

 

Tôi nắm tay

Người bạn đường bên cạnh.

 

 

 

Cứ đi

 

Sương mù

Biệt giam tầm nhìn

 

Đầu va tường

Không thành tiếng

Không đau

 

Tiếng trò chuyện

Phòng bên?

Hay cai ngục?

 

Chưa đói

Chưa ai hỏi

Chưa biết mắc tội gì

 

Tôi đi

Phòng biệt giam đi.

 

 

 

Hai thời đại

 

Ngõ hẹp thiếu nắng. Hai thời đại đang bàn giao. Không thể đoán ngay trong ngõ hẹp này thời gian từng chảy xuyên qua những bức tường.

 

Bác xích lô vẫn đẩy xe qua ngõ. Cụ già chống gậy mua đậu phụ.

 

Nước bất ngờ dội từ trên cao. Ai vừa súc miệng? Hay hắt chậu nước?

 

Nếu từ dãy nhà bên kia chắc thuộc thời đại cũ. Nước xong sứ mệnh.

 

Nhưng từ bức tường bên này là lúc nước trở mình. Những bước chân, những cánh bay...

 

 

 

Lúc này

 

Nóng nực

Không dám bật quạt 

Sợ cả tiếng động nhỏ

 

Ấm nước vừa sôi

Đã ô nhiễm

 

Hàng xóm trách 

Tối qua sao không đi họp?

 

Tôi đáp

Vâng!

 

Giờ

Chạy ra ngoài

Hay vào đun lại ấm nước?

 

 


Dậy

 

Trượt khỏi gối

Và cố rút tay

Khỏi giấc mơ

 

Tiếng nước rí rách

Trong miệng cống

Hay vòi nước dưới bếp sắp bục?

 

Bình tĩnh

Rồi đâu có đó

 

Đạp chân thêm lần nữa

Chợt nhận ra

Mình đang trượt vào cạm bẫy khác

 

Giả vờ thiêm thiếp

Không nghe.

 



Hạt mưa giao thừa

 

Trong veo

Mở muôn con mắt

Mỗi người.

 

Nhìn nhau

Đi chung gió ấm

Trong đêm.

 

Cùng rễ cây

Chuyển động

Tái sinh trái đất.

 

Diệp lục

Phủ kín giấc mơ

Xanh chân trời.

 

Những con ngươi

Trở lại nhân gian

Không bao giờ khép lại.

 

(Khai bút lúc 00g15 giao thừa Mậu Tuất)

 

 

 

Có tiếng sét dưới bàn chân trụ

 

Nhấc được một chân

Chân kia

Còn chạm đất

 

Chợt nghe tiếng thở chim khuyên

Và chùm rễ cây mẹ vững chãi

Tỏa đi ôm ấp cây con

 

Biết mình không thể bay

Không bao giờ thoát khỏi mặt đất

Tôi giữ vững tư thế này

 

Xin gió đừng thổi mạnh

Đàn sẻ nâu không di chuyển vội

Mặt nước bình lặng ngoài kia

 

Giữ sao cho được thăng  bằng

Để lũ cá cơm thoát dòng nước đục

Rơm rạ đầu mùa mau chóng hanh khô.

 



Nơi tuyệt đẹp

 

Tưởng nhớ cụ ông John Wilfred Harper Fullerton Dickie, phụ thân Nhà thơ Susan Blanshard!

 

Người đã ra đi thanh thản

cùng giọt sương vừa thức dậy

hoa giai nhân đỏ rực chân tường

 

Những người thân của ông bật khóc

át tiếng gió lay lật rèm cửa

tiếng quả khô rơi vỡ ngoài vườn

 

Lặng yên giây phút

nghe bước chân ông

trên mặt đường lăn lóc sỏi răm

 

Ông đang băng qua rất nhiều hồ nước

cánh đồng lúa mì, cải dầu, oải hương

những mái nhà lợp bằng rơm rạ

 

Để chúng ta được thấy

Nơi vĩnh hằng tuyệt đẹp của ông

Mặt trời đang gom rất nhiều ánh sáng.

 

Hải Phòng, 12/8/2017




Mở

 

1.

 

Đất quặn mình

Sông chảy

 

Bờ bên này

Cũng là bên kia

 

Con người

Cỏ cây

Muông thú

Sống nhờ nước

Soi mình vào nước

 

Thở

Âu lo

Tuyệt vọng

Và hy vọng

 

Con đường

Dẫu chưa nhìn thấy

Theo dòng sông mà đi.

 

 

2.

 

Bước chân

Xóa từng vạch cấm

Ai kẻ?

Tự bao giờ?

 

Trong

Hay ngoài vùng cấm

Đều ô nhiễm

 

Nhiều người

Vào tận bên trong

Kể lại những chuyện kinh hoàng

Chưa giải mật

Không thể giải mật?!

 

Nỗi kinh hoàng

Chẳng ám ảnh lâu

Dù mới xảy ra

Đã thành chuyện nhảm.

 

 

3.

 

Đi vài bước đã tối

Làm được dăm ba việc nhỏ

 

Xếp cuốc cầy

Rổ rá, nong nia

Vào góc bếp

 

Bấc đèn khô

Đổ thêm dầu

Trang trọng

Đặt lên bàn thờ

 

Thì thầm cùng người đã khuất

Ôn lại chuyện nghèo

Phận hèn

Chí lớn

 

Gần sáng mơ thành con sâu

Ăn phải thuốc sâu

Hóa bướm.

 

 

4.

 

Mỗi thế hệ

Có những việc riêng

 

Vô tình

Nghe một câu

Các thế hệ không sống chung mái nhà

 

Hòa dòng người

Sáng nay

Vội vã

 

Ai cũng tìm điểm xuất phát.

 

 

5.

 

Bác hàng xóm

Ghé qua cửa sổ

Rủ café phố

 

Tôi chối từ

Ngán thấy cảnh cũ

Tâm sự cũ

 

Bác ấy nhìn quanh

Nói nhỏ:

Đêm qua mơ thấy ánh sáng

Mọi người trôi qua

Ngõ hẻm

 

Hình như lúc ấy

Tôi cũng mơ

Cố tĩnh tâm nhớ lại

 

Chúng tôi im lặng

Hết buổi sáng

Bên song cửa sắt.

 

 

6.

 

Những con chim trong lồng

Không biết

Sắp được phóng sinh

 

Lại cúi xuống

Mổ thức ăn

Chen chúc

Quanh máng hẹp

 

Quên líu lo

Quên cả nỗi sợ

 

Tôi chậm rãi mở lồng

Nghĩ những điều tốt lành

Và hót

Bằng tiếng chim

 

 

7.

 

Nằm trên cỏ

Ngỡ con đại bàng

Nhập vào mình

 

Tôi cất cánh

Mỗi lần nhắm mắt

 

Đất mẹ ấm áp

Máu xương

Nước mắt thấm lưng

Những linh hồn chen chúc

 

Tôi chăm chú nhìn

Một điểm

Trên trời xanh biếc.

 

 

 

Đôi

 

Gieo vào nhau

Hạt giống

Giấc mơ em

Rạng rỡ thân thể anh

 

Hạt mưa trong

Miếng cơm thơm thảo

Cọng rau non

Tỏa rạng ánh đèn

 

Bồng em lên

Thân cây và lá

Reo vang

Nơi so le mùa

 

Vườn trăng nghiêng

Dạt dào ánh sáng

Chảy vào khuôn

Bóng tối con đường.

 



Khép cánh

 

Tôi chăm chú

Qua cửa sổ máy bay

Bằng đôi mắt chim ưng

 

Ý nghĩ tôi sải rộng

Đôi cánh tưởng tượng

 

Tôi cắt gió

Qua mây

Đỉnh núi

Cánh đồng thu nhỏ

 

Lúc qua cửa khẩu

Nhân viên an ninh soi kỹ

Vẫn không phát hiện điều gì

 

Tôi cũng không biết

Mình đã giấu

Đôi cánh ở đâu.

 

 


Trái cây


Bóng tối thanh sạch

Vẹn nguyên 

Cùng ánh sáng tinh khiết

Thành trái cây

 

Trái hình con mắt

Nhìn anh

Yêu thương anh

 

Quả địa cầu thu nhỏ

Anh tập làm mặt trăng

Mặt trời

Và hạt bụi...

 

Mang trái chín vào nhà

Hạt bụi nép vào bên cửa

Nhìn tia nắng cuối chiều xuyên thấu

Ngoài kia ngày vẫn nung cây

 

Chén nước trong vắt

Lặng yên bật sáng ngọn đèn

Anh rạo rực nhìn lên

Không vội.




Cơm văn phòng

 

Một mình một bàn

Bát canh

Đĩa cá nhỏ

 

Cây xương rồng ngoài cửa 

Bông hoa ngẩn ngơ

Giữa đám gai 

 

Nhấm nháp mẩu cá kho mặn

Bình tĩnh nhằn từng chiếc xương

Nuốt miếng cơm chầm chậm

 

Cố nghĩ ngợi từ từ

Lúc mình được thư giãn

Gió lùa qua bụi gai

Không vội

 

Suy luận quanh quẩn

Bông hoa tô điểm cho gai?

Hay gai đang tôn vinh bông hoa?

 

Nhai chậm

Lại mút xương cá

Thanh thản nhìn cánh hoa 

Lay nhẹ...

 


  

Con bồ câu


Con bồ câu ló ra cửa chuồng

Bất động nhìn xuống khu vườn nhỏ


Từng giọt café chậm rơi

Đồ vật quanh đây ngưng thở

 

Tôi ngước nhìn bộ lông trắng muốt

Đôi mắt con chim tựa hai giọt nước

Chiếc mỏ hồng

Gợi nhớ giấc mơ đêm qua


Thiên sứ hiện xuống

Tay cầm bông hoa...

Mọi người đến bến sông

Thản nhiên đi trên mặt nước...

 

Thêm giọt café 

Con bồ câu bất ngờ vỗ cánh.

 

Tôi biết lúc này trái cây đã chín

Ngô lúa vào mùa thu hoạch

Cá tôm chen chúc lòng hồ

Những cánh cửa vừa bật mở...

 



Đêm hoa nở

 

Kiêu hãnh nở trong rét mướt 

Cánh hoa mỏng 

Hương thơm lan đi

 

Đêm đấy ư?

Sương giá đấy ư?

Lũ sâu bọ và gió mạnh?

 

Trong bóng tối

Bông hoa rung rinh

Uy quyền 

 

Trời đã rạng

Chiếc lá rụng biết mình gục vào mặt cỏ

Đàn kiến lang thang tìm được hướng đi

Giọt nước cuộn trong dòng sông lớn.




Mở trong bình minh khác

 

Bóng tối

Ôm bông hoa

Khép cánh

 

Hoa vẫn thức

Nghe bóng người

Hương đất ra đi

 

Biển sâu phẳng lặng

Suối nguồn cuộn chảy nhanh hơn

Bờ bãi, rừng xanh trở dạ


Bông lúa trĩu 

Chim non tách vỏ

Trái cây chín rục căng lên

 

Cả vũ trụ

Đợi 
Từng cánh hoa khép lại giấc mơ.



 

Chim sâm cầm trong hồ

 
In trong bóng nước
Nó đang bơi
Hay trôi theo gió
Nắn nót và khoan thai

Chim sâm cầm
Bản năng
Vẽ những đường tuyệt đẹp

Dưới mây thưa
Sóng sánh lòng hồ
Kinh thành 
Và phế tích

Tôi đến bên bờ
Gần hơn từng nét vẽ
Chim vụt bay
Để lại trên hồ bức tranh còn ướt.



 

Gió xoay quanh thân cây mà thổi

 

Có thể xổ tung vòm lá
Rung rẩy gốc cây
Nhưng gió chỉ lượn mòng mòng  

Cây ngây ra nhìn
Nắng mới đẹp thế kia
Đám lá bên vườn xanh mướt 
Chùm rễ mềm ra đi 

Gió dồn dòng nhựa

Chuyển vần khắp thân cây
Bóng râm mịn màng sậm lại
Hương từ lòng trái chín lan nhanh

Gió biển giờ này thổi mạnh
Vần xoay tán lá bơ phờ

Gió khát khao ở lại
Cây thấy mình đang được cuốn đi...

 



Đôi chim sẻ

Tặng Dịch giả Nguyễn Quốc Hùng!



Tôi không nhìn thấy

Chỉ nghe từng âm thanh

Từ lùm cây

 

Con này quạt cánh

Đậu xuống

Lại nhường con kia

 

Tôi ở đây

Vì đôi chim sẻ


Bông huệ tây vừa nở 

Cổ vật và chân dung

Nằm giữa lâu đài

Ấm Samovar* đang sôi

Búp bê Matryoshka** đã mở

Bánh mì Karavai*** thơm nức trong lò


Con đường và ý nghĩ

Chạy đi rất xa


Chờ đôi chim sẻ

Lặng yên

Gió trên đồi bạch dương mới thổi.

 

Maxcơva, 2014


_________
(*) Ấm để đun nước pha trà, vật dụng truyền thống của Nga.
(**) Matryoshka (матрёшка) hay gọi Búp bê lồng nhau, Búp bê làm tổ.
(***) Loại bánh mì đặc biệt, để đãi thượng khách hoặc dành riêng cho cặp vợ chồng mới cưới.




Bánh Blin*

 

Thơm ngậy gian phòng ấm áp
Dao nĩa, nước hoa quả ép
Bông cúc dại trong bình

Tôi bảo Kô-lia mở cửa sổ
Khi ăn muốn nhìn đất đai

Nghe gió trên cao trượt xuống
Con đường chạy vào rừng thông
Xa tít cánh đồng lúa mì, kiều mạch

Bạn gợi nhắc từng loại nhân bánh

Trứng cá hồi, bắp cải...
Mứt hoặc nấm hương?

Tôi chọn ăn cùng váng sữa
Ngoài vườn nắng mật ong
Lóng lánh trên chùm hoa kim tước.

 

Ngoại ô Maxcơva, 2014


_________
(*) Bánh Blin (блин) hay gọi bánh xèo Nga, một món ăn truyền thống, đặc biệt không thể thiếu trong lễ Tiễn Mùa Đông (Maslenhitxa/ Mасленица). 

 

 


Quả Phúc Bồn Tử

 

Hôm qua còn xanh

Đêm nghe nhạc ngựa

Chùm quả đã chín
Sớm nay 
 

Tiếng nhạc ngựa nông phu
Những chàng xà-ích
Trên thùng xe chất đầy cỏ khô...

Hoàng Tử dạo chơi khuya

Từ thế kỷ trước...

Hay của chú ngựa
Xổng dây cương tung bờm trong đêm…

 

Tôi mơ thấy 

Những âm thanh trong gió

Lan đi...
Lan đi...
 

Người bạn Nga hái tặng

Chùm Phúc Bồn Tử vườn nhà

Tôi nhấm nháp 
Tiếng leng keng trong miệng.

 

(Viết trên đại lộ Nhepxki ở Xanh-Petecbua, 2014)

 

 

 

Hoa Lan Chuông

 

Gió quét sạch mặt đất mịn

Vệ cỏ, gốc cây
Ven đường

 

Tìm nơi thư giãn

Chọn cuốn sách
Nhưng tâm trạng tôi

Không thể hòa đồng 

 

Bất ngờ gặp bụi Lan Chuông

Bông hoa rủ

Giấu đi bí ẩn 

 

Đặt ngón tay lên môi

Làm dấu yên lặng

 

Cơn gió đến

Phủ sương và nắng ấm
Lên bụi hoa

Vầng trán mỗi người.

 

Ngoại ô Maxcơva, 2014



 

Con Thiên Nga bay đi

 

Kéo mặt nước

Lên đôi cánh sải rộng

 

Lòng hồ mới biết

Đã lâu mình bị cầm tù

 

Dòng nước cuốn

Theo bộ lông trắng muốt

Đôi chân thu lại màu ghi

 

Thiên Nga bay cao

Bờ cỏ

Nheo thành con mắt

 

Ra đi từ rạng đông

Qua những hồ nước khác

Đêm ngày bốc hơi.

 

Seremechevo, 9/2014

 

 


Tôi tin

 

Nắng sớm và hơi nước

Phủ lên đôi trai gái

Hôn nhau bên bờ kênh Griboedov

 

Tôi sải bước

Tới nhà thờ Chúa Cứu Thế*

Lòng tràn đầy đức tin

Đôi trai gái ấy

Nhuộm vòm lá vàng hơn

Cho đàn bồ câu, chim sẻ gần hơn

 

Trước cửa nhà thờ

Từng đôi trai gái

Trao nụ hôn

 

Ngỡ họ đang rửa tội cho nhau

Theo Bí tích Thánh Thể**

Dầm mình đợi phục sinh

 

Một cụ già ngước lên làm dấu thánh

Hỏi tôi có tin không.

 

Xanh-Petecbua, 9/2014



___________
(*) Nhà thờ Chúa Cứu Thế (Спaсо-Преображeнский собoр) tại Saint Petersburg, được xây dựng từ năm 1883-1907, một công trình kiến trúc độc đáo của nước Nga, là một trong mười hai nhà thờ đẹp nhất trên thế giới.


(**) Lễ Rửa Tội (Lễ Thanh Tẩy), dầm mình trong nước, là một trong bảy Bí tích Thánh Thể (Rửa tội, Thêm sức, Thánh Thể, Thống hối, Xức dầu bệnh nhân, Truyền chức và Hôn phối) của Đạo Chính thống Nga.

 



Tượng "Chàng trai ghìm cương ngựa”* ở Saint Petersburg

Tặng Họa sỹ Phan Nguyên!

 

Tung vó

Con ngựa hí vang lao đi

 

Ngoái nhìn chàng trai

Dũng mãnh ghìm dây cương

 

Đại lộ Nevsky

Dòng người ngước lên

Ghi vào trí nhớ

Hình ảnh nước Nga trong chiều

Vệt khói máy bay

Cùng đàn sếu

 

Tôi hồi hộp

Chàng trai kia sẽ thắng...

Hay con ngựa giật đứt dây cương?

 

Tôi dừng lại trên cầu Anichkov

Và cũng muốn lao đi.

 

9/2014

 

____________
(*) Tượng do nhà điêu khắc Pyotr Karlovich Clodt (1805-1867) đúc năm 1841, đặt bên cầu Anichkov vắt qua sông Fontanka ở Xanh-Petecbua. 

 



Nổi gió ở Petergof*

 

Ngọn cây 

Đổ thác lá vàng

Người và chim bồ câu

Tìm nơi trú ngụ

 

Gió quét sạch từng viên đá lát

Từ thời Đức Vua Pie

Sạch từng chân cỏ

 

Tiếng chuông rời ngọn tháp

Rơi xuống thảm lá

Quanh tượng đài

 

Cửa sổ cung điện bật mở

Nữ hoàng Ekaterina giương cao quyền trượng

Mỉm cười trấn an thần dân

Bà luôn quyền uy và hấp dẫn

 

Quyền uy và hấp dẫn!

Đó là câu tôi lẩm nhẩm

Lúc nhìn sang hàng bạch dương

Cùng những bông cúc trắng, cúc xanh

Rạp xuống mặt đất.

 

Xanh-Petecbua, 12/9/2014

 

__________
(*) Petergof (Петергoф), hay còn gọi Cung điện Mùa hè (Letnhi dvores/ Летний дворeц), cách thành phố Xanh-Petecbua khoảng 20 km về hướng Tây.

 

 


Từ pháo đài Petro-Pavlovsk

 

Sau tiếng đại bác lúc 12 giờ*

Mở bầu trời khác 

Con bồ câu bay qua khói súng

Viên sỏi đổi ngôi.

 

Cùng ngước lên tiếng chuông ngân

Chờ Thánh Phê-rô ban phép lạ

Hoa Tử đinh hương se sắt trên cây

Chùm Thanh lương trà trĩu đỏ.

 

Trước xưởng đúc tiền

Những gian nhà tù

Đoàn người đi trong lặng lẽ

Tượng Vua Pie bất động giữa ngai vàng.

 

Gió sông Nhê-va cuộn lên đỉnh tháp

Tán lá sồi, ngọn cây bạch dương

Tôi xếp ngay ngắn từng chiếc lá vàng

Vào kho bạc bất tận mặt đất.

 

 Xanh-Petecbua, 2014


______________
(*) Nghi thức bắn đại bác từ pháo đài Petro-Pavlovsk lúc 12g trưa hàng ngày có từ thời Pie Đại Đế.

 

 


Ngày thu ở nước Nga

 

I.

 

Đàn sẻ nâu đậu trên mặt cỏ

Bên hồ nước lặng im

 

Gió tốc lên vòm lá

Xổ tung từng chuỗi tiền xu

 

Nắng thu sáp nến

Cháy sáng những tháp chuông

Cung điện, đài phun nước

Bước chân thiếu nữ qua đường

Từ bảo tàng nghệ thuật Tretyakov

 

Nền trời tím xanh

Tôi dừng chân bên cây phong rực đỏ

Mạnh dạn cầm lên chiếc lá.

 

 

II.

 

Trong căn hộ cô giáo Tachiana Ivanovna

Chúng tôi uống rượu vang

Ăn bánh mì, súp củ cải đỏ

 

Tachiana mở trang nhật ký

Của mẹ viết cho cha lúc cô mới sinh ra

“Colia của em, em ổn, tuy còn hơi mệt…”

 

Cô ngước lên tấm ảnh người cha

Từng làm trong cơ quan an ninh đặc biệt

Rồi chỉ sang tấm ảnh người chồng

Là nhà khoa học

 

Họ đã khuất!

Mọi điều đã khác!

 

Chỉ cơn gió quen thuộc

Mang mùi lá bạch dương

Phủ lên bức ảnh Thánh

Kệ sách gỗ thông

 

Rủ nhau ra balcon

Chụp tấm ảnh ngược sáng

Lấy được hình con đường với nhiều lối rẽ

Những quả táo xanh, táo đỏ

Rụng trước hoàng hôn.

 

 

III.

 

Thi hào A.S. Pushkin

Cầm tay nàng Natalia*

Trên trời 

Nhìn xuống nước Nga 

Và thế giới

 

Mỗi câu thơ ông

Là chìa khóa

Mở vào mùa thu

 

Tôi gọi tên 

Một bài thơ Pushkin

Vạt nắng bỗng phủ lên

Hai mố cầu

Hai cánh cửa

Hai tảng đá

Hai bông hoa vừa nở

 

Nhìn theo đôi sóc nâu

Thoăn thoắt leo lên cây thích

 

Pushkin và Natalia 

Xuống gần hơn

Gần nhà thờ Kazan

Gần Hoàng Thôn**

 

Từng đôi thiên nga

Đắm say trong hồ nước

Những con bồ câu, quạ đen, quạ khoang

Chân miết xuống

Chẳng muốn rời mặt đất.

 

Maxcơva, 23/9/2014


___________
(*) Natalia Nikolaevna Goncharova (1812 - 1863) là vợ nhà thơ Aleksandre Sergeyevich Pushkin (1799–1837).


(**) Hoàng Thôn: Царскоe Селo (Tsarskoe Selo), nay là thị trấn Pushkin gần kinh đô  Xanh-Petecbua. Năm 1815, A.S. Pushkin viết bài thơ "Hồi ức ở Hoàng Thôn" (Воспоминание о Царском Селе) tiên báo tài năng của ông. 

 



Trong công viên Tsarisino*

 

Con quạ cất tiếng

Đậu lên cây thích

Rồi thu mình

Như kẻ bắn lén

 

Từng viên đạn

Xé toang màn sương

Găm vào đất

 

Những tên riêng thân mật

Colia, Rita, Masha, Vova, Olga, Olia, Lilia…

Bạt ngàn bông lau!

 

Bao người chết

Chiến tranh, khủng bố, thanh trừng…

Không còn oán hận

 

Phơ phất bông lau!

 

Công viên ngày nghỉ

Cặp vợ chồng trẻ say sưa trò chuyện

Trong nôi em bé đã ngủ say

Miệng chưa rời núm vú. 

 

Maxcơva, 2014

 

_________
(*) Công viên Tsarisino (Царицыно) nằm ở phía Nam thủ đô Maxcơva.

 

 


Thánh ca trong nhà thờ Vaxili Blazenui
*

 

... bóng tối chân cầu tụ lại...

... cánh chim bay sát mặt sông...

... hừng đông hắt lên bức tượng...

... hoa bồ công anh lả tả ...

... gió miết qua từng tán lá thông...

 

Từng âm giai từ trời cao dội xuống loang tới chân đồi, cửa lâu đài. Vòm lá chật căng. Ý nghĩ và con đường vụt sáng.

 

Bức tượng đi về hừng đông, cánh chim, hoa bồ công anh ẩn mình trong gió. Thấp thoáng vạt áo Sa Hoàng cùng đội kỵ binh vừa mới qua cầu. Bá tước, mỹ nhân trong ngôi nhà gỗ sồi, vườn thượng uyển,... trò chuyện cùng váy ngắn, quần jeans trong toa tàu điện ngầm...

 

Tôi vội vã làm dấu thánh vì lỡ phân tâm. Ngước nhìn tấm ảnh Đức Mẹ Đồng Trinh.

 

Hòa âm cùng

… lá thông… dòng nước… hừng đông… chân tượng… cây cầu…  hoa bồ công anh...

 

Maxcơva, 22/9/2014


___________
(*) Xây dựng từ năm 1555 - 1561 trên Quảng trường Đỏ, được coi là một trong bảy kì quan của nước Nga.

 

 

 

Qua tầng trời

Tưởng nhớ Nhà văn Đà Linh!



Vẫn nhìn thấy trái đất

Nơi chiếc ghế anh còn để trống

Bạn bè rót thêm ly rượu

Đặt bên đũa bát trắng tinh

 

Anh ngoái nhìn

Nhẹ nhàng bay tiếp

Vừa ngước lên

Ánh sáng đã vội che

 

Con mắt khép…

Rạch tia chớp...

Bọt nước tan trong dòng thác...

Đám mây còn lại sau mưa...

 

Bay qua tầng trời

Nơi không bóng tối

Anh vẫn biết

Những người đọc sách lúc giao mùa

 

Khi bàn tủ hằn lên đường vân gỗ

Con gọng vó giật mình mặt nước đứng im.




Trên vịnh Hạ Long

Tặng Nhà thơ Gjekë Marinaj!

 

Nước xanh biếc

Chảy qua Gjekë Marinaj

Và tôi.

 

Chúng tôi bất động trong tấm ảnh

Cùng nhìn những trái núi

Mọc trên vịnh.

 

Gjekë đang nhớ tổ quốc Anbani

Nhớ người vợ thảo hiền, xinh đẹp Dusita

Thoáng căn nhà nhỏ của ông ở Dallas

Có con chó màu trắng đáng yêu...

 

Bỗng tiếng con mòng biển

Vang từ một đỉnh núi

Thả chúng tôi trôi

Tự do trên mặt vịnh.

 

 

 

Nước đang chảy qua trái đất

Tặng Nhà thơ-Dịch giả Lê Đình Nhất-Lang!

 

Muôn hạt sương

Từ đêm tối

Sóng reo ngoài bãi

Dồn đại dương

 

Đi qua tôi

Nước thấm vào tôi

 

Những cánh đồng

Dấu chân gặp nhau

Cây trong vườn vươn dậy

Hoa bắt đầu nở

 

Mây tụ lại

Và bắt đầu mưa.

 

*

 

Từ đám mây lớn

Mưa biển xanh

Mặt đất, tán lá rộng

 

Thủy triều

Đêm rút về biển

 

Mọi điều tưởng như vẫn thế

 

Nhưng trái đất và tôi

Run lên nghe tiếng động con cá

Vừa hớp những hạt mưa

 

Que nhang cuối cùng vụt tắt

Tiếng sấm đầu mùa chạm giấc mơ

Giọt sương mát ủ trong mầm hạt.

 

*

 

Đi rửa chân khắp nhân gian

Nước vẫn bên tôi tinh khiết

 

Rũ bớt lấm lem bụi đất

Tôi thả chân ngượng ngùng

 

Từ gan bàn chân

Mở cánh cửa hồng hào

Tôi thông ra thế giới

 

Tràn qua ngực

Hơi thở mạnh

Sạch tôi

 

Trắng một viên cuội

Ngọn nến sáng

Trong vắt tiếng chim

Mầm cây dâng tràn sinh lực

 

Căng đôi mắt

Thấy mọi người cùng cảnh vật

Rùng mình để nước đi qua.

 

*

 

Mưa xuân

Cây khẳng khiu treo chùm quả khô

Từ mùa đông năm ngoái

 

Con chim sâu đầu đỏ

Thoăn thoắt chuyền cành

Kêu ri rích, ri rích...

 

Ngước lên cho mưa phủ mặt

Áo quần và tóc tôi khô

 

Tiếng nhựa cây trong cơ thể tôi

Cuộn chảy lên cành

Chốc lại kêu ri rích, ri rích...


*


Nước rút nhanh

Con cá mắc trong vũng bùn quánh đặc

 

Nó còn sống

Gặp thủy triều về.



*


Nơi vườn nhãn đơm hoa

Trước kia là hồ nước

Dẫn ra sông

 

Nay chùm rễ đi xa tới đâu

Đàn ong nâu tìm hoa vẫn biết

 

Tôi thương cây

Ôm cây mà chạy

Nước mắt đọng ngực tôi bọng mật

 

Tôi lao về dòng sông

Để nước trôi.


*


Bầu trời

Cảnh quan khô ráo

 

Cửa lồng đã mở

Chim bay

 

Thủy sinh trong ao tù

Vừa được thay nước

 

Cụ già bẻ vụn mẩu bánh

Cho cún con ăn

 

Tiếng diệc kêu lan trên mặt đầm

Làm những bông hoa run rẩy.


*

 

Dẫu chẳng nhìn thấy nước

 

Những hòn đảo vẫn trôi gần nhau

Chim và gió hẹn cùng gieo hạt

Con rùa non giã từ ổ đất

Đàn sứa phát quang lòng biển đêm