Tập thơ VỪA SINH RA Ở ĐÓ - Mai Văn Phấn



Thiết kế bìa sách: Họa sỹ Lê Đức Lợi




NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM - 2013

 

 

 

MỤC LỤC

 

Vô tình trong nắng sớm

Lên chùa

Từ nhà mình

Mùa hoa mận

Nơi cội nguồn thế giới

Tỉnh dậy trong mưa

Bông hoa Yên Tử

Buông tay cho trời rạng

Giấc mơ cây

Một ngày

Ra vườn chùa xem cắt cỏ

Thả diều trong Đại Nội Huế

Quang phổ

Tiếng vỗ ngắn

Rời tay để bạn đi

Đường bay

Gặp mùa xuân

Tĩnh lặng

 

 

 

Vô tình trong nắng sớm

 

Nước đọng dưới chân núi

Một viên cuội nằm trên phiến đá cao

Không chớp mắt trong tinh khôi, yên tĩnh

 

Đêm qua ở đây có mưa

Ai đã ngồi kia trước hay sau mưa nặng hạt

 

Tự nhiên nhớ em, rất nhớ

Anh không dám nhìn đi nơi khác

Để trời xanh ngấm xuống gót chân

 

Từng mưa to, mưa rất to

Tắm táp cho viên cuội nhỏ

Chỉ riêng hình ảnh này

Đã làm anh yêu đời mê dại

 

Hình như nắng sớm đang phủ lên đỉnh núi

Làm trong suốt lòng đất, lòng cây.

 

 

 

Lên chùa

 

Ngược dốc tới gần cổng chùa

Khuôn mặt em chợt hiện Quán Thế Âm Bồ Tát

 

Mang chiếc túi màu nâu

Cổ cao, váy chùng, nhẫn trắng...

Vòng vòng hào quang

 

Trong vòm trời sáng láng

Tâm tưởng con xin sấp mình

 

Thân con rỗng không

Hạc khô chiếc mõ chân tâm trì chú...

... "Om Mani Padme Hum"*

 

Bụi gai bên đường nổi gió

Tiếng con mãnh thú chạy vào rừng sâu

Lắc rắc những cành cây gãy.

____________

Câu thần chú bằng tiếng Phạn của Phật giáo Tây Tạng cầu Quán Thế Âm Bồ tát.

 

 

 

Từ nhà mình

 

Em gom mùa nào thức ấy

chùm hoa bưởi mùa thu

trái mận mùa xuân

 

Mình là mạch khí, vực sâu, ngực đất

chọn nơi ấm áp kê giường tủ

nơi thoáng đãng đặt bàn ghế

 

Cùng cố ý, vô tình đi lại

buông âu lo ngồi vào bàn ăn

gắp cọng rau từ cánh đồng xa tít

con cá cắn câu trong niêu đất kho nhừ

 

Thương lắm dấu chân gốc rạ

giếng sâu, sông ngòi, ao chuôm

 

Đừng ngồi trong phòng lâu quá

ra cánh đồng, ra bờ sông

nơi rau xanh, cá quẫy

 

Cắn miếng dứa thơm, múi cam ngọt

từng giọt rớt xuống đất nâu.

 

 

 

Mùa hoa mận

 

Rừng nụ chờ em bước đến mới nở, điệp trùng hoa trắng lan nhanh.

 

Anh là cây mận trắng trong mưa xuân se lạnh, càng quay quắt nhớ hoa càng trắng muốt. Mắt nhìn, hơi thở rung rinh. Vầng hoa đang rụng bớt những cánh mỏng.

 

Mùa hoa lộng lẫy đến nghẹn thở. Em đi đừng e ngại làm đau mặt đất, dù những cánh hoa mong manh sẽ rụng.

 

Đồi núi úp lên nhau cho hoa nở. Hơi lạnh và gió nhẹ phủ đều. Anh hình dung con ngựa bạch đến bên em hiền từ cúi xuống.

 

Cứ mùa này đường đất mùa xuân, ta còn yêu nhau hoa còn nở.

 

 

 

Nơi cội nguồn thế giới

(Tặng hai nhà thơ Susan & Bruce Blanshard!)

 

Tôi nhìn thấy trên đỉnh đồi

Một bông cỏ may vừa nở

Ánh sáng phát ra từ đó

 

Bình minh đang phát ra từ đó

Soi rõ chân đồi, lối ra bìa rừng

Những con chim bay đi buổi sớm

Tôi cũng vừa thoát khỏi ký ức của tôi

 

Không phải nơi nào khác

Mà chính từ bông cỏ may kia

Đang làm nên một ngày tuyệt đẹp

 

Tôi rảo bước đến quán café gần nhất

Đợi người đàn bà của tôi

 

Và nhìn rất lâu về phía ngọn đồi

Đúng, rất đúng

Tất cả chúng ta vừa sinh ra ở đó.

 

28/11/2012

 

 

 

Tỉnh dậy trong mưa

 

 

1.

 

Mở cửa trong ngày mù trời

Mưa bụi ùa vào ẩm ướt

 

Khơi lửa lò

Cho khô nhanh áo khăn

Nhung nhớ

 

Nuốt ngụm môi em

Đầu trần ngó qua cửa sổ

Con bồ câu đậu xuống mái hiên

Mưa giăng mắc bộ lông ánh tím

 

Ở đâu bây giờ cũng có gió xuân

Bức tường vôi vân vi máu chạy

 

Chẳng cần vỗ cánh

Chẳng cần bay đi

Con bồ câu và anh

Chồi lên thành lộc biếc.

 

 

2.

 

Chăn ấm không sao ngủ được

Tưởng tượng em đến mở trần nhà

Thả lọn tóc cuộn anh thật chặt

Nhấc bổng lên lơ lửng trong đêm

 

Quay theo gió

Chốc lại chạm anh vào mặt hồ giá lạnh

Đất ải tơi

Vạt cỏ đầm sương

 

Buông anh xuống!

Em buông anh xuống!

 

Khoảnh khắc ấy anh thành hạt giống

Bật phôi rễ và trổ lá mầm

 

Để trái chín, rượu ngon được cất

Và trứng chim được ủ ấm qua đêm

Anh giữ mãi tưởng tượng này đến sáng.

 

 

3.

 

Buông anh như gieo hạt

 

Tỉnh dậy cỏ cây láng ướt bầu trời

Mưa quần tụ mái nhà gõ nhịp

Mặt đất mềm hơi thở lan nhanh

 

Em luống cuống kéo chăn che ngực

Ngỡ ai qua đây xếp lại căn phòng

 

Giấc mơ ấy vẫn còn dang dở

Chợt rộ lên từng đợt lá non

 

Vùi vào nhau hạt mầm bé nhỏ

Rơi trong nụ hôn tinh sương.

 

 

4.

 

Trái đất bắt đầu vòng quay khác

Nhanh hơn

 

Mặt trời về với bóng tối

Hoa trái, dấu chân

Những ngôi nhà kín cửa

 

Đàn ong thợ bay về

Không còn chiếc tổ và con ong chúa

Hương đất lạ hạt mưa

 

Con ngựa trời say tốc độ

Lảo đảo bám chặt nhành cây

Đại bàng xoải cánh đỉnh núi

Biển dồn nghẹn thở cửa sông

 

Hôn em thật lâu ghi dấu

Nơi đây. Giờ này

Đám mây kia xuống thấp

Buổi uyên nguyên trái đất quay về.

 

 

5.

 

Tổ chim đất đỏ au

Cuộn cây rừng

Suối chảy

Đan bằng tầm nhìn

 

Em sinh anh thành một, hai, ba…

Phân thân muôn vàn

Riêng anh

Riêng anh nữa

 

Một, hai, ba… hôn em

Lòng tổ chim đầy nắng

Ngầy ngậy mùi củ rừng

Tràn hương hoa rừng

 

Cho dù ở đâu

Đan vào nhau thành tổ.

 

 

6.

 

Ta gần nhau thêm

Trước khi ban mai trong suốt kéo lên

 

Bóng cây chợt tỉnh hoa xoè

Con nhện nước làm tổ trong rơm rạ mục

Rễ cỏ hương bài

Lòng đất quặn sâu

 

Nước chảy

Cứ chảy

Giữ đôi ta lại

 

Mỗi nụ hôn mở thêm cánh cửa

Níu chặt tay nhau

Bám chặt tay nhau

Không thất lạc

 

Bỡ ngỡ cùng cơn mưa nặng hạt

Nhận ra đôi tay bé thơ

Bàn chân chập chững

Đi lên đất

 

Hình như ngày đã muộn

Vẫn dìu nhau đi xem ban mai.

 

 

7.

 

Ảnh chụp em bước lên bờ đá ven biển

Anh tình cờ nhìn bức tranh khác

Hình dung em một chấm nhỏ trên đồng

Vẽ bằng giọt màu phất nhẹ

 

Triền cát mịn

Lối lên bờ là cánh đồng

Tóc em gió cuốn nơi tàng cây yên lặng

 

Ước sao lúc này đàn chim bay qua không sợ hãi

Sà xuống nhặt những hạt thóc

 

Anh sẽ tha cho lũ chuột đồng đói khát chui từ ổ đất

Tha cho cơn giông làm bông lúa rụng hạt

Tha cho cả nắng rát bỏng

Nắng hây hây, nắng xế

Làm cánh đồng lúa chín rộ lên.

 

 

8.

 

Sóng Bạch Đằng trùm lấp

Phù sa trên vai anh

 

Đóng chiếc cọc sâu cột cánh diều

Tạ ơn cha mẹ

 

Lặng yên rễ sú, rễ bần xoắn bện

Lau lác, mặt trời bờ nước lao xao

 

Ấp mình trong cỏ

Vùi vào em bàn tay tí hon

 

Con cá lớn bị quăng lên mặt đất.

 

 

9.

 

Anh cúi xuống nhặt vật bất kỳ, viên sỏi, cọng rơm khô, sợi tóc ai rớt xuống… Nỗi nhớ nhắc anh, áo quần em mang, giày dép bong ra, một phần da thịt.

 

Chạm vào anh biết viên sỏi rất mềm, cọng rơm khô trĩu nặng, sợi tóc thở nhẹ.

 

Anh cầm rất lâu.

 

Gieo xuống đất. Tung lên trời và hứng một hạt mưa.

 

 

10.

 

Dang tay vươn thở

Sải mình

Mở cùng nước

 

Cơ thể anh

Cánh cửa nhỏ bé

 

Gập mình dịu mát

Thả lỏng

Sắp đặt lại xương cốt

Dòng nước cuốn từng tế bào chết

 

Nằm xuống cỏ hít sâu

Nén trời cao

Tiếng chim thổi bung gió lộng

 

Là mầm cây, bàn tay gieo cấy

Là mồi câu, đăng lưới, rong rêu…

 

Dập dồn sóng

Đổ lên boong tàu tưởng tượng.

 

 

11.

 

Đầu lưỡi chạm kem bơ

Hình bông hoa

Chân mây ai vẽ

 

Anh cắn vội

Và ăn ngập ngừng

Muốn em biết anh đang ở đây

 

Miếng bánh cắn dở ở đây

Đàn vịt lội

Mùa ong đi hút mật

 

Bánh qua lò bột mịn bông tơi

Đặt bên cạnh trà thơm, dao sắc.

 

 

12.

 

Nhớ em khi anh đọc sách. Khung cảnh hình dung từ trang sách đang chuyển động trong ánh nhũ bạc. Một nhân vật trong truyện vừa rửa tay bằng ánh trăng lấp lóa. Mùi trăng quyện thịt da chảy xuống rãnh đất sâu, chốc lại ngoi lên một bông lau phơ phất. Văn bản tiếp cảnh sương mù trong bản nhỏ. Thiếu nữ chân trần gùi gạo vào rừng. Vạt rừng đầy trăng sáng. Một người nằm ngủ, mơ có quả bứa vàng xếp thành ngai dưới trăng chờ anh ta thức dậy… Ánh sáng không có trong văn bản, anh tưởng tượng thêm hình ảnh dưới trăng. Những chuyện đầy trăng.

 

 

13.

 

Từ hốc đen tra hạt

Đọt mầm bật dậy

Chim bay

 

Ngọn rễ non biết được

Đất ôm trời đã lâu

 

Căng tràn nhựa mật

Vỏ hạt vừa buông

Thả ngắt xanh về tít tắp

 

Ngày lên thăm thẳm

Lá mầm che mặt đất sum suê.

 

 

14.

 

Nhụy hồng tươi

Cánh trắng tinh khôi

Mở bầu trời hơi thở

 

Thở cỏ xanh

Đá tai mèo, miệng vực

Tiếng vượn thở thịt da hoang dã

 

Hương thơm cùng sắc hoa mê dụ

Chạm vào anh rồi tan ra

Tan ra

 

Đôi môi anh làm mỏ chim ong* hút nhụy

Đập cánh liên hồi bay tại chỗ.

 

_______________

* Chim ong có cặp mỏ dài, khi bay thường dừng một chỗ để hút mật hoa.

 

 

 

15.

 

Xương cốt mùa đông

Da thịt mùa xuân

Hoa loa kèn mở cánh trắng muốt

 

Thoang thoảng hương

Tràn khắp gian phòng

 

Anh vươn về lọ hoa

Xoay tất cả đài hoa sang hướng khác

 

Cuống hoa tựa vào anh biếc xanh

 

Chờ từng giọt cafe

Màu trắng tinh khôi thổi trên đầu như bão.

 

 

16.

 

Mùa cây đậu quả

Ôm gió nặng nề

 

Anh là dưỡng chất

Cho cây đỡ mệt

 

Áp vào thân 

Nghe chim hót

Xương cây máu chảy

Thụ phấn nhụy hoa

 

Nhú quả xanh

Nuốt nước miếng có vị chát

 

Gió cuộn anh vào cây

Cho trái chín.

 

 

 

17.

 

Bông hoa khổng lồ

Ôm anh ngủ

 

Cuống hoa tới đỉnh trời

Không thấy gốc cây

 

Suốt giấc mơ hoa không héo

Gần sáng cánh như co lại

Thành nụ

 

Anh biết mình đã trọn kiếp mơ

Một kiếp yêu tỉnh lại

 

Chạy về cuối làn hương

Gặp con đường

 

Chạm một bông hoa bé tí

Mọi cuống hoa trên mặt đất rung lên.

 

 

18.

 

Hạt mưa chạm mặt anh khỏa nhẹ.

 

Tiếng mưa dâng bầy thủy sinh, vây cá lượn lờ. Con tôm cong mình búng giật trong cơ thể anh nghẹn sóng.

 

Đừng mưa lây rây, mưa nhỏ giọt, mà xối xả lòng suối, lòng hồ, lòng đá mềm giãn nở. Cánh tay trần vực dậy thân cây. Những nụ mầm ướt.

 

Mưa chạm vào da vào lưỡi, gợi đường cong và eo lưng mưa.

 

Tiếng sấm nổ vào thời khắc anh hình dung con cá lớn quẫy khỏi cơ thể. Ngoi lên. Ung dung bơi đi trong mưa.

 

 

19.

 

Anh nhìn vòm phượng vỹ gặp mặt nước tóc bồng sương sớm

Miệng cười sóng động

 

Em thường quên đi bên cạnh có hồ

Hơi nước dâng cho em nói cười, trang điểm

 

Bất chợt trên đường em thấy mát

Đi đâu hồ cũng theo em

Ai tưới nước lên từng phần cơ thể

Sóng cuốn em đi, dìm tận đáy sâu

 

Em mở cửa nhìn xuống con đường tấp nập xe cộ

Qua chậu ngải hương có đoạn dây điện nhà bên thõng xuống

 

Gần em mặt hồ trải rộng

Thành đôi mắt nhìn anh.

 

 

20.

 

Đâu biết bao nhiêu bông hoa trong bình

Tôi cúi xuống đài sen

 

Nhớ mình đã ngồi xuống ghế

Cầm cốc nước

Tựa vào mép bàn

 

Hương sen đưa tôi lên đỉnh núi

Mặt đất, mây bay vội

Không bước chân, tiếng động thú rừng

 

Nhớ mình là viên đạn, cái gai

Mũi tên sắc nhọn ướp sen trên đá

 

Lúc này sao còn liên tưởng tới mũi tên, viên đạn, cái gai?

 

Hương hoa thanh khiết phủ đá núi

Phủ lên cỏ cây thiếu đất cỗi cằn

Con thằn lằn bạo dạn

Trong khoảng không thưa vắng bóng người

 

Ngước lên cao để hương sen không đưa tôi đi xa nữa

Kìa một… hai… cánh hoa vừa rụng

Chạm vào mặt đất như có tiếng kêu.

 

 

21.

 

Bức ảnh mịn màng thơm

Bởi nắng mai

Hoa sen bên cạnh

 

Từng cánh hoa trắng muốt

Giăng kín khoảng không

 

Theo làn hương

Anh len qua mắt em

Nữ trang, khăn áo

 

Mở ngăn tủ tìm cuốn sách

Chọn màu giấy mực

Đợi ngấm trà

Pha thêm nước sôi

 

Bận nhiều công việc

Chợt nở thêm mấy bông hoa

Bên khung ảnh không có cánh cửa.

 

 

22.

 

Xối đi

Ngấm xuống

Trong đất khô gốc cây đang hấp hối

 

Sợi rễ tua tủa - thiếu máu - chới với

Ở đâu la đà, mướt xanh?

Ở đâu quang hợp?

 

Chạm vào nước

Chùm rễ cất cánh

 

Thân ứ căng dòng nhựa lên ngọn

Nứt vỡ vỏ cây

Mặt đất, khoảng không

 

Gió ở đâu?

Chim chóc đâu?

 

Ai lay mạnh gốc cây một lúc

 

Chỉ cần nghĩ thế

Nước mát lan đi khắp cơ thể anh.

 

 

23.

 

Nấp trong anh

Nghe anh lặng im, cười nói

Chân lồng vào đôi chân

Tay em cho anh cử động

 

Giữa mùa hè

Nắng từ mặt sóng dồn dập

Hắt lên lấp lóa, lấp lóa

Em nâng tay anh lên che mặt

 

Đàn cá phơi vảy bạc

Cắt những đường nước thẳng tắp

Chia mặt biển thành nhiều phần

 

Anh thót ngực trước cảnh đẹp

Vừa hiện ra

Đã tan trong sóng xanh

 

Sao em nằm trong ngực

Không mách giùm anh điều gì.

 

 

24.

 

Cắn trái táo, em bảo

Trong ấy là biển

Dòng hải lưu ngọt thơm

 

Biển chín trên cành

Lòng biển

Đất sâu cội rễ

 

Cửa biển lồng môi em anh

Ăn bờ xâm thực

Dừng lại nơi ta đứng

Người người đang yêu

 

Ngoài biển nước ngọt

Lạch nguồn

Cơn mưa vẫn ngọt

 

Em bảo dẫu bằng trái táo

Nếu gian dối biển sẽ dìm anh chết.

 

 

25.

 

Thân cây đứng

Giữ bầu trời quả chín.

 

 

26.

 

… mưa rơi xuyên thấu…

 

Ngọn sóng câm nín

Đá núi sừng sững

Rễ cây bất động xiên ngang

Trứng chim nằm trong lòng mẹ

Con thạch sùng bất động

Chuông ngừng kêu

Mây cuộn đỉnh tháp

Vỉa hè thoáng chốc đứng im

 

… mưa rơi xuyên thấu…

 

Sóng lao xuống vực
Chuông đổ liên hồi

Đàn chim vỗ cánh

Con thạch sùng lên đường

Cùng vỉa hè, đám mây, cây lá…

 

 

27.

 

Kéo mặt đất lên

Thấy nhiều mặt đất ta chưa đặt chân

 

Cùng em nhìn muôn mặt cắt khuất lấp

Biết mình đã đổi thay và mãi ngây thơ

Ngày mai đang yêu

Trái tim rộn rã thuở ban đầu

 

Trong hơi thở gấp anh biết

Tay mang hạt giống

Gieo… Gieo…

Ta gieo…

 

Vô tình hạt rụng trên đường

Trỗi dậy bạt ngàn cây lá

 

Kéo mặt đất lên cho hơi mát, tiếng chim

Dồn vào nơi thanh vắng

Ánh ngày reo trong đất sâu

 

Anh đang mở muôn cánh cửa vào mọi đồ vật

Vào khoảng không khác, những thế giới khác.

 

 5/2012 – 6/2013

 

 

 

Bông hoa Yên Tử

 

Nở trên đỉnh núi

Thản nhiên trong gió mạnh

Mây bay

 

Bảy trăm năm trước

Đức - Phật - Hoàng Trần Nhân Tông

Cúi đầu đi qua

 

Em và tôi

Đang cúi đầu đi qua

Các con và mọi người

Cùng cúi đầu

Đi qua

 

Xuống chân núi

Gặp đoàn hành hương

Tay gậy trúc

Mắt ngước lên

Thiêu đốt gốc hoa ngùn ngụt.

 

 

 

Buông tay cho trời rạng

 

I.

 

Em mơ một con thuyền

Trôi trên cao

có thể nhìn thấy đáy

Tưởng tượng anh nhón chân đến gần

 

Luồng sáng từ mảnh thiên thạch

Vòm cây cao, những vì sao

Tan tác khi con thuyền nghiêng bánh lái

 

Anh thầm nghĩ

Đang cầm tay em

Dém chăn

Nâng từng lọn tóc

 

Em yên tâm con thuyền đã cột chặt vào bờ

Khi nước cuốn

 

Đây hàng cọc bích

Dây níu chắc

Săn gân

Vâm váp cánh tay

Anh nín thở

Nén căng

Bất động…

 

Em vẫn mơ canh giữ con thuyền

Thức dậy đổ đầy trăng vào nắng sớm.

 

 

II.

 

Em không ngủ yên dưới tàng lá giật

Một nhành cây vừa rơi xuống mái tôn

Tiếng quả vỡ lăn trên thềm gạch cũ

 

Gió lồng lộn làm mặt nước không còn trơn mịn

Lối đi vươn cánh tay níu lấy bìa rừng

 

Mắt em mở vào đêm sâu lò than hồng rực

Dâng mùi ngô nướng, nếp thơm

Tiếng nước sôi trong trí nhớ em

Reo vang đến gần sáng

 

Cố nép vào thành giường

Em nín thở chờ thời khắc yên tĩnh

Ôm con bồ câu vô hình

Đợi mặt đất bình yên buông tay cho trời rạng.

 

 

III.

 

Từng chùm hoa rạng rỡ trong mưa

Em nhớ anh

Lá lên xanh thắm

 

Gọi cho anh dưới gốc sưa*

Em đã khóc

Vì mưa quá trong

Tán cây dưới bầu trời quá rộng

Mùa hoa năm nay cũng khác

 

Anh tìm được con chuồn chuồn vừa bay qua

Đang lưu giữ hình bông hoa trong đôi mắt

 

Một buổi sáng an lành

Gốc cây đã xoay sang hướng khác

 

Lao xao

Tê dại trong mưa

Những ngón tay

Bắp chân trắng muốt.

 

 

IV.

 

Vừa bơi khỏi bờ mươi mét đã sợ

Mình có thể bị sóng nhấn chìm

Lạc sâu vào lòng biển

 

Sóng xanh chiều nay rất dữ

Sáng loáng từng lưỡi nước vung cao

Hoang dại vẻ đẹp uy hiếp

 

Muốn gửi bao điều ước

Khát vọng tự do

Vào khoảng không dự báo thời tiết

 

Ngồi lên bờ cát

Ngập tràn hạnh phúc

Nhìn bông hoa tim tím ngoài kia

Rạp xuống

Rung trong gió mạnh.

 

 

V.

 

Luồng sáng mỏng trên con đường lát đá kia là cánh cửa sâu hút mở ta vào kiếp trước.

Kiếp trước em và anh là đôi rắn nước trườn qua bụi cỏ xuống hồ, bơi sóng đôi mềm mại. Là thủy triều cuốn vào chân núi, qua ngàn năm mới để lại vết hằn. Là đôi khủng long lồng lộn trong sa mạc nóng. Đôi đại bàng rơi tự do giao phối trên không. Hai gốc cây bện chặt khi giông bão. Sấm sét đánh xẹp đỉnh núi để lại vết bỏng hoàng hôn …

Kìa cỗ xe mùa thu đang đến. Tiếng nghiến của bánh xích trên ngọn cây gió rít. Cuồn cuộn tầng lá rụng.

Anh thót ngực giữ một trái phá, giọt nước, một nụ hoa trên con đường lát đá có ánh sáng.

 

___________

* Cây gỗ quý, có hoa màu trắng kết từng chùm, nở vào tháng 3 và 4 hàng năm ở Hà Nội.

 

 

 

Giấc mơ cây

 

@

 

Khoác áo đứng bên cây. Mưa cuối đông thêm lạnh. Lá xếp lên nhau. Anh tưởng tượng cây đang mơ chùm rễ đi trong đất. Mơ gốc cây không còn chỗ cũ. Sớm mai mặt đất tỉnh dậy, thấy cây đi cùng với mỗi người.

 

 

@

 

Mải mê chăm sóc, vun xới, đợi ngày cây tươi tốt, lá cành mát nơi anh đứng, tán xòe lấn vòm trời. Chim chóc đậu xuống ngôi nhà rộng, chuyền cành, hót vang không lối ra. Em đặt tay lên anh. Giấc mơ lá cây chở che hoa trái.

 

 

@

 

Mỗi ngày anh được hồi sinh từ vòm lá, chập chững, biết lo toan, để sớm mai bắt đầu một đời sống khác. Biết bao lần anh hạc gày khắc khổ, rồi sum suê bên cây. Là đứa trẻ mải chơi bóng mát, mỗi vui buồn anh lại ngước lên.

 

 

@

 

Rũ bỏ vỏ hạt tràn sương nắng. Tâm trái đất hút chùm rễ non. Lá mầm che mặt đất. Gió bão có thể bẻ gãy, sâu bọ có thể đục khoét, làm mồi cho gia cầm, lưỡi cuốc lưỡi mai vô tình có thể bằm nát nơi khởi đầu bạt ngàn diệp lục, nơi đại thụ ngàn năm. Sự sống ra đời như ta khát khao vùi lưỡi mềm vào thân thể nhau, như trời rộng ùa xuống chật căng mầm hạt.

 

 

@

 

Quả ngọt lành. Mong manh đắng chát. Lơ lửng giữa trời. Lăn trên cỏ. Rơi vào giấc mơ dâng hiến đắm say. Tắm gội bằng bóng tối của đất. Nhắm mắt anh hình dung quả chín rụng vào cơ thể, nước quả óng vàng loang chảy, ấp ủ anh thành hạt nhân bùi trong ruột mát thơm. Tưởng tượng em nhặt anh lên, hít hà, cắn ngập vào lớp vỏ mịn. Nâng niu không vỡ hạt. Bao bọc. Chờ mưa phùn gieo anh nơi đất ấm.

 

 

 

Một ngày

 

Len qua những cái bẫy giăng trong giấc mơ, cùng ban mai về bên khung cửa. Ánh ngày phủ vạt cỏ vừa thức dậy. Mở sân chơi trên mặt đất buồn. Khoảnh khắc sớm mai chỉ đến một lần, không thể chọn những trò chơi cũ. Tôi dang tay cho nắng mới thả xuống từng sợi dây cáp, trườn qua vực sâu tới bờ bên kia.

 

*

 

Không lưới bảo vệ. Dưới kia chỉ cọc nhọn, mỏm đá chông gai… Ý nghĩ đang dò dẫm cùng thân xác, gió đã cuốn tôi lên lật ngược lá cây. Lạc đường bay đám mây lớn. Một con chim nhẫn nại làm tổ trên nhành cây chao lắc, con sâu thản nhiên gặm chiếc lá đang rớt xuống trong luồng sáng chân trời.

 

*

 

Đại dương sau ngõ nhỏ, tường rêu, vách đá… Hàng cây rì rào, sỏi đá cọ vào nhau, tiếng nước rót vào từng chiếc cốc nhắc lại lời con sóng lớn đang mắc cạn. Phải ra đi cho sóng lá, sỏi đá, bọt nước lại tung lên đổ về phía sau tôi.

 

 

 

Tiếng vỗ ngắn

 

*

 

Nhụy hoa rủ xuống

Tôi quỳ

 

Chốc lại ngước lên

Cổng trời thăm thẳm.

 

*

 

Bãi biển

Xác một con cua không có mai

Đã rữa

 

Ai úp lên đó một vỏ sò

An ủi.

 

*

 

Đêm qua sấm chớp

Rồi mưa

 

Chắc chưa có thay đổi lớn

Tôi ngủ tiếp.

 

*

 

Hôm nay

Tiếng nước thải

Đổ vào cống ngầm thành phố

Không ầm ĩ

 

Nhìn lá khô không biết

Mình đang ở quá khứ

Hay tương lai.

 

*

 

Người già làng tôi bảo

Cây đa kia chứng kiến bao cảnh tang thương

 

Chúng ta đang đứng bên giọt sương trong 

Lá reo mải miết

 

Sao không cứ thế

Mà đi!

 

*

 

Đêm qua tôi mơ

Người bán vé số đầu ngõ

Được làm vua

 

Tôi và mấy hàng xóm

Mặt mày nhơn nhơn

 

Một hoạn quan thét lớn: Quỳ xuống!

Các ngươi đã lạc sang thời đại khác!

 

Tỉnh dậy tôi vẫn nhớ

Vết sẹo trên cánh tay phải đức vua

Vụ xô xát với bọn bụi đời năm ngoái.

 

*

 

Có thể mình vừa xếp lại giá sách

đã ăn rau quả bẩn

nhìn một hành động lố lăng

vô tình đến gần cuộc họp

mở thêm file trên máy vi tính

vừa nghĩ ra một chuyện tiếu lâm

nghe người lạ chửi đổng

hoặc lên dây cót đồng hồ

uống ly café quá đặc

để giọt nước này tràn ly!

 

 

 

Ra vườn chùa xem cắt cỏ

 

Lưỡi dao sắc lia ngang

Sát gốc cỏ

 

Những vong hồn còn mắc kẹt

Cùng ngọn cỏ

Vươn tay

 

Lá cỏ vun thành đống

Làm thức ăn gia súc

Hoặc phơi khô

 

Vong hồn nào chưa được bay lên

Còn trong vòng nghiệt ngã

Cơn đau đớn sát sinh

Hoang hoải mùi hăng sữa cỏ.

 

 

 

Thả diều trong Đại Nội Huế

 

Thả dây diều kéo cả kinh thành rời mặt đất. Vạt cỏ trước Điện Thái Hoà lơ lửng, làm trượt chân quan thái giám và lính canh phòng. Nhà vua bay lên vô tình để quên chiếc quạt trong phòng mỹ nhân thứ 126. Nậm rượu đã cạn, bát thuốc uống dở cùng đồ đạc vừa rũ bụi trong cung. Từ Đại Cung Môn sang vườn Cơ Hạ bây giờ xe điện ân cần đưa đón. Ngày ấy vua cùng hoàng hậu sang thăm các hoàng tử cũng hết nửa ngày.

 

Đã chiều. Du khách mua gói thức ăn khô thả xuống chân cầu cho đàn cá cảnh. Lại ngước nhìn con diều trong gió lặng im.

 

 

 

Quang phổ



*

Ai qua đây làm đồ vật, cảnh quan phát sáng. Sáng nay tôi đến cuối phố, nơi sát hồ nước, ánh sáng từ hàng cây vừa tàn lụi nhường chỗ cho nắng sớm mai. Nghe lá khô lăn nhẹ, vun thành đống, biết đêm qua trên mặt đất nhiều ánh sáng đan xen. Có quầng sáng đơn độc một hố sâu không pha trộn. Nhặt viên sỏi liệng mạnh về phía gốc cây. Viên sỏi bật lại chân tường, cột điện, vỉa hè... Nét vẽ loé sáng gấp khúc hiển lộ hình hài đầu tiên của ngày mới.



*

Con chim đậu xuống vòm cây, giấu ánh sáng trong ức và chiếc mỏ, cất tiếng hót trong vắt gọi bạn. Xong những đường khâu, chiếc kim nhẵn bóng ánh mắt người thợ, nằm ngay ngắn trong lòng chiếc hộp; nó nghĩ về những hạt vải bông tơi, đường chỉ mịn màng, rồi an phận thành phế liệu. Xé tờ lịch vừa kết thúc một ngày, tôi dán lên bức tường ký ức. Nó bong ra, trôi lềnh bềnh trên dòng sông tưởng tượng. Bị sóng vỗ, lại dính vào những tờ lịch khác. Tôi phác họa ba hình ảnh ấy lên từng góc bức tranh cùng một gam màu, rồi khoanh những lỗ thông hơi lớn nhỏ để ánh sáng trong ấy lọt ra.

 


*

Như người bị thong manh lần đi dưới bầu trời quá đẹp, đoán sai màu sắc con ong đất đang quạt cánh, ước chừng hình hài hoa trái, ước chừng khoảng cách tiếng con họa mi chạm tới vách đá, tiếng con cá lớn quá cỡ quẫy vỡ mảnh ao nhà… Một sớm ta thức dậy đã sa vào cạm bẫy, ăn phải nọc độc của nhau… Ý nghĩ ấy chợt đến khi tôi bị bao vây trong hoang mang, sợ hãi. Tôi đứng lên, dựa vào một thân cây thâm tím, tối đen. Thở mạnh. Tim tôi đập. Máu dồn lên tán lá mướt xanh.



*

Con chim ghé sát mặt hồ. Tôi khỏa tay, vốc lên mới biết lòng nước không giữ lại điều gì (lúc ấy tôi nghĩ thế!). Tôi cử động cho con chim kia biết: chụm tay hót, nhìn một hướng, nhiều hướng. Đan từng ngón tay như gươm giáo, mũi tên giao nhau. Giang tay chao liệng. Giậm chân. Ném đi nắm đất. Khuôn mặt tôi giận dữ, vui buồn, trang nghiêm, lì lợm... Con chim bỗng sà xuống mặt nước, rồi vút lên cao. Bay về bầu trời có hồ nước khác.



*

Nối ngọn đèn với bông hoa vừa nở, ánh ma trơi, đốm lửa cháy rừng... Ngực phồng nở, dây thần kinh căng giãn chạm đêm đen. Thân tôi dát mỏng, sáng lên từng vạch nối, những hình thoi, e-lip, khối vuông. Phần nổi chuyển động khối lập phương. Đêm mặn mòi biển nghiêng, ngập miệng tôi, tràn lên mí mắt. Áp lực biển vỗ vào thân thể, là giấc mơ những người đang quặn thắt, hay những điều ngỡ ngàng thức dậy sớm mai.



*

Một ngày ánh sáng rút đi, mọi vật quanh ta chỉ là bóng tối. Cánh đồng tối ôm giống lúa tối. Thuỷ triều tối cuốn đàn cá tối. Giọng đơn ca tối trên nền nhạc tối. Lớp học tối nhầm lẫn giáo trình tối. Hồ sơ tối giấu kho tài liệu tối. Đại lộ tối đổ về quảng trường tối. Cuộc diễu binh tối phô trương vũ khí tối. Bàn tay tối buông con bồ câu tối... Vậy từ nay tôi tiết kiệm và tàng trữ ánh sáng, gom nhặt và đầu cơ ánh sáng, tích luỹ và khúc xạ ánh sáng, nâng niu và giành giật ánh sáng, tôn kính và giấu bớt ánh sáng, yêu thương và ăn cắp ánh sáng, thanh sạch và vươn trong ánh sáng...


     
*

Bình minh quét lớp sơn mỏng lên mặt đất. Bóng đêm vẫn còn nham nhở đâu đây, trong bóng cây, dưới gầm cầu, nơi quả chuông úp xuống, trong phòng kín, đường cống ngầm chảy qua thành phố... Nấp trong cơ thể chúng ta, trong ký ức, lỗ tai, máu và trái tim đang đập. Nơi trũng xuống, khuất lấp, hoắm sâu thường là cạm bẫy, hiểm nguy, tăm tối... Tôi và mọi người hốt hoảng lên cao, trèo mái nhà, đi qua cầu, ngồi mũi thuyền... Mặt trời gần đứng bóng. Tôi vội vã giành một phút đứng lên bàn ghế, đu cây, bám lên mép cổng. Kê cao chân bằng bất kỳ vật gì, vài cuốn sách, cái gối, mẩu giấy vụn. Những chiếc dép không cùng cỡ, áo quần không đồng bộ vừa hốt hoảng chồng lên nhau trong ánh sáng chan hoà.

 

 

 

Rời tay để bạn đi

(Thương tiếc nhà thơ Dương Kiều Minh!)

 

Gió sông Nhuệ thổi mạnh

Miết xuống vòm cây

 

Khoảnh khắc cuối ban mai

Căng ngang trời đại lộ trong suốt

 

Đất đai, mặt hồ đẫm ướt

Che kín dấu chân

 

Tìm khắp cánh đồng không thấy

trên lớp lá thu còn một chiếc giày*

Chắc giờ này bạn đã gặp mẹ

 

Câu thơ mở trái tim đau

Ngọn lửa thiêu đốt

Mỗi cuối thu

Những bờ sương nước…

 

28/3/2012

___________

* Thơ Dương Kiều Minh.

 

 

 

Đường bay

(Thương nhớ nhà thơ Vĩnh Phúc!)

 

Đất nặng nhọc gối đầu lên biển cả

Từng hàng cây, tảng đá, dấu chân

Kê cao thêm cho anh dễ thở

 

Những đơn âm, con chữ mọc cánh

Hết bình minh nâng anh bay đi

Qua trường quay, công viên, phố chợ

Vỉa hè, nơi tụ bạ bạn bè

 

Bầy mồ hôi, nước mắt bay theo

Đến chân mây rẽ sang hướng khác

 

Vạch ngang trời đường Kinh tuyến đen*

Bên bất công, độc tài, áp bức

Và phía kia quầng sáng không màu

 

Vẽ theo từng lối chữ anh đi

Đường bay xa càng thêm sắc nhọn.

 

21/5/2013

___________

* Tên tập thơ của Vĩnh Phúc.

 

 

 

Gặp mùa xuân

(Thương tiếc nhạc sĩ, dịch giả Đỗ Xuân Oanh!)

 

Ông vẫn dậy sớm

Pha trà trong bình minh khác

Hướng về căn hầm nhỏ ngõ 54 Quán Sứ

Tiếng quạt quay nổi gió dương cầm

 

Những con chào mào từ trí nhớ ông

Bay về mùa xuân ở khoảng giữa*

Vẫn con mèo tam thể nhà bên

Sang tìm hơi ấm trên giá sách

 

Tôi ghi nhanh dưới gốc mùa xuân:

Mặt đất chuyển rung…

Bước chân cuồng…

Gió mạnh…

Gửi về địa chỉ xuanoanh@fpt.vn.

 

2/4/2010

___________

* Ý thơ Đỗ Xuân Oanh.

 

 

 

Tĩnh lặng

 

 

Muôn pháp về một, một đi về đâu?

CÔNG ÁN THIỀN

 

1.

 

Trang sách

Mở mặt đất chữ

Rừng núi

Sông hồ

Những con đường chữ

 

Nâng cuốn sách

Tôi

Là một chữ

 

Nét chữ nhịp thở

Bàn tay lật lên

Nét tóc cứng

Da vàng

 

Ánh sáng trên trang sách

Thu thế giới

Và tôi

Thành một.

 

 

2.

 

Mạch nước nhỏ trong núi

Chảy đều

Xuống lòng hồ không tiếng động

 

Đàn cá bơi

Mực nước giữ yên

Con chim bói cá vẫn đậu

Trên ngọn cây gần đó

 

Nơi họng nước đổ xuống

Vòng sóng lan nhẹ

Mờ dần

 

Đáy hồ lặng im

Núi theo mặt nước chuyển động.

 

 

3.

 

Luồng sáng đang vây

Tôi

Dưới chân ngọn tháp

 

Ghé sát mặt bố tôi

(Người mất đã 3 năm)

Ghé sát bà nội tôi

(Người mất 27 năm về trước)

 

Bố tôi đã khỏi bệnh run tay

Bà nội không còn đi còng

 

Mỗi người dạy tôi cách nhớ

Một cách quên

 

Tôi trong suốt

 

Ra đi

Trong tay tôi cầm một bông hoa.

 

 

4.

 

Chiếc bàn bốn chân

Mặt phẳng

 

Đặt lên sóng

Mặt đất không lún

Bay như sương

Nhẹ như mây

Reo lên như lá

 

Tôi nhắm mắt

 

Thầy giáo đang chấm bài

Cho điểm 2… điểm 10…

Cả điểm 0

Trên đỉnh đầu tôi.

 

 

5.

 

Quả trứng

Ấp trong đôi cánh

Của mẹ

 

Tôi ngủ say trong khí núi

Bóng cây

Nước giã gạo

Tiếng chân hươu nai

 

Nằm trong vỏ trứng

Tôi dần thành hình kiến

Hình chim chóc, gia cầm

 

Như bao muông thú

Tôi lớn bằng giấc mơ

Của ánh bình minh

Của cơn mưa

Bầy sao sa

Trái đất

 

Rũ lớp vỏ ánh sáng

Tôi mở mắt đứng lên.

 

 

6.

 

Trái cây màu đen

Chín từ đỉnh trời

Nơi hoa sen

Hoa cúc đang nở

 

Tóc và vai tôi màu trắng

Chiếc cuống

Bắt đầu ngả vàng

 

Màu đen đang co lại

Tan nhanh

 

Có bàn tay

Chôn tôi xuống hố

 

Không cần nước

Tôi mọc cây non trên sa mạc.

 

 

7.

 

Giữa quầng sáng quanh tôi

Và khoảng không tối thẳm

Ngăn bằng lớp giấy dó

 

Tôi quán tưởng

In lên đó hình họa

 

Từ phía bóng tối

Ai đang viết lên sau mặt giấy

Đặt tên cho bức tranh của tôi.

 

 

8.

 

Tiếng chim, giấc mơ, giọt nước rơi...

Thành đường kẻ dọc

 

Giọng nói, nỗi buồn, nụ hôn...

Là đường kẻ ngang

 

Đường kẻ giao nhau

Là đốm sáng

Lúc soi đường

Lúc làm lóa mắt

 

Tôi tĩnh lặng

Kéo đường kẻ xa nhau.

 

 

9.

 

Mở các luân xa*

Ánh sáng không tràn cơ thể

Bóng đen còn tụ trên trán

Và lưng

 

Mở mắt nhìn lửa cháy

 

Ngọn lửa là cửa ngõ

Cho ẩn khuất, ám tối

Về nơi mát mẻ

 

Tôi nhìn!

 

Nuốt ngọn lửa bằng mắt

Tiêu diệt những ẩn khuất, ám tối

Bằng ánh mắt.

_______________

 

* Vùng huyệt đạo vận hành trong cơ thể người.

 

 

10.

 

Những con chim ngói

Mắc bẫy trong tấm lưới

Cạnh chim mồi

Hai mắt bị khâu

 

Nhưng không hề đau!

 

Chúng kêu lên trong tay gã sát chim

Bị nhốt vào những gian nhà tù

Bị vặt lông, cắt tiết

 

Nhưng không hề đau!

 

Bị quay vàng

Trong chảo mỡ

 

Nhưng không hề đau!

 

Tôi bị tạp niệm

 

Mở mắt nhìn cánh đồng mới gặt

Những con chim ngói đang nhặt thóc

 

Bay về từng đàn

Nhặt thóc.

 

 

11.

 

Tôi là chiếc bình gốm hở miệng

Thông với bên ngoài

 

Trong tôi

Vườn ươm hạt giống

Nắng sớm đang tưới

Đẫm từng gốc

 

Bên dòng sông

Dưới chân tôi nước rút

 

Thủy triều lên

Tôm cá buông mình

Không bơi

Con thuyền tự trôi không cần ai chèo

 

Tôi không ngồi được quá lâu

Nước vỗ vào mạn thuyền róc rách

Tiếng chim trên cao

 

Có ai đưa tay gõ mạnh

Vào thành chiếc bình.

 

 

12.

 

Tơ nhện giăng

Hai đầu tiếng sấm

Giữa khoảng khắc tiếng vọng viên đạn

Tiếng búa máy

Đoàn tàu dồn toa

Tiếng thiên thạch rơi vào trái đất

 

Sợi tơ óng ánh kéo căng

Giữa muôn tiếng động

Tan biến mong manh

 

Chỉ còn con nhện bình thản quay về

Dệt thêm những đường tơ.

 

 

13.

 

Bình minh vắt ngang ngực

Lúc tôi bắt đầu hành thiền

 

Dải nắng ấy là cửa ngõ

Khởi đầu cuộc lên đường

 

Tôi lặng yên làm cát đá

Ngây ngô trong mưa nắng

Bóng đêm trinh bạch

 

Không khô cứng

Không còn sắc nhọn

Tôi bình đẳng

Hòa trong thế giới

 

Đi xa trở về

Dải nắng ấy vẫn còn chỗ cũ.

 

 

14.

 

Là chiếc cầu vắt qua đôi bờ

Thân cốt thép

Được xây bằng gạch

 

Lòng viên gạch nhiều năm vẫn hồng

Lát cạnh nhau

Đường đi rất phẳng

 

Có tiếng chân người

Hay móng chân muông thú

Cây cầu rung lên

 

Tôi ngồi kiết già*

Dưới chân cầu mặt nước phẳng lặng

 

Tôi biết nước vẫn trôi đi.

_____________

* Ngồi vắt chéo hai chân lên nhau hình hoa sen.

 

 

15.

 

Chìm vào cánh chim đen

Mái nhà

Mặt đất đen

Cùng ánh sáng không màu

 

Tất cả đang trắng ra như sữa

 

Tôi nóng một thân cây sâu đục

Cánh chim bị thương

Lòng đất quặn thắt

Vùng cây cỏ nhiễm độc

 

Gom ánh sáng

Dồn nước mắt

Chảy qua những vết thương

 

Tất cả đang trắng ra như sữa.

 

 

16.

 

Tọa thiền cạnh bông hoa

Hương thơm ngưng lại

Gần mặt đất

 

Bầu trời quay trên đầu

Mình thành vật cản

 

Xung quanh cảnh vật đang lớn

Đang già

 

Bông hoa ở giữa

Dựng cột thủy tinh

Làm hôm nay

Bây giờ

 

Quá khứ

Tương lai

Nhìn nhau hai phía

 

Cánh hoa tượng hình môi Đức Phật.

 

 

17.

 

Giọt nước lớn

Nằm trong giếng sâu

 

Bản Concerto I cung Rê thứ của J. S. Bach*

Rơi vào lòng giếng

Những hạt nước nhỏ

Mang ánh sáng xanh

 

Màu xanh lá mạ

Đọt mầm

Nõn chuối

Bãi dâu non

 

Mùa diệp lục

Sinh từ hạt nước

Hình những quả trứng xanh

 

Dâng

Tràn lên mặt đất.

__________________

* Johann Sebastian Bach (1685 – 1750): nhà soạn nhạc người Đức.

 

 

18.

 

Qua ngọn nến

Vào cảnh giới khác

 

Nhiều con mắt mở

Trong bóng tối bức tường

 

Tôi ở giữa

Nhiều hệ quy chiếu

Những linh hồn hữu tri

Vô tri

Và chưa được đặt tên

 

Trí huệ vang âm thanh

Sắc giác

 

Càng tĩnh lặng

Tự do trong vạn vật

 

 

19.

 

Ánh sáng

Chẻ dọc thân cây

 

Bên này màu vàng

Nửa kia tím thẫm

 

Một phía vỏ cây trơn nhẵn

Phía khác xù xì

 

Nhựa hai bên cũng khác

Trắng

Và đen

 

Nhắm mắt thở nhẹ

Cây đang lớn

 

Hai nửa cây cùng một màu hoa

Nở chi chít dọc lưỡi rìu ánh sáng.

 

 

20.

 

Ly nước

Đặt trước ngọn nến

 

Ánh sáng không màu

Buông trên cao

Soi cho nước lắng xuống

 

Tôi dần trong lại

 

Bàn chông đen

Những mũi tên đen

Thoát ra

Từ gan bàn chân, bàn tay.

 

 

21.

 

Lạc vào thế giới đồ chơi

Những cô cậu búp-bê

Mỉm cười bên con cá bằng nỉ

Con gà trống gỗ

Đứng vững trong tư thế một chân

Con cá heo giấy

Đội quả địa cầu bé nhỏ

 

Tất cả bất động

Trong tính không

Hào quang giấc mơ

Của tuổi thơ nhân loại

Những người đang chuyển động

 

Được hồn nhiên, bình đẳng, thơ ngây

Tôi bằng nỉ, bằng giấy, bằng gỗ...

 

 

22.

 

Tiếng chuông gió

Rơi trong đêm những hạt sáng

 

Tôi thoáng biết

Những thân cây vừa nở

Khu vườn hẹp lại trong vòng tay

 

Hồi chuông nữa vang lên

Tôi ngồi dậy

 

Rắc quanh tôi chiếc lồng ngăn gió

Ngăn muôn tiếng động

 

Chuông treo

Trên đỉnh trời.

 

 

23.

 

Tĩnh lặng mới biết

Mình tọa thiền cùng nhiều người khác

Đan hào quang

Từ những không gian khác

 

Tôi tự chữa lành vết thương

Nhưng người khác

Đang điều trị cho bệnh nhân xa lạ

 

Những người bệnh không biết

Mình đang đi qua hào quang.

 

 

24.

 

Hai đồ vật trên bàn

Đồng hồ

Viên sỏi chặn giấy

 

Tôi không thể đọc sách

Không nghĩ trọn một việc

 

Đầu óc mông lung

Nhìn rất lâu từng đồ vật

 

Tôi xoay một trong hai

Đặt lại khoảng cách

 

Thấy vệt sáng duy nhất

Giữa đồng hồ và viên sỏi.

 

 

25.

 

Từng cánh hoa

Rơi xuống

 

Hương thơm

Nhẹ tinh khôi

 

Đóng kín cửa phòng

Không cho ai vào

Không cho nắng xiên

Không gió thổi

 

Nơi Đức Phật vừa hiện

Trong khoảng cách mong manh

Giữa đài hoa và mặt đất.

 

 

26.

 

Con khướu vừa bay

Hòa sắc hoàn hảo

 

Nó màu xám

Vệt trắng hai bên má

Ức và cằm loang đen

 

Tôi họa lại hình chim

Nhẫn nại tô màu

 

Không phải thế!

Mãi không phải thế!

 

Tôi ngồi lại nơi đây

Nhìn chim bay

Và tô màu.

 

 

27.

 

Cơ thể tôi lẫn vào bóng tối

Chỉ sáng đôi bàn tay

 

Lòng tay lật lên

Tựa hai mặt hồ

Hai chiếc bát để ngửa

Hai cửa hang mùa đông

Hố trũng hai ngôi sao

Miệng hai con cá...

 

Không thể tìm trong vũ trụ

Những cặp song trùng

Tựa đôi bàn tay

Khép lại

 

Bởi mỗi ngôi sao, chiếc bát

Con cá, hang sâu, hồ nước...

Nối với từng bóng tối khác nhau.

 

 

28.

 

Lúc hoàng hôn

Có thể hừng đông

Con chim biển

Đậu trên chiếc cọc chắn sóng

 

Nhìn xa chỉ một màu đen

 

Tựa bức tranh cắt giấy

Hay tượng đài liền bệ

Mặt biển lặng phắc màu nâu

 

Tôi quán tưởng

Mình đi trên biển

Không để lại dấu chân

 

Sau lưng tôi

Con chim không bay nữa.

 

 

29.

 

Lối lên bờ

Doi cát

Những vỏ sò

Cúi đầu trong sóng vỗ

 

Dáng hải âu bay

Hay vừa đậu

Tựa chân trời gợn tấm lưng

Người nằm sấp

 

Gió biển thổi

Dính tôi vào vạt áo

Rồi căng phồng

 

Cơ thể tôi ở giữa

Là chiếc lõi

Hạt đắng

Của một trái ương.

 

 

30.

 

Vườn cây

Dòng mương

Khoảng không lặng im

Trong suốt

 

Con bướm màu đỏ

Lạc lõng

Bay tung tăng

La đà

 

Đậu xuống đỉnh cây

 

Không

Nó không lạc lõng

 

Cánh bướm là bông hoa

Của khoảng không, dòng mương, vườn cây...

 

Đậu xuống

Khép lại thời gian

Cho bông hoa thành nụ.

 

 

31.

 

Bầu trời cánh cung

Tôi ở giữa

 

Gió hú

Từ đỉnh đầu

Xuyên qua bàn chân

 

Khoan hòa khí đất

Tôi thở sâu lòng biển

 

Giương cánh cung

Cho cây lá ép vào dáng núi

Nén chặt bình minh vào đêm

 

Tựa cây tùng            

Bám đất

Vươn cành lên bầu trời

 

Tâm hướng đích

Nén khí xuống đan điền

 

Buông cung

Tôi và mũi tên bay song song mặt đất.

 

 

32.

 

Một phiến đá nhô lên

Thân vùi trong hố

 

Cánh chim

Bầu trời cất giấu đường bay

 

Lửa

Sáng lên mắt nhớ

 

Võ sỹ rút kiếm khỏi vỏ

Khi cánh chim vẽ hết bầu trời

Lòng đất thấm sâu phiến đá

Người biến thành than khi nhớ nhung.

 

 

33.

 

Bàn tay cha

Trong bóng dáng

Tôi đang pha trà

 

Nước sôi

Khói bếp

Cọng trà ngấm trong ấm sành

 

Dâng cha

Hương trà thơm đậm

Hương hoa ngâu ngoài vườn

Mồ hôi cha bay ngang

 

Nâng chén sành

Tay cha khô ráp

Trong lòng tay tôi.

 

 

34.

 

Ngày mới ven biển

Sóng rút đi

Để lại phiến đá sạch

 

Ai đến ngồi

Bước lên

Cùng phân chim

Cát bụi tấp vào

 

Đêm về

Nước lại dâng lên rửa sạch

 

Biển

Nhẫn nại như vậy

Nhiều năm.

 

 

35.

 

Gió ra đi

Giam tôi ở đây

Bằng chiếc lá

 

Nhìn khung cửa và chắn song

Tôi biết không thể bẻ gãy

Những đường gân lá

 

Chỉ mong những đốm vàng

Trên đó lan nhanh

Nhưng hơi ẩm đang phà hơi

Vào khoảng xanh diệp lục

 

Mình không manh động

Vào mùa xuân.

 

 

36.

 

Tôi làm vật trang trí

 

Bằng thanh sắt kết lại

Uốn cong

Trên đầu đính từng mẩu giấy

 

Chỉ vì yêu

Hay giận

Mà uốn cong

 

Đêm qua trong giấc mơ

Vật trang trí ấy

Lớn nhanh như một lá mầm.

 

 

37.

 

Lạc vào cửa hàng bán vải

Nhiều cuộn chồng lên như đống gỗ

Phải khôn khéo mới len qua

 

Đây màu nâu trầm

Xanh dương

Kia màu da cam

Trắng nõn

Đỏ boóc – đô...

 

Màu nào

Một người

Cũng mặc cả đời không hết

 

Tôi đi

Tay cầm ly nước

Chỉ lo

Lỡ làm đổ lên cuộn vải nào.

 

 

38.

 

Tôi là cây cỏ

Ánh sáng kiếp trước

Vẽ trên toan trắng

 

Thân bất động

Trong tầng bẹ lá

Chờ sợi rễ đâm ngang

 

Từng lụi tàn

Từng tươi tốt

Lẽ thường trong ánh sáng này.

 

 

39.

 

Tôi chồng năm hòn cuội

Vẽ xung quanh những vòng sóng

 

Hôm nay tôi biết

Mình đã nhầm

 

Từ năm hòn cuội

Đang mở ra những đường thẳng tắp

 

Tôi sẽ không xếp

Bất kỳ vật gì chồng lên nhau nữa

Trong tầm nhìn.

 

 

40.

 

Nước kiệt

Mình đi qua lòng sông

 

Bao giờ nước lên

Chắc sẽ được báo trước.

 

 

41.

 

Phác lên giấy

Từng nét chì mảnh

Nét rủ xuống làm lá

Đưa lên là hoa.

 

 

42.

 

Tôi ngồi dưới vạt áo Ánh sáng

Nơi tận cùng

 

Người bước đi

Vạt áo chạm tôi

Lúc trên cao

Lúc thấp

 

Tôi nhuộm sáng khi tỉnh thức

Còn khi ngủ

Phó mặc giấc mơ

 

Có giấc mơ

Không tìm thấy bóng tối.

 

 

43.

 

Tôi ngồi

Thả bông hoa trên nước

 

Buông

Trên mặt phẳng rộng

Và trong

 

Tiếng chuông

Qua thân thể tôi

Vào đáy nước

 

Boong!

Tôi chìm

Lại nổi lên.

 

 

44.

 

Từ đỉnh đồi

Thấy trong đất

Một con mắt đỏ rực

Nhìn trời

 

Trái đất

Hình con mắt

 

Đỏ rực

Trôi đi...

Trôi...

 

 

45.

 

Bát nước và tôi màu trắng

Mặt đất ngả vàng

Cánh đồng phía trước

Cùng chiếc chuông

Vàng sậm

 

Con mèo mướp giữa sân

Lưng và đỉnh đầu khoang trắng

 

Tôi thỉnh chuông

Màu vàng

Màu trắng lan đi

 

Con mèo thong thả bước

Rũ nắng lên mặt đất

 

Nó đi cho tới khi

Chỉ còn một đốm trắng.

 

30/8/2013