“Cold Weather” – The 11th poem of “hidden face flower” - "Trời rét" – Bài thơ thứ 11 trong tập thơ “hoa giấu mặt” (explication - chú giải) - Ramesh Chandra Mukhopadhyaya

Cold Weather – The 11th poem of “hidden face flower”
 

 

Tiến sỹ Ramesh Chandra Mukhopadhyaya


 

 

By Ramesh Chandra Mukhopadhyaya

(From Calcutta, India)

 

 

 

 

Covered with a blanket

Leaving out a leaf

Trembling outside the window

(Cold Weather – Mai Van Phan. Translated from Vietnamese by Pornpen Hantrakool)

 

Explication:


The title of the poem is Cold Weather. So the poem fittingly opens with the line----covered with a blanket. Blanket is used when it is cold. We use blanket to protect urselves from cold. True. But one could read the poem in at least two ways. A leaf could be left out covered with a blanket  trembling outside the window. Again, while someone is covered with a blanket a leaf is left out trembling outstde the window. Take the first way of reading the poem. Aleaf is covered with a blanket and despite that it trembles outside the window. That is a paradox Once one is covered with a blanket  one is not supposed to tremble due to cold. The blanket could stand for the means with which we try to protect ourselves from inimical forces. There could be fascist kings  or rich and corrupt men who take every precaution to save themselves from the attack of their enemies. Outwardly they might look invincible. But at heart  they tremble from fear. They  are afraid of the sins they have committed. They are apprehensive of popular uprise gainst them. The blanket however could mean the snow that covers the leaf in winter. And it appears as if the leaf trembles in cold. But that is appearance only. The poet reads his own mind there. In fact if there were no wind the leaf would not tremble. This tells us that appearance is not always true. But on another level a truly cold weather has been depicted in these lines. There is snow and there is cold wind.And there is a leaf that trembles in terrible cold. Mark you there are not many leaves outside the window. One leaf is left there. That is, under the impact of cold all the other leaves of trees have been shed. One red leaf the last of its clan still hangs from the bough of a tree which is covered with snow and the leaf trembles in the wind. Does the poet find himself as lonely as the leaf? Or may be the poet or the observer in blanket protected from cold being pent up in a room looks out and finds a leaf sans any protection from cold trembling. The leaf in that case might stand for the homeless and the destitute who do not get any shelter during winter days. The poet Mai Văn Phấn is very reticent in his way of putting things Hence with the aid of a photogenic imagery he depicts the state of affairs in the capitalist world where chill penury destroys the genial current of many a people who tremble like the leaf in cold. The poem  suggests two worlds, one out side the window and the other inside the window. The speaker from inside the window sees the world outside the window. The world inside the window could be the shelter where the cold from without cannot penetrate. The world without is on the contrary exposed to the vagaries of Nature and biting wind. The poem could be however interpreted on another level. One who takes refuge in the world within remains sheltered even when the vicissitudes of fortune take place. But those who do not take shelter in the world within through restraint from tanha or desires are exposed to the freaks of Nature and outer world. They have to suffer. But does not the sufferings touch the poet? The poem seems to overflow with karuna or compassion for sufferings in this world.
 

 

 

 

 

Translated by Phạm Văn Bình

Bản dịch của Phạm Văn Bình







Bìa tập thơ “hidden face flower - hoa giấu mặt” xuất bản ở Thái Lan




"
Trời rét" – Bài thơ thứ 11 trong tập thơ “hoa giấu mặt”

 

 

Ramesh Chandra Mukhopadhyaya

(Từ Calcutta, Ấn Độ)

 

 

 

 

Đắp chăn

Sót lại chiếc lá

Run rẩy ngoài cửa sổ

(Trời rét -  Mai Văn Phấn. Pornpen Hantrakool dịch từ Việt ngữ)

 

Chú giải:

 

Tựa đề của bài thơ là Trời rét. Vì vậy bài thơ được mở đầu một cách thật thích hợp với câu Đắp chăn. Tấm chăn được người ta dùng khi trời giá rét. Chúng ta dùng chăn để ủ ấm thân mình chống lại cái giá lạnh. Đúng thế. Nhưng ta có thể đọc bài thơ ít nhất theo hai cách. Một chiếc lá có lẽ bị bỏ quên ngoài trời không có chăn để đắp đang run rẩy bên ngoài song cửa sổ. Hoặc là, trong khi một người nào đó đang được ủ ấm trong chăn thì có một chiếc lá bị bỏ quên đang run rẩy bên ngoài song cửa sổ. Ta hãy đọc bài thơ theo thứ nhất. Một chiếc lá được ủ ấm trong một tấm chăn và bất chấp sự thật là nó đang run rẩy bên ngoài song cửa sổ. Đó là một chuyện ngược đời. Một khi người ta được ủ ấm trong chăn, người ta sẽ không được cho là sẽ run rẩy vì giá rét. Tấm chăn có thể đại diện cho một phương tiện giúp chúng ta bảo vệ bản thân trước những thế lực thù địch. Có thể có những tên trùm phát xít hay những kẻ giàu có bị tha hóa dùng mọi cách để bảo vệ bản thân trước những cuộc tấn công từ phía kẻ thù của chúng. Nhìn bên ngoài thì chúng có vẻ như là vô địch. Nhưng từ đáy lòng, chúng đang run lên vì sợ hãi. Chúng sợ hãi vì những tội ác mà chúng đã phạm phải. Chúng khiếp sợ sự nổi dậy của quần chúng chống lại chúng. Tuy nhiên, tấm chăn có thể mang hàm ý màn tuyết bao phủ chiếc lá lúc trời đông. Và kia, người ta thấy chiếc lá như thể đang run lên vì giá rét. Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Nhà thơ bày tỏ tâm trạng mình ở chỗ đó. Trong thực tế, nếu không có gió, chiếc lá sẽ không run rẩy. Nhưng ở tầng nghĩa khác, tiết trời đông giá lạnh đã được miêu tả trong những dòng thơ này rồi. Có tuyết rơi và có gió lạnh thổi lùa. Và ngoài kia có một chiếc lá nhỏ nhoi đang run rẩy trong cơn gió cắt da cắt thịt. Xin các bạn hãy lưu ý rằng chẳng có bao lăm chiếc lá ở bên ngoài song cửa sổ cả. Chỉ có một chiếc lá ở đó mà thôi. Đó là do dưới tác động của tiết trời giá lạnh, tất cả những chiếc lá khác trên mọi thân cây đã rơi rụng mất rồi. Một chiếc lá đỏ, chiếc lá cuối cùng của giống loài vẫn còn níu bám trên cành của một thân cây bị tuyết trời phủ kín và chiếc lá đó đang run lên trong gió rét. Phải chăng nhà thơ thấy chính mình cũng đang lẻ loi cô độc như chiếc lá kia ? Hay phải chăng nhà thơ hoặc người nằm trong chăn được ủ ấm không hề bị nhiễm cái giá lạnh bên ngoài trong căn phòng đóng kín kia nhìn ra bên ngoài và trông thấy một chiếc lá không hề được chở che đang run lên vì rét. Chiếc lá trong cảnh ngộ này có thể đại diện cho những kẻ không nhà không cửa và nghèo đói chẳng chốn nương thân trong những ngày đông giá lạnh. Nhà thơ Mai Văn Phấn rất kiệm lời trong cách sắp đặt những thi ảnh của mình. Vì thế với sự trợ giúp của một thi ảnh đẹp, nhà thơ đã lột tả được trạng thái sự việc trong một thế giới tư bản nơi cảnh cơ hàn đói rét hủy hoại cả suối nguồn bản tâm ấm áp tình người của bao kẻ đang run lên vì rét như chiếc lá kia. Nhà thơ gợi lên trong tâm trí chúng ta hai cõi đời, một cõi đời bên ngoài cửa sổ và một cõi đời bên trong cửa sổ. Người kể chuyện đứng ở bên trong cửa sổ nhìn thấy cõi đời bên ngoài cửa sổ. Cõi đời bên trong cửa sổ có thể là nơi ẩn náu mà cái giá rét kia không thể thâm nhập vào được. Cõi đời bên ngoài ngược lại bị phơi bày trần trụi trước sự vô thường của Thiên nhiên và ngọn gió cắt da cắt thịt. Tuy nhiên, bài thơ có thể được hiểu theo một tầng nghĩa khác. Một người trốn tránh trong cõi đời bên trong vẫn cần được che chở ngay cả khi diễn ra sự tuần hoàn của số mệnh. Nhưng những ai không ẩn náu ở cõi đời bên trong bằng vào sự kiềm chế những ham muốn của bản thân bị phơi bày trước sự vô thường của Thiên nhiên và cõi đời bên ngoài thì phải trả giá. Nhưng lẽ nào những nỗi khổ đau kia không chạm tới nhà thơ? Bài thơ dường như tràn đầy lòng trắc ẩn trước những nỗi khổ đau trong cõi đời này.

 


 

 

 

 

 

 

 

BÀI KHÁC
1 2 
image advertisement
image advertisement

image advertisement
image advertisement




























Thiết kế bởi VNPT | Quản trị