Tập thơ BẦU TRỜI KHÔNG MÁI CHE - Mai Văn Phấn


Thiết kế bìa sách: Họa sỹ Nguyễn Quang Thiều




NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN - 2010

 

 

 

 

I - CỬA MẪU

 

Cửa Mẫu

 

I

 

Mẫu nâng niu con ánh trăng

Tiếng chuyền cành, tiếng hú

Da thịt con yêu trải sâu đêm tối

Dựng tầng mây mưa nguồn

 

Cành cây la đà mặt nước

Một con chim vừa đậu

 

Chỉ mình con thấy chú chim nhỏ kia rất xa con đường

Xa mảnh vườn, những đàn chim khác

Con lặng lẽ đi qua vầng mặt trời đáy nước

Nhìn hướng bầu trời mở đôi cánh

 

Ngọn cây vươn mỏ con chim

Đang cúi xuống mớm vào miệng con từng hớp gió

 

Tiếng hạt vỡ trong ngực

Bãi trống và quả xanh

Qua rừng sâu tán lá rậm rạp

 

Con sơ sinh trên đất

Bơi qua sông con nòng nọc đứt đuôi

Tập vỗ cánh, quạt gió vào lòng tổ

Bật lá mầm bay đi thênh thang

 

Hơi nước bến sông

Không gian đặc thời gian nhầm lẫn

Ngọn khói lên cao

Biết mình bơi trong biển sương

 

Không phải sương mà đang mưa

Ngọn tháp cao sáng láng

 

Hơi thở, cơ bắp chắc, lá reo…

Người đã khuất bỗng về trong hoa nở

 

Con rùng mình một bến bờ

Mặt nước nghẹn nơi không sóng vỗ

 

Ngụm nước mát trôi chầm chậm…

 

Chợt nhớ mùa nước lớn ngập tràn hang dế

Lóc bóc tiếng bong bóng phun lên từng đợt

Cho con biết được đâu là cửa hang…

 

II

 

Đặt con lên đất

Lòng sông đau xé thân đêm

 

Thiên nhiên láng ướt

Thân cây rã rời từng đốt

Nước xiết

Chảy nhanh hơn

 

Con bật khóc cuốn đi lưới nhện

Tiếng con vạc khàn khàn

Tàn tro loé sáng

Mặt trăng run

 

Nhặt viên sỏi vẽ lên mặt đất

Một cánh đồng

Chú bê non ngơ ngác

 

Tô đậm nét chú bê cúi xuống gặm cỏ

 

Hướng khác vẽ thêm con mắt

Mắt muông thú hay mắt người

Viết dòng chữ vào ô trống còn lại.

 

III

 

Giọng nói rất gần

Dưới bình minh con hãy lột xác!

 

Hoa quả

Lửa đèn

Âm dương chén nước

 

Như trườn qua cơn chạng vạng

Rút dần cơ thể khỏi lớp vỏ bọc

Con hớp những giọt sương

 

Đống vỏ bọc xám xịt chất cao

Đã xa tầm tay với

 

Đoàn người dìu nhau bấy bớt

Cuối bình minh.

 

IV

 

Bóng cây oà vỡ dưới chân

Hình bản đồ rách nát?

Hay xác chết nửa dơi nửa chuột?

 

Con hốt hoảng đan lưới sắt

Đặt bàn chông quanh mình

Mài con dao

Thủ sẵn bao diêm

 

Chân trời càng gần

Bóng tối càng trôi khủng khiếp

Nhanh hơn cảm xúc

 

Con vẫn dồn lo âu, căm tức

Trên mặt đất bóng đêm đã xoá sạch.

 

V

 

Con đuổi theo con mồi nhỏ

Tung mình lên mặt sóng rồi mất hướng

 

Nước rút

Trong giấc mơ gần sáng

 

Xương cốt con đau

Đuôi và vây lưng tê cứng

Có bàn tay luồn những sợi dây

Kéo con lê lết

 

Họ đã dừng lại trú mưa

Bất ngờ phóng thích con

Gần chân sóng

 

Con biết ơn trận mưa

Sấm to và gió mát.

 

VI

 

Cha vừa gượng dậy sau trận ốm liệt, men dần ra cửa, lọt vào khối vuông ánh sáng

 

Người cố đưa ngón tay và bảo con cánh cam trên tán lá kia cha nhìn thấy lần đầu

 

Con kể những chuyện vô tình lúc cha hôn mê. Chuyện đám mây lớn thường bay chậm qua nhà mình. Chiếc giếng khơi dâng hơi nước lên cửa sổ. Chuyện tiếng con chim khách làm mọi người cùng nhìn bát thuốc

 

Cơ thể cha tựa sông cạn, củi khô, hạt lép

Chùm quả nặng đung đưa gió mạnh

 

Cha bỗng thều thào hãy dìu cha đi nghỉ

Tiếng lá khô trượt trên mái nhà làm cha và con cùng rơi nước mắt.

 

VII

 

Vũ trụ choàng áo đen lên con

Chỉ hở đôi mắt cầu nguyện

 

Lầm rầm con vẫn nghĩ

… bàn tay trắng máu đen lưỡi trắng nước mắt đen lưng trắng vành tai đen lọn tóc trắng mồ hôi đen…

 

Màu đen tràn lên mọi điều sẽ kết thúc

Hãy nguyện cầu cứu lấy nhân gian

 

Ngọn hải đăng…

Bếp sáng…

 

Nhìn hướng bất kỳ

Như tập nhìn lên bảng

Học cách phân màu

Đánh vần chữ cái

Đây ngã tư trắng

Mặt đất, mặt biển trắng

Cụ già, chiếc ghế, thiếu phụ trắng

Viên thanh tra, người nông dân màu trắng…

 

Miệng đọc to lòng còn tạp niệm

… lưỡi trắng nước mắt đen lưng trắng vành tai đen lọn tóc trắng…

 

VIII

 

Co quắp con ngủ trong gió lạnh

Mơ thành bào thai

Cuống nhau nối mặt trời

 

Bay trên tàng cây

Mắt nhìn xanh tiếng nấc

 

Từng chồi chân tay bé xíu

Bật nhẹ trong cơ thể Người

Con tỉnh giấc

 

Nơi ấy bắt đầu con đường

Chú ngựa con liêu xiêu đứng dậy

Đàn sâu bò khỏi thân cây

Con tép riu vọt lên họng nước.

 

IX

 

trống chiêng bát bửu

mở hội long đình  

múa hát cao xanh

công đồng tứ phủ

mở lòng đệ tứ

bao dung mắt nhìn

mưa thuận gió êm

khâm sai ân huệ

tâm thành kính lễ

tứ vị chầu bà

khăn gấm áo hoa

đi tươi về tốt

thuận buồm xuôi ngược

má phấn môi son

lá phách sênh tiền 

rồng thiêng bay lượn

năm toà quan lớn

phơ phất bàn tay

tài cao đức dày

long lanh ngọn lửa 

vuốt ve che chở

thương con tò vò

con tằm nhả tơ 

áo khăn lật phật

phù sa ôm ấp

lòng sông gió về

dưa gang dưa lê

sen cau ngan ngát

gái trai vào hạt

dẻo thơm ân cần

làm chiếu làm chăn

làm hoa làm bướm

mặt mày hơn hớn

làm đất làm trời

cây cỏ tốt tươi

mưa mau sầm sập

 

 

 

 

 

II - MÙA TRĂNG

 

 

 

Đá trong lòng suối

 

Lặng yên cho nước chảy

Xối xả lâu lạnh toát mình đá

 

Mùa Xuân đấy sao?

Dây hoa leo đường mòn

Tiếng chim dội xuống róc rách

 

Bóng cây xao động tảng đá lúc râm lúc nắng 

Sắc hoa dại kia sao bình yên mãi được

Đá nhắm mắt an nhiên nước cuốn

 

Mấy con voọc chà vá chân xám

Lại làm bóng cây dâng cao dập dềnh

Mưa bụi bay lung tung

Thấm ướt nơi sâu kín nhất

 

Mây dừng nơi mây

Mùi ổi chín thơm len lỏi trong rừng

Một con nhím xù lông bất động

 

Hơn hết lúc này

Ai hãy ở yên chỗ đó.

 

 

 

 

 

Giai điệu xuân

 

Nhỏ trên đá sắc

Cơ thể em đau

Thánh thót mở toang từng giọt

 

Trong hơi ẩm nồng nàn

Hạt nắng chảy vào em

Mùa nước về rạng rỡ

 

Con ong rạch đường bay

Gió lên thẳng đứng

Cây cao vươn bóng anh

 

Chim bồ câu ra ràng

Sương đêm côn trùng tỉnh dậy

Lũ nấm rơm mở mắt

Trùm lên non nớt xanh

 

 

 

 

 

 

Con chào mào

 

Con chào mào đốm trắng mũ đỏ

Hót trên cây cao chót vót

triu… uýt… huýt… tu hìu…

 

Tôi vội vẽ chiếc lồng trong ý nghĩ

Sợ chim bay đi

 

Vừa vẽ xong nó cất cánh

Tôi ôm khung nắng, khung gió

Nhành cây xanh hối hả đuổi theo

 

Trong vô tăm tích tôi nghĩ

Lát nữa chào mào sẽ mổ những con sâu

Trái cây chín đỏ

Từng giọt nước

Thanh sạch của tôi

 

triu… uýt… huýt… tu hìu…

 

Chẳng cần chim lại bay về

Tiếng hót ấy giờ tôi nghe rất rõ.  

 

 

 

 

 

Cốm hương

 

Thu về e ấp

Cốm non lãng đãng sương giăng

 

Khăn áo ấy mịn màng da thịt

Dâng heo may lên trời

 

Nhịp cốm giã rộn mùa thóc nếp

Thúng mủng dần sàng vỏ trấu hây hây

 

Trái bưởi thơm dịu nắng hanh

Thanh khiết chùm hoa mộc

 

Giữa đất trời ngó sen sau mưa

Da diết nhớ từng vòng cuộn xiết

 

Lá sen xanh ủ cốm em anh

Chín nẫu chân mây mùa hạ

 

Đêm ái ân lặng phắc ngọn đèn

Trái hồng đượm trong hương cốm nõn.

 

 

 

 

 

Nghé ơi!

 

Hơi nước ban mai vườn khuya

Dâng cao bờ cỏ mượt

Mịn màng hơn lớp lông tơ

Xanh lên gió

 

Nghé tìm mẹ

Thở vào mây tiếng ruộng mạ, mầm cây

Gõ móng trên mặt đất

 

Trái bóng tròn vội vã nảy lên

Con dế trũi, con ngựa trời tung đôi càng chắc mẩy

 

Nắng sớm rọi mình nghé

Lan xa âu yếm mắt nhìn

 

Giao mùa vòm lá chật căng

Nấp dưới gầm cầu đợi nghé

 

Tôi chạy theo cuộn lại bóng mình

Bàn chân chạm bật cao mặt cỏ.

 

 

 

 

 

Thu đến

 

Chiếc lá kia rơi

Mặt đất sẽ trũng xuống

Vọng tiếng chuông xua mây đen

 

Nắng sẽ hanh hao

Heo may run ngõ nhỏ

Sách mới thơm hơi trẻ thơ

Mía ngọt trào lên ngọn

 

Những con sâu nhẫn nại tết vệt trứng óng ả quanh gốc cây già

Chú bê non chạm lưỡi mềm mặt cỏ

 

Chiếc lá ấy rơi

Biết có ai được may mắn đến gần

Thời khắc mùa thu về đích.

 

 

 

 

 

Đỉnh gió

 

I.

 

Nhoài lên mỏm đá sắc

Thân thể gió trầy xước

 

Máu của gió là mưa

Nắng nhỏ xuống

 

Núi cuốn nụ hôn lên cao

Cụm mây xám đúc thành khối

 

Giang tay núi đạp chân vào đất

Vò nát

Xé toang thân gió

Ánh sao rơi

Buổi sớm vỡ oà

 

Thông thốc lên mỏm dốc

Mở mắt nhìn xuống

 

Những nụ hôn chồng xếp cao hơn

Gió cuồng nộ cuộn lên đỉnh khác.

 

II.

 

Tìm miệng anh gieo hạt

Gió níu chân tay đất dịu dàng

Lao xuống vực

 

Thổi rỗng lòng đồi núi

Ngực gió thả trôi

Vờn trên đất

 

Chớp sáng nứt vỏ

Mùa xuân trào miệng hạt

 

Chờ nảy lá mầm

Gió mang mặt đất đi

 

III.

 

Đóng chặt cửa gió càng thổi

Điều chợt nhớ cũng bạt hơi, tức ngực

 

Mắt gió cuốn anh vào em

Xoay tít mù chong chóng

 

Thoáng một cây cầu

Thân thể anh bị gió bẻ gập

Rũ xuống tựa chiếc khăn ướt vắt qua hàng lan can

Nhỏ xuống dòng sông chảy xiết

 

Nhớ đoàn tàu lao qua xẻ ngang mình gió

Cột khói vật ngược cùng hồi còi phút chốc mất tăm

 

Hơi thở anh co thắt qua lưỡi gà cây kèn

Mắt quắc sáng áp lực đại bàng xoải rộng

Nâng cánh chuồn chuồn mỏng manh

Ung dung ngả lưng đỉnh gió

 

Ngoài kia những vòm lá rối

Lay giật tả tơi cho đã cơn hưng phấn điên cuồng

Cơn ức chế thèm khát.

 

 

 

 

 

Vườn em

 

Sau cơn mưa dáng cây thon nhỏ

Mướt xanh hai mặt lá

Bàn tay lá ấy luôn mềm

 

Tiếng chim Bách Thanh tung lưới

Thít chặt anh cùng bòng bưởi, rễ si

Hoa cẩm quỳ, oải hương, phong lữ…

Dịu dàng thêm khăn áo mùa thu

 

Mắt em lóng lánh khắp nơi khép lại

 

Anh bước lên vạt nắng

Một con thuyền ban mai

Em bảo hãy chờ để khoá chặt cổng.

 

 

 

 

 

Mùa Trăng

 

I.

 

Trăng đã về bên kia

Phủ lên những nụ hôn khác

Màn sương, mùi cỏ khác

 

Nơi ấy một dòng kênh

Bóng con thuyền nhỏ qua cầu

Bờ đá nằm im nghe mồ hôi lạ

Giọt giọt trăng khuya

 

Bàn tay em tìm trăng

Từng ngón đêm lóe sáng

Một con đường thanh sạch

Thức dậy làn hương

 

Chuỗi thanh âm tràn dâng ngày

Men theo trăng, cười nói trăng

Nghẹn thở một màu trong suốt.

 

II.

 

Vang trên mặt cỏ rối, lá cây

Nơi đại ngàn không nhìn thấy

Mặt nước giãn căng không sóng đi qua

Màu óng ả trên lưng chim bói cá

Cho anh thành vạt trăng

 

Anh dìu em lồng lộng váy hoa

Hôn em, ngón tay út

Nâng em lên trăng

 

Mưa thuận gió hoà gót chân

Trái tim rộn ràng ngực đất

Dòng trăng cuồn cuộn thân cây

 

Lướt nhanh nữa cho đất đai thêm sáng

Dấu chân, bàn tay anh dài theo

 

Hay chậm lại lắng nghe anh nói

Cả phố phường, triền dốc, cửa sông

Cùng ngô lúa đang tập cười, tập hát…

 

III.

 

Con bồ câu đã về

Mang cả buổi chiều

Kẹp trong đôi cánh

 

Một buổi chiều khoác bộ lông màu lam

Cổ và đỉnh đầu khoang trắng

Cùng móng chân bé xíu bước lên trăng

 

Ngày chói gắt và rạng rỡ

Rũ trên đóa hoa trinh nữ

Dịu dàng khép lại

 

Đây là thời khắc ái ân

Thắp sáng lãnh địa bóng tối

Mùa phồn sinh thụ phấn, kết hạt

Mặn nồng thiêm thiếp trăng khuya

 

Bó gối những gốc cây

Nhắm mắt ngọn đồi gió

Hạt giống rơi trong bùn ngấu thảnh thơi

 

Ngày mai mặt đất này

Và thế giới sẽ đổi khác.

 

 

 

 

 

III - HÌNH ĐÁM CỎ

 

 

Hình Đám Cỏ

 

 

Bên nhau lặng im nghe bông sen trắng

đang nhói sáng

vươn trong huệ tưởng

MVP.

 

 

 

Nhịp I

 


*

 

Bước sơn dương gõ lên mặt đất

Thế giới từ nay không thể ngủ

 

Động rộn sương đêm

Cỏ cây, nắng mới

Núi cao

Chim chóc bay qua tảng đá xù xì

Sông cuộn xiết con cá động dục loé sáng mặt nước

 

Mặt trời bên kia bức tường

Vòm cây, tổ chim hơi thở ban mai

 

*

 

Bông hồng sớm nay mình anh thấy

Tiếng chim hót tỉnh giấc

Tạ ơn con đường dẫn anh đi

Mây trên cao

Lá cây rơi

Cả những gì chưa hiện hữu

 

Góc phố lặng yên nép vào hơi thở

Đất chuyển mùa

Hàng lan can bên kia bông hoa

Những cánh mịn đỏ thẫm 

Gốc cổ thụ cũng trong suốt

Giờ ban Lễ-Thánh-Thể rung chuông

 

Sớm mai thay áo mới

Ánh hồng nhung hắt lên khuôn mặt em

Thôi miên làn gió chợt qua

 


*

 

Tiếng chim qua đỉnh đầu

Vào cơ thể anh lúc đang tịnh độ

 

Xua đi cho lòng yên lặng

Sao về được tâm không

 

Tiếng chim âm u

Lập loè sáng từng phần cơ thể

 

Ngỡ bay cùng đàn chim

Ngực căng tức tiếng hót

 

Con chim nào mới bị thương

Cả bìa rừng đập cánh

 

Em ở đâu

 

Tiếng cắt gió vội vàng

Men khẩu hình anh theo tiếng gọi

 


*

 

Gần sáng thức dậy

Quả chuông đêm chụp xuống mặt đất

 

Loay hoay cố đẩy lên cao

Đêm khổng lồ không còn chỗ bám

Không biết thành quả chuông ở đâu

Tan loãng

Trơn trượt

 

Những huyệt đạo thắp ngọn nến 

Mơ hồ em qua cơ thể anh

 

Mở mắt màu chuông đen

Khép lại vòng vây ánh sáng

 

Em đang xa quả chuông

Boong...

 

Boong...

Giữa trời một bông hoa cúc

 


*

 

Đi về phía cuối đường

Nơi bắt đầu cơn giông

Dọn lòng thanh sạch

 

Chỉ vòm cây rũ bụi 

Và lá khô tơi tả mới biết

 

Nóng lòng đợi mưa

Cuối con đường chưa thấy

 

Gió đã nổi

 

- Những giọt nước rửa tội anh?

- Không, vòm lá đọng trận mưa hôm trước

 


*

 

Con mèo buồn ngủ dưới nắng

Ngáp lim dim

Đời sống ngập toan tính

 

Anh mỏi mệt nơi làm việc

Kế hoạch định sẵn

Cố cũng không xong

 

Có nên đổ tại con mèo

Mang tâm trạng anh lơ mơ dưới nắng

 

Choàng tỉnh vội lao đến em

Anh thành chú mèo lim dim đôi mắt

 


*

 

Gió lay nhẹ hoa vàng, màu hoa anh thích

Có lúc nhầm lẫn hoa dã quỳ

Hoa thạch thảo, hoa vông vang, hoa mướp...

 

Anh vội vã ký hoạ vài bông

Gió mơn man tóc bay lật phật

 

Vẽ thêm đôi trai gái bé tí bằng nửa cuống hoa

Lồng khuôn mặt, chung nhau đôi dép

Không rõ gió đẩy họ về bên nào

 

Cánh hoa khổng lồ đung đưa trên đầu

Gió khẽ làm hai người lẫn vào nhau

Càng bé tí run lên như bão.

 


*

 

Những ngôi sao khuất sau ánh nắng

Cửa sổ ngôi nhà

Vầng mây tin bão

Ánh sáng xa

 

Chỉ cần nghĩ hoặc nói thế cũng vơi mỏi mệt

 

Vừa tĩnh lặng

Một phút tự triệt tiêu thính giác

Nhìn đời sống thư giãn mù loà

 

Trên cao tít từng bầy đom đóm

Ngôi sao gần hơn vẽ mắt em

(yêu nhau thường khi không nhớ mặt).

 

Công việc lại rũ tung, thở dốc

 

Nán lại bên khe cửa hẹp

Nhìn gợn sóng lấp lánh trên dòng sông chảy xiết.

 

 

 

 

 

Nhịp II

 


*

 

Tin nhắn hiển thị

Sáng ô cửa nhỏ

 

Trời xanh, mưa nắng phía sau

Nỗi lo toan không thấy được

 

Thời khắc đầu ngày

Vẽ chân trời rẻ quạt

Mỗi vệt sáng ghi nhớ từng việc

Em ẩn sau chiếc quạt khổng lồ

 

Lá khô rụng xuống

Cơn giông cuối chiều ập đến

Mở đường chim bay

 


*

 

Tiếng em vọng ai quàng lên chiếc khăn ấm nhẹ

Chạm vào anh thuở khờ dại xưa

Ngắt bông hoa kẹp vào trang sách

Chim non vươn trên thành tổ

Chênh vênh vòm lá treo mưa

 

Em cười nói hồn nhiên trẻ nhỏ

Lất phất mưa anh phờ phạc ưu tư

 


*

 

Lặng lẽ một mình đan ngón tay

Không cho ánh sáng đi qua

Không cho gió đi qua

 

Ở đây không nắng và gió

Càng khủng khiếp nép vào tĩnh lặng

 

Anh thành hạt đậu, mũi kim

Chiếc đũa lẻ loi

 

Trên kia có thể trời vẫn cao

Mây trôi nhanh và nắng

Chiếc khăn lượn lờ 

Vô tình từ cửa sổ ngôi nhà

Chim bay qua từng đàn

 

Gọi tên em, anh khẽ gọi

Ngọn khói lên từ một mái nhà

Giữa rừng lặng thinh không gió

 


*

 

Chiếc bút trên bàn. Khi dọn dẹp vẫn muốn để lại. Cầm bút thư giãn, vừa lạ vừa quen. Quản bút nhẵn ngón tay cầm. Đôi khi tháo ruột bút xem (phải tháo trộm vì hành vi quái đản). Mở nắp bút như bật cánh cửa, cậy nắp hầm tối... Cảm giác chợt thức, chợt mở mắt. Muốn tháo nắp bút một nơi. Nắp bút để trên, thân bút bên phải hay ở dưới. Cả ngược lại.

 

Mở…

Lắp...

Lắp... mở...

Lắp lại…

Cây bút ngay ngắn bình yên

 


*

 

Tựa lan can tàu tưởng tượng

Cùng em đang bay rất gần

Lưng mềm tóc xoã hất ngược

 

Dặn chiếc túi nhỏ anh mang

Có đồ ăn và chai nước uống

 

Con tàu lướt trên ngọn sóng

Anh muốn em bay cao hơn

 

Khi xa tít một cánh chim

Anh bình tĩnh nhấp ngụm nước nhỏ

 

Biển rộng hơn

Em chao liệng xa

Bé tí ti làm anh nheo mắt

 

Sóng cuộn trước mũi tàu anh từng cột nước

 


*

 

Thanh thản uống trà

Nắng sáng màu hoa nâu ve áo

Chân em co duỗi nền gạch ô vuông

 

Mở không gian hương trà thơm

Từ cánh tay, ngấn cổ

Móng chân sơn đậm màu trà

 

Nhắc anh hãy nhấp

Chậm từng ngụm

Thấy vạt chè lên xanh buổi sớm

Búp chè se lại

Từng nóc nhà, đỉnh núi đội sương lên

Mây trắng đến quấn quanh ý nghĩ

 

Anh uống gần cạn ly trà

Chỉ vơ vẩn hình dung mây trắng

Gương mặt em ẩn hiện

Rạng rỡ, lo âu

Hạnh phúc và em...

 

Chén trà ngon anh thêm minh mẫn

Dù đã uống cả làn mây trắng

Vẫn móng chân màu trà ẩn hiện bay qua

 


*

 

Thầm thì lời vô nghĩa

Luôn thấu hiểu, nghe rõ

Trời xanh chân cỏ

 

Đất đai mỡ mầu

Em bóng tối

Lần tìm từng ngón chân anh

 


*

 

Hơi thở truyền nóng điện thoại giây lát, hỏi anh ăn sáng chưa, đang làm gì, nhớ ngồi ngay ngắn. Anh trả lời bâng quơ, đặt tay lên bàn. Tiếng em rì rầm. Quạt để tốc độ nhỏ thổi gió khắp phòng. Bàn rộng. Cánh cửa hẹp. Đưa tay có thể chạm đồ vật bất kỳ. Lọ hoa sáng nay đang tươi trở lại. Tiếng em vọng từ bông hoa phớt tím, cánh lá nhỏ vây quanh. Anh nghe em cất đi cuốn sách.

 

Chiếc bút và đồng hồ tự trôi...

 


*

 

Muốn dừng lại bên đường

Nằm lên cỏ

Trời cao mong leo lên cây

Nhìn xuống tiếc nuối cát

Thèm trộn vào cát

 

Giây phút phân vân anh bất động

 

Mặc sương sớm ùa đến

Sóng mặn và nắng ùa đến

Kéo căng anh cỗ xe ngựa phanh thây

 

Trước lúc đặt cuốn sách xuống

Như cố trấn tĩnh đợi lệnh gã đồ tể

 

Giọt nước buồn bay lên đám mây

Nghe quả trứng ấm nóng lăn qua cơ thể

Đôi sẻ nâu vội vàng giao hoan chớp mắt.

 

 

 

 

 

Nhịp III

 


*

 

Hừng đông sinh muông thú, cây trái, tiếng động

Hoa lồng đèn, mai dạ thảo tươi ròng

 

Màu rạng đông chìm vào đất

Tan trong sóng lớn

Hắt vòm lá xanh

Con vành khuyên xoá mọi dấu vết

 

Ngực sơn dương mở lớn

Sau lưng hừng đông

 


*

 

Công việc thường ngày nhàm chán

Cơ thể lỏng ra

Đầu óc đâu đâu

Các khớp xương rã rời trên ghế

 

Tay này, đúng tay trái

Mỏi mệt mở cổng từ sớm

Vung nhẹ lúc phân chim rơi vô tình

 

Còn tay kia

Giơ lên cách đây một giờ

Lúc mọi người biểu quyết

Có việc phải vào biên bản

 

Còn chân, không nhớ chân nào

Bước đi nắng còn chênh chếch

Trước mặt vài người lạ

Sau lưng cũng tiếng nói lạ

 

Mới nghe nửa câu điện thoại

Đã biết anh lạc đâu đâu

 

Tiếng nước từ đỉnh thác êm

Em đang nối hai đầu thế giới

 


*

 

Tấm ảnh chụp bìa rừng

Trên thảm cỏ

 

Đã vượt những phương mây

Vừa giông vừa nắng

Hanh khô và se lạnh

 

Đánh dấu từng cọng cỏ

Mười năm...

Ba mươi năm...

Nhờ cỏ in lại tấm hình

 

Giờ chụp nhé

Cầm tay chờ đã lâu

 


*

 

Choàng vai em như đeo chuỗi hạt

Em bảo anh đừng bao giờ buông ra

Được hồn nhiên cười nói

 

Tựa viên đá quý sáng óng ánh

Hay mẩu gỗ khắc hình linh thú

Biểu tượng riêng em

 

Lo em phải mang quá sức

Anh đã chạy theo

Lúc kiễng chân, lúc bám tay hờ

Tà áo bay nắng sớm

Nhạt hoa văn chiếc túi da nâu

 

Dù ở đâu anh vẫn choàng lên

Chuỗi hạt lặng yên chờ em ngủ

Lại xô đi lạo xạo quay tròn

 


*

 

Thân dâng

Hương thơm ngon ngọt

 

Con chào mào em

Khoét rỗng môi anh

 

Và vỗ cánh 

Ngậm anh đi gieo hạt

 


*

 

Ly cà-phê thêm bảng lảng

Tiếng chim hòa âm

 

Cà-phê đằm vào da thịt

Chíp chiu

Chíp chiu

 

Khoanh tay thư giãn

Chợt tổ chim

Những cọng rơm khô  

Tiếng hót treo anh lên

Dưới mái ngói

Chênh vênh khe đá

 

Bất ngờ giọng nói em

Vẫn kịp tưởng tượng

Sau tiếng chíp chiu có con chim mẹ

Vụt bay khỏi cơ thể anh

 


*

 

Trên bàn em bày biện đủ thứ

Cặp sách, tờ báo, chùm chìa khóa

Điện thoại di động

 

Vội nhìn đồng hồ

Tựa lưng ăn bánh ngọt

Em cầm ly nước

 

Những đồ dùng quen thuộc

Lặng yên như con tầu tạm dừng ga xép

Lại rùng mình lao trên đường ray

 

Cặp sách, tờ báo, chùm chìa khóa, điện thoại di động...

Nối vào nhau những toa tàu

Chạy đều

Phanh gấp.

 

 

 

 

 

Nhịp IV

 

*

 

Nhiều khi thức dậy ngỡ mình trả phép
cậu học trò qua kỳ nghỉ hè
quá xa nhiều lo lắng hôm qua
 
Mình đã ngủ sâu hai chiếc chai đóng kín
hai que diêm chen lấn giữa bao diêm

hai bức tranh lồng vào khung tranh
hai kỷ vật cất trong rương tối

hai chiếc đinh đóng ngập trên tường
 
Tìm tay em nắm nhẹ
chợt đỉnh đồi chạm ngày mới ngỡ ngàng
một nhành cây chưa từng ra nụ
con thuyền lơi xa khi dây níu không còn

Những tấm lưới lặn sâu trong nước
hong từng nút thắt dưới bình minh

 


*

 

Hôm nay chưa nhận tin em. Anh lạc trong lá cây, tiếng cười, gió mặn... Mở cửa anh nhìn. Không ai níu con đường trôi trong buổi chiều. Không ai giữ lại hồi còi đang lan trên đất. Tiếng còi kia vừa chạm anh, không vượt qua anh. Phía sau im lặng. Mọi vật trôi như nó vẫn trôi.

 

Chỉ khi có tiếng em, hồi còi kia lại tiếp tục trôi nhanh, dù con tàu đã rất xa.

 


*

 

Tháng bảy bận rộn

Em tỉnh dậy hừng đông đỏ rực

 

Xé tờ lịch in ngày quan trọng

(riêng em không quan trọng)

 

Tiếng chim líu lo sau bức tường đỏ

Bùng lên một vệt dầu

 

Vệt nắng soi tin nhắn

công việc đan từng mắt lưới

dòng chữ anh con cá nhỏ lọt qua...

... binh tinh dung noi nong nhe...

 


*

 

Mình thiếp đi bên nhau

Mơ cánh đồng có giếng sâu

Tay nối tay kéo từng gàu nước

 

Tiếng đất reo

Rễ cây duỗi mềm mại

Hoa trổ bông nơi mình vừa tưới

 

Tưới thật lâu cho khắp cánh đồng

Nghĩ và kéo nhanh hơn không biết mệt

 

Mạch nước khai thông dòng thác

Ướt bì bõm

Len qua hàng lúa trĩu bông

 


*

 

Em cũng kể giấc mơ

Không phải giếng mà con kênh đầy nước

Em chất lên từng bó lúa vàng

Đẩy anh đi như con thuyền nhỏ

 

Cầm tay nhau khi ngủ

Mơ nắm con sào tì sát mạn thuyền

 


*

 

Chiếc ô nhỏ lật trong gió

Bông lau xuôi đồng cỏ bạt ngàn

Làn vải mỏng tung lên mất hút

 

Gió vùng vẫy tán ô lật phật

Người lạ nào muốn kéo em đi

 


*

 

Là con kiến nhỏ trong thế giới em

Có thể bị nghiền nát dưới tảng đá vỡ

Dưới gót giày

Mũi khoan, lưỡi cuốc

Độ nóng que hàn

Tiếng rít từng bánh sắt

Bị thiêu rụi trong đám cháy rừng

Thành tro bụi giữa tầm sét đánh

 

Biết thế…

 

Vì biết thế

Nên đỉnh đồi

Hay tận hang sâu

Anh hoá thân thành muôn ngàn loài kiến

Kiêu hãnh bò đi trên thân thể em

 


*

 

Trên cao em con cá trúng xiên, con chim trúng đạn

Vũ điệu nhịp nhàng nở đoá hoa

 

Nước ấm nóng mở đầu nghi lễ thanh tẩy

Lăn trơn anh chuỗi hạt xổ tung

 

Vòm ngực thả trái cây sắp rụng

Lũ cuốn, đá lở, sạt đồi

 

Con thú giật tung dây trói

Nghiền không gian thành sữa thơm, dưỡng chất

Bầu vú cương lên căng mọng

Nuôi nấng trẻ thơ trên khắp thế gian

 


*

 

Ngón tay bơi chèo

Khoảng không quanh đây luênh loang hồ nước

Xôn xao hàng rào, lối ngõ, bóng mây

Những ngôi nhà xa khuất

 

Bờ nước lan trí nhớ

lúc xa lúc gần lời em kể

bàn tay bơi qua

 

Đôi môi lướt nhẹ

Con le le, con vịt trên hồ

… hôn sâu... hôn sâu…

… những vòng sóng đuổi nhau xa mãi

 

Và nước mở

Long bong vỗ nhịp

 

Bên nhau lặng im nghe bông sen trắng

đang nhói sáng

vươn trong huệ tưởng.

 

 

 

 

 

Nhịp V

 


*

 

Dặn anh dù ngả lưng nơi đâu

Hình dung nằm trên võng nước

 

Nhắm mắt con sóng ập đến

Trườn qua đỉnh núi nhoè

Ngọn dừa thêm xanh

Vạt nắng xiêu đi

 

Đất bằng, gỗ cứng, gai nhọn

Đá sắc dưới lưng

 

Tưởng tượng vô tình em buông tay

Anh đứt võng thành con tàu đắm

Để lại bầu trời vực xoáy đám mây

 


*

 

Mơ giăng cỏ muợt

Vồng ngực săn chắc

Hơi thở nồng nã đất đai

 

Chạm nhau nghe đất đi xa

Con đường ngủ yên cây lá

Đang thức giấc che chở

Ghì níu gót chân

 


*

 

Mưa cơ thể em sáng láng

Phởn phơ vũ điệu cỏ cây

Tự do hét vang cao rộng trời xanh

Lặng im tưởng tượng

 

Nước reo sôi con gấu hực lửa

Tiết mật tổ ong

Từng ngón chân thon

 

Vò nát, vắt kiệt

Mảnh nhỏ ròng ròng

 

Mưa mồ hôi tóc bết xanh bất tận

Mịn màng da trổ lông măng

 


*

 

Bờ vai em bức tượng ngày xưa

Anh giấu kín ngăn sách

Ngọn đồi kiêu hãnh

Nâng anh gió mạnh

Cây cầu bắc qua tháng ngày

Nơi lũ trẻ giữ bao bí ẩn

Vạt cỏ mềm cơn mơ âu yếm

Quấn chặt anh chăn ấm sơ sinh

 


*

 

Chui lòng đất tối

Mạch ngầm thanh vắng

Được cuốc cày, nảy mầm, làm tổ…

Nhẫn nại như con dế đào hang

Con vạc bới sương tìm mồi

Con cuốc trưa hè tìm bạn rúc vang

 


*

 

Lùa cơ thể vào nhau
Ném từng thanh củi lửa
Em và anh cùng phát sáng bóng tối

Làn tóc, bờ vai, vòm ngực
Lưỡi xoắn lại trong cơn hủy diệt

Sắt thép nung chảy vào khuôn

Đem tôi trong nước nổ vang
Tiếng leng keng cày lên mặt đất


*

 

Hôn và cầm tay anh!

 

Tiếng chuông gió phủ dầy

Lá cây không dừng được

Gió thốc ngược cây rơm, mái rạ

Giật tóc, rách áo anh

 

Ngả đầu bồng em lên!

 

Biển xô con đập mong manh

Tấm bia vụt bay đón tầm đạn lạc

Ánh sáng ngột chen quanh lỗ thông hơi

Những đốm lửa lao lên đỉnh giờ tái thế

 


*

 

Môi sương ngậm vạt cỏ đầm

Vụt bay theo vách cao dựng đứng

Bẻ gãy, bện em thành dây chão

Nuốt sâu chiếc lưỡi xuống ngực

Tới sống lưng

Chạm gót chân anh

 


*

 

Hơi thở không gian nung nóng

Ôm ấp đôi cánh chim

Từng quả trứng mong manh

 

Trương nở

Vùng lên

Quật đổ

Trốn vào em rền rĩ hú vang

 

Xới tung ngọn sóng sắc nhọn

Lút sâu dằm nát quả ngọt

Gặm dần que kem buốt lạnh

Ấm trà lớn rót sang chén nhỏ

Nhai hạt hạnh đào ngầy ngậy chân răng.

 

 

 

 

 

Nhịp VI

 

 

*

 

Hôn em hút hết bóng đêm

Vừa nứt trái cây chín rục

Cây trúc cây tre thêm đốt

Đống lửa bùng lên bởi những que cời

Một con còng trước bình minh lột xác

 

Giữa em là anh

một con hoẵng vừa sinh trên cỏ ướt

một bát nước ngùn ngụt bốc hơi

một thế giới đang vội vàng hoàn hảo

 


*

 

Vươn thẳng

Tán cây quang hợp mặt trời

Lá chồng lên nhau hoan hỉ

Bật dậy thở chung dòng nhựa

Máu từ đất đai chạy qua bàn chân

 

Duỗi thật sâu

Bóng cây rộng mút đường gân lá

 


*

 

Níu vào anh, chới với về anh

Nơi bỏng rát nở bung mầm nụ

Từng hạt mưa rây rây xuống cỏ

Đọt măng non căng mặt đất mềm

 

Eo lưng em nửa chiếc bánh vừa cắt

Làm dĩa làm thìa nâng bổng em lên

Chênh chao môi sâu hố thẳm

 

Anh nhai, hàm răng ghì chặt

Con chim ưng chộp bằng móng vuốt

Hổ báo vặn mình hùng dũng bật lên

Loài rắn độc ngậm con mồi truyền nọc

 

Thân cây lớn bật tung bờ cát

 


*

 

nương tay tắt đèn bóng tối

cao vút khí lực cánh buồm

băng qua bão tố phổng phao

mềm mại nấm xoè

 

ngùn ngụt cháy lưỡi lửa

miên man trụ vững gió môi chao lắc

 

miệng ngậm hương đêm lồng lộng

đưa anh đi mất hút bến bờ

quay về lộn ngược

con thuyền rùng mình ken két

 

phủ che lá cỏ

gió biển ngái mùi lòng mẹ

cuống nhau mút từng cọng ngọt

ngạt thở chìm sâu

bến bờ vội níu chân em

anh ngây ngô biết mình đã sống

 


*

 

Và ghì chặt bất động

trong tay anh hát

 

... nắng dạt bờ sông vào đồng nước dẫn cỏ cây đi trong lộng lẫy bắp ngô vàng mẩy cây mạ xanh đều thông reo gió ngọt...

 

Ngón tay bất động trong tóc

hỏi anh đang nhớ gì nghĩ gì

 

... bé thơ vườn trẻ lá rơi rất nhẹ chia nhau làm tiền khôn ngoan xiên ngang dại khờ đi dọc tiếng nói chân thành làm ta bật khóc...

 

Và hôn anh hát

 

... mầm hạt li ti chồi trong đất ẩm ong về làm mật theo nhau rù rì mặt trăng dậy thì chu kỳ con sóng xô vào biển động nằm mộng đi hoang ơi à...

 


*

 

Lặn trong nước thấy chim muông chen chúc

Vỗ cánh kêu vang

 

Anh lơ lửng một làn hương

Một tiếng chim

Sợi lông vũ

 

Biển đang vượt cạn

Con mực, con sao trôi sang kiếp khác

Đổi chiều những dòng hải lưu

Mặt nước xẹp

 

Anh đứng nơi bờ cát đang nứt

Đôi tất nâu không còn cuộn trong giày

Cặp kính mát nằm xa chiếc mũ

 

Nín thở biết gần kho báu

Lần tìm, cố xoay từng cánh cửa nước.

 

 

 

 

 

Nhịp VII

 

 

*

 

Lay gọi anh bằng câu quen thuộc

Ngày đến rồi!

 

Tung gối chăn về bình minh khác

Chân phương câu nói hàng ngày

Ly trà thơm xóa cơn ngái ngủ

Con rối vừa buộc căng dây

 

Mở cửa, hít sâu

Khởi động xe máy

Tiếng động cơ hôm nay êm hơn

 

Em giật dây ở đâu tăng tốc mọi cử động

 

Chuông gió rung dẫu không có gió

Trái chín tự tróc vỏ gọn gàng trên đĩa

Tiếng quẫy nước hốt hoảng con bói cá ngủ mơ

 

Mình anh ngõ vắng

Vẫy tay chào mọi khác biệt hôm qua

 

Ngày đến rồi!

Anh cử động

Và em đang lồng tiếng

 

*
 

Đám đông mang khuôn mặt anh

Bất ngờ ào lên

Bất ngờ đứng sững

 

Ánh sáng đặc tả khuôn mặt

Và âm nhạc

 

Thời khắc bật miệng núi lửa

Nòng súng bẻ lên trước lúc bóp cò

Con thú thoát thân rẽ sang lối khác

 

Ánh trăng khuya rơi vào chén nước

Thoáng long lanh cứu rỗi bao người

 

Con vượn mẹ tự đỡ con trong giờ sinh nở

Tay kia đu trên thăm thẳm vực sâu

 

Thế giới lặng im

Chỉ lẻ loi tiếng sáo

Dịu hiền em

 

*

 

Phân thân màn múa

Anh Anh và Anh...

Nhìn Em ném xuống chiếc mũ

 

... cỏ độc ngoi miền thánh thiện

... miệt thị chốn sinh thành

... nhiễu sóng dự cảm thấu thị

 

Anh Anh và Anh...

Em im lặng hồn nhiên phán xét

 

... len tua tủa mũi dao sắc nhọn

... trì nặng bay về chậm chạp

... biết sẽ tới em

 

Còn nữa...

... đừng rọi thêm ánh sáng

(có ai từ cánh gà đi nhặt chiếc mũ)

 

*

 

Lúc cô đơn anh nghĩ:

là nửa trái cây

nửa tiếng chim hót

nửa hang sâu

một phần tiếng động

nửa con cá

một góc thân tàu

nửa lặng im nối vào mặt phẳng...

 

*

 

... bước đi chạm vạt nước đầy hàng cây tên gọi lao xao nhặt hạt heo may miết lên toan trắng phác hoạ hình em màu chẳng còn khô bôi lên lại xoá vẫn không hình hoạ xoay chiều nào vẫn thấy gió lạnh lùa về chênh chếch...

 


*

 

Chiếc cốc trên bàn

Lúc mỏi mệt anh nhìn mặt nước

 

Búng nhẹ vào thành cốc xao động

Chợt nhớ mình đang ưu tư trong căn phòng hẹp

Ngoài kia nắng sớm lao xao

Gió tràn qua một bãi trống xa hơn

Và xa nữa...

 

Xa nữa…

Như con Matroska của Nga

Mở tiếp thấy con nhỏ hơn

Nhỏ hơn, nhỏ nữa...

 

Trong một trò chơi

 

Em đến mở cửa phòng anh

Thấy con Matroska đang ngồi đọc sách

 


*

 

- Hãy nhìn xuyên đêm!

- ............

- Thấy gì không?

- ............

- Chiếc váy cuối hạ

- ............

- Lay động thân cành

- ............

- Cánh tay em cân đối cảnh vật

- ............

- Mở rào gai góc

- ............

- Không thấy ngôi sao

- ............

- Run mơ hồ

- ............

- Ủ nắm cát trên ngực!

- ............

- Pha lê ánh sáng

- ............

- Bóng đen lò luyện khổng lồ

- Thi nhau vốc cát ném vào đêm tối

 


*

 

Đặt tay lên anh

Rễ mềm trong đất ẩm

Mặt lá ngây thơ

 

Dậy anh cách đánh vần đồ vật:

đây bát đũa

nền nhà, giày dép

            mặt trời

rất nhiều tiếng nước

 

... nước tí tách... nước dâng... nước xiết...

 

Cơ thể anh miền ghềnh thác

Tâm xoáy reo vang

 

Ngâm trong nước mặt trời không còn nóng

Vỡ oà bọt sóng lân tinh

Nổi nênh trôi theo dòng nước.

 

 

 

 

 

Nhịp VIII

 


*

 

Đêm qua lại mơ em kéo như lướt ván

Bàn chân thuôn dài mặt nước

 

Sóng rẽ sang bên

Ghì níu tay em

Khuôn mặt phấp phới

 

Em nói to trong luồng gió bạt

- Có quán tính rồi anh hãy tự bay

 

Anh nhào lộn giữa gió và nước

tôm cá và mặt trời

rong rêu và mây trắng

ký ức và mộng tưởng

 

Nghiêng sang trái

Nhắm mắt xoay phải mấy vòng

Anh là vận động viên kiện tướng

Hạt giống số Một

 

Tiếng vỗ tay

Thần tượng giữa lòng khán giả

Làm xiếc trên nước

 

Bình tĩnh nhớ lại

Mọi khán giả đều khuôn mặt em

 


*

 

Anh tỉnh dậy chùm hoa lộc vừng còn ngái ngủ

Biển ngoài kia vẫn ngủ

Bờ cát duỗi chân mây

 

Em thở đều tiếng sóng

Buông lưới mềm chìm đáy ban mai

 

Hàng cây mơ màng chôn chân

Những bóng mát gối lên nghiêng ngả

 

Con cá lơ ngơ dậy sớm

Bơi nhè nhẹ

Quẫy đuôi cũng nhẹ

Tự buông mình vào tấm lưới ban mai

 


*

 

Gió mạnh làm em viêm họng

Điện thoại không rõ tiếng

Chỉ thì thào, thì thào...

 

Anh đã gặp tiếng động bên tảng đá ven biển

Sóng cũng thì thào, thì thào...

 

Bàn tay đám mây muốn chộp lấy anh

Biết trốn vào đâu nơi gió to biển rộng

Anh níu vào tảng đá

 

Cảnh vật đang xoá nhoà anh

Chỉ tiếng sóng kia biết nói

Vẫn thì thào, thì thào...

 

Âm thanh mơ hồ sợ hãi

 

Khi biển và đám mây thân quen

Em cũng qua cơn mất tiếng trái mùa

 

Biển thì thào, thì thào trở lại

 


*

 

Chao đèn màu ghi

Chân đèn màu nâu

Em xa ánh đèn anh không nhìn thấy

 

Tựa nhà ngoại cảm đánh mất khả năng

Dù đã châm thêm ngọn lửa

 

Chiếc kẹp tóc thoáng qua vòm cổng

Ai liệng đồng xu vào miệng giếng sâu

Con ong ngập nhuỵ hoa

Con cá lôi chiếc phao mất hút

 

Em ở đâu thắp đèn lên cho anh nhìn thấy 

 


*

 

Ban trưa sấp mình hồ nước

Thả trôi bồng bềnh

 

Miết sóng cơ thể

Bấu vào lưng, cào xiết bờ vai

 

Quyền trượng rắn đanh vươn chiếm đoạt

Đất quanh đây chuyển động

Núi đồi, mặt nước nhấp nhô

 

Đất ầm vang

Nứt toác, lộ thiên từng vỉa quặng

Tiếng chó tru khản đặc

 

Vẫn hiểu nhau dù quên tiếng nói

Đã yêu. Hiến dâng. Đã sống

 


*

 

Nắng mới yên bình

Tàu lá cau rơi nhẹ

Gió mát

Ngô đang thụ phấn

 

Nhắm mắt đền đài cao vút, núi non sừng sững

Tiếng búa đóng cọc bê tông ngập đất

Nút sâm-panh bay vụt lên trần

Rượu thơm tràn nền nhà

Những chiếc ly trong

 

Hạt gạo oằn mình

Nát thành bột trong cối đá

Khúc xương reo nồi hầm nhừ

 

Dịu dàng bên em

Ngọn tháp

Đá núi sừng sững

 

Hơi thở mưa bay lất phất

Phấn thông vàng phủ nhẹ lên anh

Gió trong miệng lao xao ấm nóng

 


*

 

Bên em hành lễ mặt trời

Ngọn thác, bờ sông lớn

Bóng anh trong tiếng nước chảy

 

Chú bê non dụi vào lòng mẹ

Cún con quẩn quanh luồn lách chân người

 

Lưỡi gươm sáng chém vào mặt đất

Thèm tiếng nổ lớn, tiếng đổ vỡ

Những dây cáp trì níu đứt phựt

Con đê vỡ toang tràn lũ đồng bằng

 


*

 

Con giun oằn mình đất ẩm

Chim cắt nhào lộn không trung

 

Anh u mê không chân em tay anh

Hơi thở lạc trong làn tóc rối

Tung lên bọt sóng quay tròn

Con trăn khổng lồ xiết con mồi nhỏ

 

Ngực anh căng lên tức sữa

Thèm được nâng niu bú mớm

Cơ thể nguội dần

Mái tóc chảy

Mở hồ nước thanh tân

 


*

 

Bên nhau thành thân cây

Nhựa cuộn vào cơ thể

 

Thớ gỗ nở thêm bao vòng rộng

Ghì lạch nguồn tuôn chảy

Vươn xa cành bổng cành la

 

Cây cao đứng sững

Trổ nụ mầm trên mắt trên môi

 

Lời tra hỏi yêu anh không

Chợt gió thốc lên khắp phía

Thân đung đưa tóc bay xào xạc

 

Lặng yên cho đàn sẻ nâu đậu xuống

Gió giật mình bay vụt lên cao.

 

 

 

 

 

Nhịp IX

 


*

 

mặt đất lồng lộng đỉnh đầu tâm xoáy

lưỡi gió miết thân lả tả càng bám

chặt càng lay giật mạnh khản đặc hú

gào hối thúc nghiêng ngả ngậm chặt lá

 

khô giãy giụa càng lảm nhảm bóng đè

thập thõm con đường mải hôn càng căng

mơn mởn dìu anh miệng vực lẩm bẩm

không thể rời nhau sợ sâu toát vã

 

mồ hôi lộn ngược dính chặt

đơm hoa kết nụ lá rủ vỗ về

che chở cành khô đung đưa trêu ngươi

sấm sét mắt nhìn đổ trận mưa rào

 

dìu em êm đềm thở dốc xuống bất

chợt rung vang nhau từng thanh chuông gió

 


*

 

Len qua hàng rào cách điệu

Cọc nhọn chia đều

Phía trước một không gian khác

 

Cuộn mình ánh sáng xanh

Buông chậm biểu tượng dã thú

Đam mê xác thịt

(Đèn tắt. Tiếng vỗ tay)

 

Chạy qua vòng sáng nhạt

Hoài thai chới với sinh linh

Miệng bú mớm và tìm cách khóc

(Tiếng gõ vọng sau sân khấu)

 

Len lén bên kia hàng rào

Rạch vệt sáng dưới chân không màu

Cắm biển báo, cắm cột cây số

 

Mình anh hình tượng có em

Tay buông thõng hạt sương

Mắt biểu cảm đất đai ngấn nước

 


*

 

Muốn viết câu thơ tự nhiên

Như đi trên đất

 

Vậy nhìn anh đi

 

Bắt chước người mẫu, hoa hậu

Chữ Nhất dễ ngã

Còn chữ Bát?

Đi ra chữ xấu lắm, em chê

Muốn tự nhiên không dễ

 

Đừng nghĩ đến bước chân

Vin em mà bước

 

Em đây... Em đây...

Lẫm chẫm men theo từng bước một

 


*

 

Che mắt anh
            bằng đường dài cây số
            niềm vui sương rơi khép cửa

            nhiều ý nghĩ  thoáng  qua

 
Vẫn thấy em
            giữa khoảng không chật hẹp hai nhà
            đi nhanh hơn tưởng tượng

            và nắng chưa kịp nóng hun

 
Đưa tay qua khe hẹp hoàng hôn

Vội trao anh gói quà nhẹ bẫng

 
Anh sung sướng mở ra
Gặp ý nghĩ từng quên trong quá khứ


*

 

Hôn em một lần thắp thêm ngọn nến

Đặt chúng bên nhau

 

Anh sợi tim nến

Lọn tóc sáng

Ý nghĩ làm ngọn lửa xòe

Nền nhà trôi đêm hoa đăng

 

Ai vừa thả mong ước

May mắn sớm mai

 

Tiếng trẻ reo hò

Tranh nhau thả thêm nhiều nến

Vào căn phòng chúng mình

 

- Hãy hôn em lần nữa!

 

*

 

Uống trọn mùi hương

Em bé nhỏ trong nanh vuốt sắc

Kêu cứu, gọi tên anh

Con thú hoang đói khát

 

Gọng kìm mở kẹp chặt

Xé ngón tay. Miệng nhai

Đôi môi đua nanh thú dữ

Đếm trong nhịp điệu giật cục

Một... Hai... Ba... Lú lẫn…

 

Và số Năm từ vô tận ngân lên

Một hạt mầm tách trong đất ẩm

Một thân cây vừa bị cưa ngang

Lưỡi rìu sắc chẻ toác thân củi

Gọi tên nhau vừa biết lần đầu

 


*

 

Những con sơn dương tràn xuống đồng bằng

Phía sau bụi tung, đá lở

Lao vun vút mũi tên

Dây cung bật lên phút chốc

 

Đây trời cỏ

Đại dương cỏ

Phơi phới lời sông hồ

 

Mũi tên xuôi gió về đích

Từng vạt cỏ bị bứt tỉa, đốn gục

Nghiền nát trong hàm răng sắc

 

Bầu trời vỡ tiếng gọi đàn khoái cảm đêm đen

Bước bước sơn dương

 

Mặt cỏ phun nhuệ khí trùm lấp

Phấn khích giờ tạo thiên lập địa

Mùa mới đợi chờ cỏ xanh cắt sát gốc

 

Những móng vuốt tì chân cỏ bật căng

Cỏ non kinh động

Càng chồi lên mở lại những chân trời.

M.V.P







 Bìa 1 & 4








 























Thiết kế bởi VNPT Hải Phòng | Quản trị