Một giấc mơ... (Quý tặng anh Mai Văn Phấn) – Nguyễn Đức Hạnh
Nguyễn Đức Hạnh

Nhà thơ Nguyễn Đức Hạnh
Một giấc mơ...
(Quý tặng anh Mai Văn Phấn)
Tất
cả đã quay về và đẹp hơn trước
Chìm
tan trong nước giờ bay lên ròng ròng lướt mướt
Những
trận mưa hủy diệt và hồi sinh
Gia
súc nhân đôi khi trở về
Gà
đẻ trứng vịt đi theo nhặt hộ
Bò
đã chết rồi trương phình bờ cỏ
Dắt
theo bê nhảy cỡn chạy lòng vòng
Những
ngôi nhà tan nát đáy sông
Giờ
chắp nối vươn cao tươi mới nhân đôi
Hai
ngôi nhà chụm đầu tình tự
Nụ
hôn ngói bỡ ngỡ. Lời thì thào môi cửa sổ gió thơm
Nước
xấu hổ khi đục. Người còn xấu hổ hơn
Tự
thú giả vờ trong veo khi trong ngực đục ngầu
Giả
vờ nghĩa nhân khi đang ám hại...
Có
một ngày như thế
Nước
đã sám hối rồi
Nước
rủ người sám hối người cười
Đồng
ý rồi nhổ bọt vào mặt nước
Có
hồi sinh người chết vì lũ được không?
Nước
đồng ý mà đất thì từ chối
Người
đã hồi sinh bằng con cháu
Khoác
vải liệm về hay dở sẽ ra sao?
Đêm
xanh lao xao
Nghe
thế giới gõ mãi vào giấc mơ màu hoa hồng máu
Chép
lại biết chẳng ai tin
Ít
người đọc, ít người hiểu. Ít người thương mình trong mơ òa khóc
Đành
thôi! Chép lại giấc mơ cho Nước biết
Để
mai sau gặp ở mờ xa lại trách vô tình
Nước
bảo: – mong những kẻ ác
Soi
mặt mình vào nước mỗi bình minh
Giấc
mơ em có con lon ton có cháu lon xon
Thùng
gạo tự đầy. Áo rách tự lành. Bạn phản bội tự tìm về nức nở
Con
chó ngoan mất rồi tự tìm về cào cửa
Miệng
ngậm một nụ cười xa nhớ
Em
khóc thương nó quá lâu rồi...
Giấc
mơ đứt đoạn. Cầu trời
Xin
mơ tiếp về một ngày mai
Hận
thù, vô cảm, đói nghèo thành bùn chìm sâu đáy nước
Từ
đen tối ấy mọc lên nở thơm bát ngát
Một
bầy hoa Hữu Thiên vừa khóc vừa cười.
Ghi
chú của Maivanphan.com:
Xin
bày tỏ lòng biết ơn chân thành tới thi sĩ Nguyễn Đức Hạnh đã gửi tặng tôi bài
thơ “Một giấc mơ...”, được viết trong thời điểm lũ lụt hoành hành quê hương anh
và nhiều vùng phía Bắc. Bài thơ gợi nhớ đến biến cố con tàu Noah trong Kinh
Thánh – trận hồng thủy vừa hủy diệt vừa thanh tẩy thế giới. Ở đó, nước trở
thành biểu tượng của sám hối và tái sinh, mang theo cả nỗi ăn năn và khát vọng
làm lại của con người. Sau những đổ nát, vạn vật hồi sinh trong vẻ hồn nhiên
mới mẻ, mong manh mà nhân hậu hơn. Như Noah sau lũ, thi sĩ ghi lại giấc mơ như
một bản tường trình, với niềm tin rằng từ bùn đen
tội lỗi vẫn có thể mọc lên “bầy hoa Hữu Thiên vừa khóc vừa cười” – hình ảnh của
sự cứu rỗi và lòng nhân được đánh thức.
Thân
mến,
Mai
Văn Phấn

Tàu Noah – tranh sơn dầu của Even Pangpai