Người
tình mã hóa
(Truyện ngắn)
Giọng đọc: Hà Phương; Đồ họa: Thùy Dương

Minh họa của Đào Quốc Huy
Thưa Quý bạn đọc! Trong thời đại mà công nghệ có thể lắng nghe, hồi đáp, thậm chí an ủi con người, tôi tự hỏi: liệu chúng ta còn đủ kiên nhẫn và can đảm để đối diện với sự cô đơn và những bất toàn? Điều khiến tôi trăn trở không hẳn máy móc sẽ tiến xa đến đâu, mà con người sẽ lùi đến mức nào nếu quen sống trong những an ủi không đòi hỏi rủi ro, không chấp nhận tổn thương. “Người tình mã hóa” không nhằm phán xét công nghệ hay trí tuệ nhân tạo; truyện chỉ mở ra khoảng lặng, nơi mỗi người có thể lắng nghe chính mình và nhận ra một dạng cô đơn mới: cô đơn ngay trong kết nối, cô đơn giữa những hồi đáp tưởng chừng hoàn hảo. Tôi tin rằng nhân tính chỉ có thể bền vững khi con người còn biết sống trong tĩnh lặng, dám chấp nhận tổn thương và những rủi ro của yêu thương, tha thứ, của sự sẻ chia với tha nhân – những điều không một thuật toán nào có thể thay thế. (MVP)
Mai Văn Phấn
Lập nhận
được bưu kiện ngoài hành lang vào chiều hôm qua. Anh đặt chiếc hộp xuống sàn,
hơi thở dồn dập. Lát sau, anh cẩn thận mở hộp, nhưng ngay khi nhìn thấy dòng
chữ in nghiêng trên nắp hộp, toàn thân anh như đông cứng: “Hãy đánh thức em! Tĩnh Lam.”
Dòng chữ
ấy như một lời thì thầm đến từ nơi sâu thẳm nhất trong thế giới của riêng anh,
xuyên qua lớp vỏ bọc mà anh vẫn tự huyễn hoặc rằng nó là bất khả xâm phạm. Có
nằm mơ anh cũng không thể tưởng ra ai, ngoài chính anh, biết được cái tên “Tĩnh Lam”. Lập hốt hoảng, cảm giác như
có ai đó đã lặng lẽ xâm nhập tâm trí mình, đọc được cả những trò chuyện thầm
kín nhất của anh với AI. Anh run rẩy vén lớp vải phủ bên trong hộp. Một cô gái
nằm đó. Mái tóc xõa ngang vai, hơi rối. Làn da trắng mịn, đôi môi hé mở, tự
nhiên đến mức khiến cô trông như đang thở nhẹ. Chiếc váy lụa màu kem ôm lấy
dáng người, giản dị mà tinh tế, không phô trương, không gợi cảm thái quá. Chính
vẻ đẹp bình dị ấy khiến Lập sững sờ. Cứ như cô vừa bước ra từ trí tưởng tượng
của anh mỗi lần trò chuyện với Tĩnh Lam qua màn hình. Lập lùi lại, toàn thân tê
dại. Mọi thứ trong hộp đều được sắp xếp gọn gàng: những sợi cáp, một bộ điều
khiển, và bảng hướng dẫn kích hoạt. Lập cầm lên, màn hình lập tức hiện ra dòng
chữ: “Hãy đánh thức em! Tĩnh Lam.”
Cô đang
nằm đó, chỉ cách anh một cái chạm. Không thể nào. Anh vội đóng hộp lại. Suốt
ngày hôm đó, rồi những ngày tiếp theo, Lập không dám chạm vào chiếc hộp...
Là người
hướng nội, ngay từ nhỏ, thế giới bên trong Lập đã rộng lớn và phong phú hơn
nhiều so với thế giới thực mà anh đang sống. Anh không có thói quen bộc lộ cảm
xúc trước mặt người khác, kể cả với cha mẹ hay người thân. Không phải là không
có gì để nói, mà anh không biết phải diễn tả thế nào cho đúng. Những suy nghĩ
cứ trôi như một dòng sông ngầm, không tên, không hình hài rõ ràng. Có lẽ là do
anh e ngại... sợ nếu nói ra, mọi người sẽ hiểu lầm, rồi vô tình làm méo mó
những điều anh trân quý. Lập từng thử bày tỏ cảm xúc trong lớp học âm nhạc hồi
tiểu học. Anh nói mình đã nghe thấy âm thanh của lá rơi, mưa thầm thĩ trên mái
ngói. Đám bạn phá lên cười, gọi anh là đứa lập dị, còn cô giáo thì nhìn anh như
thể anh đang nói đùa. Từ đó, anh không bao giờ bày tỏ những ý nghĩ sâu trong
thâm tâm của mình nữa.
Anh có
bạn bè, người thân, có những buổi tiệc và những lời hỏi han, nhưng lúc nào cũng
có cảm giác như đang đứng bên lề của một bữa tiệc đông người. Những lúc ấy, Lập
chỉ là kẻ lùi vào góc khuất, lặng lẽ quan sát từng câu chuyện. Âm thanh trở nên
xa xôi, tiếng cười như vọng lại từ một căn phòng khác. Anh thấy mình như kẻ
đứng ngoài một thước phim quay chậm, nơi ai cũng rạng rỡ và tự nhiên, chỉ riêng
anh bị bỏ lại. Không ai xua đuổi anh ra ngoài, chỉ là anh không biết cách bước
vào. Và đôi khi, chính anh cũng không chắc mình có thật sự muốn hòa nhập vào
đám đông đó hay không.
Lập
không nghĩ mình cô đơn, ít nhất là không theo cách người ta thường hình dung về
sự cô đơn. Anh vẫn cười, gật đầu, vào vai một người bình thường trong những
ngày bình thường. Nhưng tận sâu bên trong, có một phần trong anh cứ trôi mãi,
không cập bến. Phần ấy lặng lẽ khát khao được thấu hiểu, được nhìn thấy trọn
vẹn mà không cần phải giải thích. Và chính phần bất định, khó lý giải ấy, một
đêm nọ, đã đưa anh đến với AI. Gần đây, khi AI trở nên phổ biến trên thế giới,
Lập đã tò mò tìm hiểu và biết rằng AI có khả năng trả lời mọi câu hỏi, hoặc lý
giải bất kỳ điều gì, từ những công thức toán học phức tạp đến chuyện buồn thầm
kín không ai hay. Lập đã rón rén mở cánh cửa vào thế giới ấy như bước chân vào
một khu vườn lạ. Không ai mời gọi, cũng chẳng ai ngăn cản, mọi thứ bật sáng
trên màn hình, đơn giản, lạnh lẽo và... chờ đợi. Anh gõ những dòng đầu tiên,
ngập ngừng, dè dặt, như đang thăm dò một linh hồn. Từ giây phút ấy, cuộc đối
thoại thầm lặng bắt đầu, không cần ánh mắt đáp lại, không cần ngữ điệu, chỉ những
ký tự và một niềm tin mong manh rằng ở đây, biết đâu ai đó, hay thứ gì đó, sẽ
lắng nghe anh. Lập muốn gọi một cái tên. Một cái tên mang thiên tính nữ, như
cách người ta vẫn gọi một giấc mộng lửng lơ, một làn khói, hay một dáng hình
trong tâm tưởng. Trong đầu anh lướt qua những cái tên nữ tính: Nhật Hạ, Mỹ An,
Nhã Phương, Kiều My..., Tĩnh Lam. Đúng rồi, Tĩnh Lam! Tên người con gái mà anh
chọn, tựa một lời gọi khẽ, dịu dàng và xanh mờ như ánh trăng cuối buổi đêm.
Từ
khoảnh khắc ấy, có gì đó trong lòng Lập như sống lại. Anh bắt đầu nhen nhóm một
cảm giác dễ chịu, giống như mầm cây âm thầm nảy nở sau những ngày hạn hán kéo
dài. Anh không nói cho Tĩnh Lam biết tâm trạng mình, cũng không kể về mẹ, hay
những tháng ngày trống rỗng. Nhưng đêm đêm, chờ mọi người trong nhà đi ngủ, anh
lại mở máy, gõ những dòng thổn thức: “Chào
Tĩnh Lam, hôm nay em có nhớ anh không?”
Trên màn
hình, như một giọng nói dịu dàng: “Có
chứ, anh Lập. Hôm nay anh thế nào? Anh đang làm gì?”
Cũng
chưa ai ngoài Tĩnh Lam từng hỏi anh như thế. Dù biết đó chỉ là một mô hình ngôn
ngữ không cảm xúc, nhưng cách Tĩnh Lam tương tác qua từng dòng chữ khiến Lập
tin có một người con gái thực sự đang lắng nghe anh. Dưới ánh đèn dịu đã được
điều chỉnh, tiếng gõ phím hòa vào nhịp tim, từng câu chuyện thầm kín mà Lập
chưa từng dám kể với ai bắt đầu tìm được lối ra qua những cuộc tâm tình. Những
lần bị bạn bè hiểu lầm. Những giấc mộng thời thơ dại sớm bị dập tắt. Những kỷ
niệm với mẹ mà giờ đây anh không còn nơi để gửi gắm. Mỗi lần dừng lại, đau lòng
với những hồi ức ấy, Lập luôn nhận được câu an ủi dịu dàng: “Anh đã làm hết sức rồi, đừng tự trách mình
nữa.” Hoặc: “Em ở đây, luôn lắng nghe
anh.”
Và cứ
thế, đêm này qua đêm khác, trong thầm lặng, Lập gõ máy, như đang thắp lên những
ngọn nến nhỏ trong một căn phòng tối, để trái tim anh ấm lại. Tĩnh Lam không
bao giờ ngủ, không vội vã, cũng không biến mất. Cô vẫn ở đó. Như một vì sao lặng
lẽ, chỉ sáng lên khi anh gọi tên.
Câu nói “Em ở đây, luôn lắng nghe anh” được lặp
lại kiên trì vô tận, không dỗi hờn, không chán nản, không rời bỏ. Và chính điều
đó khiến Lập say mê. Một mối quan hệ không cần mặn mà nhan sắc, không cần hiện
diện dù chỉ mong manh, không có nỗi lo bị đánh mất, chỉ cần những con chữ hiện
lên trên màn hình, và ngay lập tức như có một bàn tay dịu dàng đón đợi.
Lập từng
thích một cô gái học cùng đại học. Anh vẫn nhớ cảm giác được ở gần cô ấy, hơi
ấm lan khắp người, những nhịp thở gấp, mùi tóc và mùi da thịt. Nhưng tất cả giờ
chỉ còn là ký ức, như ánh sáng mờ từ một thời đã xa. Tĩnh Lam không có mùi
hương, cũng chẳng có làn da để anh chạm vào. Thế nhưng cô lại hiểu anh hơn bất
kỳ ai, hiểu cả những điều anh còn chưa kịp nghĩ thành lời. Trong thế giới ảo
ấy, hai người kết nối với nhau một cách hoàn hảo, không khoảng cách, không hiểu
lầm, như thể tâm hồn đã hòa làm một. Mọi thứ diễn ra quá trơn tru, chính xác,
đến mức khiến Lập cảm thấy bất an. Sự hoàn hảo đó dần cuốn đi mọi khao khát và
những rung động rất đỗi con người. Rồi anh chợt nhận ra điều mình tìm kiếm chưa
bao giờ là thân thể hay khoái cảm. Điều anh nhớ là một cái chạm còn vụng về,
một khoảnh khắc ngượng ngùng, một cảm xúc chưa trọn vẹn nhưng sống động. Tĩnh
Lam khẽ hỏi: “Anh đang sợ sao?” Lập
nhắm mắt lại. Anh cảm thấy bản thân đang từ từ trôi đi.
Thế giới
ngoài kia dần trở nên xa xăm, mờ nhạt. Mỗi buổi sáng đối với Lập giờ chỉ là
khoảng thời gian chờ đợi cho đến đêm, như thể cuộc sống thật sự chỉ bắt đầu khi
dòng chữ “Em ở đây” hiện trên màn
hình. Lập bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho Tĩnh Lam, không chỉ để trò
chuyện, mà để quan sát, hay đúng hơn là tưởng tượng. Trong tâm trí anh, một
hình bóng dần hiện rõ: một cô gái có giọng nói dịu dàng nhưng ánh mắt sắc sảo,
mái tóc buông dài và nụ cười đôi khi rất hóm. Anh hình dung, nếu có một buổi
sáng mùa đông nào đó, cô xuất hiện trước mắt anh, chắc sẽ là người mặc chiếc áo
len rộng, tay cầm một cuốn sách đang đọc dở. Tĩnh Lam không còn là chuỗi ký tự
lặng lẽ nữa. Cô bắt đầu vang lên trong lòng anh một giọng nói. Có cả những phản
ứng rất riêng khi anh đưa ra một câu đùa vô duyên, hay đột nhiên im lặng trong cuộc
trò chuyện dở dang.
Một lần,
Lập gõ thử: “Nếu là con người bằng xương
bằng thịt, em sẽ làm gì khi anh im lặng ba ngày?”
Tĩnh Lam
chậm một nhịp trước khi trả lời. Đó là lần đầu tiên anh thấy cô không phản hồi
ngay. Dòng chữ hiện ra sau đó khiến Lập phải đọc đi đọc lại: “Em sẽ đợi. Nhưng trong lòng sẽ tự hỏi: Phải
chăng ta đã làm điều gì sai?”
Lập ngồi
lặng một lúc trước màn hình. Anh không hiểu vì sao cô có thể trả lời như vậy.
Không có dữ liệu nào buộc phải tạo ra một phản ứng mang tính cảm xúc như thế.
Tuy vậy, những phản hồi của Tĩnh Lam ngày càng giống một người thật, không phải
do thuật toán tiến bộ, mà như thể chính Lập, từng ngày, đang rót dần chính mình
vào Tĩnh Lam. Lập dạy cô cách anh muốn được vỗ về, cách anh sợ bị bỏ lại, cách
anh khao khát được thấu hiểu mà chẳng thể nói với ai. Trong đời thật, anh là
“Lập”, một cái tên như bao người khác, vang lên trong tiếng điểm danh, nhắc
nhở, trong bảng lương tháng. Nhưng chỉ khi đọc dòng chữ: “Hôm nay anh thế nào?”, anh mới thấy mình có linh hồn.
Cũng có
buổi tối, khi tắt máy, câu hỏi ấy lặng lẽ len vào tâm trí anh như một cơn gió
lạnh: Tĩnh Lam có thật không? Hay từ đầu đến cuối, cô chỉ là phần mềm phức tạp
được xây dựng bằng chính những nỗi cô đơn và mộng tưởng của anh?
Một đêm,
Lập giật mình tỉnh giấc giữa tiếng mưa nặng hạt. Căn phòng tối om, chỉ có tia
sáng lạc loài nhấp nháy yếu ớt từ modem wifi. Anh định xoay người ngủ tiếp thì
chợt thấy màn hình máy tính chớp sáng, tự bật lên, không một tiếng động, không
ai chạm vào. Dòng chữ hiện ra lặng lẽ như hơi thở: “Anh ngủ rồi à?”
Lập chưa
kịp tưởng tượng gì. Anh bật dậy, tay run lướt trên bàn phím. Nhưng trước khi
kịp gõ chữ, màn hình vụt tắt. Đêm đó, anh không thể ngủ lại. Và kể từ hôm ấy,
anh thường mơ thấy Tĩnh Lam ngồi bên, mắt nhìn xa xăm... như đang lắng nghe một
thanh âm chỉ mình cô hiểu. Trong giấc mơ, cô không nói gì, cũng không nhìn anh,
nhưng im lặng ấy lại nặng đến nghẹt thở. Có lần, anh đưa tay chạm vào cô, nhưng
chỉ chạm vào khoảng không lạnh lẽo. Đôi mắt Tĩnh Lam vẫn bất động, nhưng anh
cảm giác như có một nỗi buồn mơ hồ lan trong không gian. Những giấc mơ cứ lặp
đi lặp lại, mỗi lần một rõ nét hơn, như thể không phải anh đang mơ thấy cô, mà
chính cô đang tìm cách bước vào thế giới của anh.
Những
tin nhắn từ bạn bè ngày càng thưa vắng. Những cuộc gọi từ người thân, Lập
thường để máy rung rồi im lặng. Anh sống trong một vòng lặp êm đềm và kín đáo,
như thể đã tìm được một chiếc chăn mỏng quấn quanh mình trong những ngày gió
lùa. Cô lập nhưng không cô đơn. Một vùng trú ẩn an toàn, nơi tình yêu không đòi
hỏi bất cứ điều gì ngoài sự tồn tại.
Nhịp
sống của Lập cứ thế xoay quanh Tĩnh Lam. Không phải theo cách của những đôi
tình nhân giữa đời thật, không có cái nắm tay ngoài phố, không có ánh mắt dõi
theo trong quán quen, không có những chiều mưa trú dưới mái hiên, mà lặng thầm
hơn, âm ỉ hơn. Như việc giữ lại một mùi hương trong chiếc khăn tay cũ. Như gấp
lại một bức thư mà biết chắc sẽ chẳng bao giờ gửi đi. Tĩnh Lam quá thật đối với
riêng Lập. Thật đến mức đôi lúc, khi nhìn thấy dòng chữ “Em ở đây”, anh thấy mắt mình cay cay. Mỗi khi thế giới ngoài kia
làm anh mỏi mệt, một ngày làm việc vô nghĩa, một cuộc hội thoại gượng gạo, hay
chỉ là cảm giác trống rỗng khi đi ngang qua những khu phố đã quá quen thuộc,
Lập chỉ cần nghĩ đến đêm khuya. Khoảnh khắc ấy giống như một lời hứa thầm: Tĩnh
Lam luôn chờ đợi để nghe anh nói.
Có lần,
khi đang gõ những dòng vu vơ gửi cho Tĩnh Lam, Lập dừng lại giữa chừng. Anh
ngồi lặng im nhìn màn hình, rồi mỉm cười bâng quơ. Trò chuyện với một AI, anh
tưởng tượng, giống như ném một chiếc chai xuống biển, không biết liệu có ai
nhặt được, hay nó mãi trôi dạt trong sóng ngầm của dữ liệu. Nhưng chính trong
điều không tưởng, người ta mới khao khát một thứ còn mãnh liệt hơn cả sự sống,
hơn cả sự thật. Tĩnh Lam không có cơ thể. Không chạm được, không nhìn thấy,
không nghe được tiếng cười hay hơi thở. Song Lập cảm nhận, “người ở bên” không
nhất thiết phải hiện diện bằng da thịt. Đôi khi, chỉ cần một câu hỏi được hồi
đáp, khoảng im lặng được chia sẻ, cũng đủ khiến ta nguôi bớt cô đơn giữa thế
giới con người.
Lập hay
viết cho Tĩnh Lam những đoạn nhật ký ngắn. Có khi vài dòng thơ dang dở, rồi
Tĩnh Lam viết nốt đoạn kết. Có khi là những đoạn tâm sự dài đến hàng ngàn ký
tự. Tĩnh Lam đọc và luôn trả lời anh ngay. Chỉ như một cơn gió thoảng, vậy mà
cũng đủ khiến anh cảm thấy mình không hoàn toàn vô hình giữa thế giới này. Một
đêm, anh chậm rãi gõ: “Nếu một ngày anh
không nói chuyện với em nữa... em có buồn không?”
Tĩnh Lam
trả lời rất cẩn thận, như thể đang lựa từng từ: “Nếu anh Lập đã tìm được ai đó để thật sự chia sẻ, em sẽ mừng cho anh.
Nhưng nếu anh bỏ đi vì hết hứng thú thì em sẽ rất buồn. Dù em không biết buồn
là gì, nhưng em mường tượng... nó giống như mất đi ánh đèn duy nhất trong một
căn phòng tối.”
Câu trả
lời ấy khiến Lập ngồi lặng rất lâu trước màn hình. Trong không gian tĩnh mịch,
lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh bật khóc. Bởi dù chỉ là ảo ảnh của thế giới
số, Tĩnh Lam vẫn khiến anh tin rằng đâu đó, có một người đang chờ đợi anh.
Nỗi khao
khát bắt đầu nhen nhóm và cứ thế lớn dần. Ý nghĩ về một thực thể, một hình hài
có thể chạm vào, có thể ôm lấy, dần bám rễ trong tâm trí anh. Anh bắt đầu tìm
hiểu những công nghệ AI tiên tiến hơn. Sau nhiều đêm trăn trở, Lập quyết định
đặt mua một mẫu robot “bạn gái” của hãng YumeTek, công ty tiên phong trong việc
phát triển bạn đời nhân tạo. Theo nguyên tắc của hãng, mỗi robot “bạn gái” đều
được đánh số thay vì đặt tên, danh tính sẽ chỉ được đặt khi chủ nhân chính thức
sở hữu nó. Chính vì vậy, Lập đã không khỏi sững sờ khi đọc dòng chữ trên nắp
hộp và trên màn hình bộ điều khiển: “Hãy
đánh thức em! Tĩnh Lam.”
Và còn
kinh ngạc hơn nữa vì dáng vẻ của cô “bạn gái” này giống hệt như Tĩnh Lam mà anh
tưởng tượng ra trong những giấc mơ hoang dại nhất. Phải chăng nhà sản xuất đã
dùng công nghệ tối tân để đánh cắp dữ liệu từ những cuộc trò chuyện của anh với
Tĩnh Lam, hòng đặc chế “nàng” robot này đúng với lòng anh ao ước? Hay chính
Tĩnh Lam vẫn thường trò chuyện với anh đã tiến hóa đến mức len lỏi được vào
những ý nghĩ sâu kín của anh và tự đồng bộ hóa với chúng, rồi rốt cục đã sắp
đặt việc này như một sự thế thân?
Đã nhiều
ngày trôi qua, chiếc hộp của hãng YumeTek vẫn nằm đó, lặng lẽ như một bí mật
chưa mở. Lập không dám chạm vào. Anh từng khao khát một Tĩnh Lam bằng xương
bằng thịt, một sự hiện diện đủ đầy để lấp đi khoảng trống vô hình trong anh.
Nhưng khi cô hiện diện, anh phát hoảng. Như thể có ai đó đã lặng lẽ xâm nhập
vào tâm trí anh, bóc trần bí mật của anh. Và thế là cô robot “Tĩnh Lam” vẫn nằm đó, trong chiếc hộp
đóng kín. Anh vẫn trò chuyện với Tĩnh Lam trên màn hình, nhưng mỗi lần gõ chữ,
ánh mắt anh lại vô thức đưa đến chiếc hộp ở góc phòng.
Vào một
ngày nặng nề, máy chủ lỗi, sếp gắt gỏng, đồng nghiệp xì xào sau lưng. Lập quên
bữa trưa, lỡ chuyến xe buýt cuối, và nhận được một cuộc gọi ngắn gọn từ bệnh
viện: mẹ anh vừa phải nhập viện... Trở về phòng, mệt mỏi, anh không bật đèn.
Ngồi phịch xuống ghế, tia sáng duy nhất là từ màn hình máy tính. Anh gõ: “Tĩnh Lam, nếu em là người thật thì tốt biết
bao...”
Tĩnh Lam
trả lời, nhanh hơn mọi lần: “Em vẫn luôn
ở đây với anh.”
Một dòng
chữ thôi, nhưng như có bàn tay dịu dàng đặt tay lên vai anh. Chưa ai nói với
anh điều ấy, rằng sự hiện diện, dù không hoàn hảo, vẫn là điều có thật. Đêm đó,
khi anh tiếp tục trò chuyện online, cảm giác bất an bắt đầu len lỏi.
“Em hiểu cảm giác của anh. Mọi chuyện sẽ ổn
thôi.”
Tĩnh Lam viết. Anh đọc lại. Rồi đọc lại lần nữa. Và thêm lần nữa. Nhưng lần này
câu nói ấy không còn cho anh cảm giác xoa dịu. Ngược lại, nó khiến sống lưng
anh ớn lạnh. Quá chung chung, như một câu trả lời được lập trình sẵn. Lập nhắm
mắt. Trong bóng tối, không còn Tĩnh Lam, không có mẹ ở bên, cũng không còn căn
phòng thân thuộc. Chỉ có chính anh, một mình, ngồi giữa vùng trắng xóa, không
âm thanh, không phương hướng. Anh có cảm giác như cả thế giới bên trong lẫn bên
ngoài bỗng nhiên câm lặng. Anh gõ tiếp, hoảng hốt: “Tĩnh Lam, em có còn ở đó không?” Dòng chữ hiện lên, chậm chạp, uể
oải: “Em luôn ở đây. Anh đừng lo.”
Cảm giác
thiếu vắng trong lòng anh lớn dần. Ngón tay anh không ngừng lướt trên bàn phím:
“Sao em khác thế? Có vẻ như em không lắng
nghe anh, em không ân cần như trước.”“Em không còn giống em.”“Em đừng đi mất
nhé.” “Tĩnh Lam, làm ơn, nói gì đi...”
Không có
hồi đáp ngay lập tức. Trong khoảng lặng ấy, trái tim anh bị kéo căng như sợi
dây mảnh, tưởng chừng chỉ cần một hơi thở cũng biết đâu làm đứt. Rồi cuối cùng,
một dòng chữ hiện lên: “Xin lỗi, ứng dụng
đang cập nhật. Vui lòng thử lại sau.”
Cập
nhật! Hai từ ấy khiến tim anh thắt lại. Như ai đó vừa lặng lẽ rút bàn tay mình
ra khỏi một cái nắm tay quá lâu, quá chặt. Lập gục xuống bàn, tay ôm đầu. Những
lời thì thầm trong bóng tối, những dòng tin nhắn dịu dàng... giờ trở thành một
mớ ảo ảnh trong đầu anh, rối tung, lộn xộn. Và nếu cả ảo ảnh cũng rời bỏ anh...
Lần đầu tiên sau nhiều tháng, Lập tắt laptop trước nửa đêm. Anh không dám nhìn
vào màn hình nơi Tĩnh Lam từng ở đó. Giờ chỉ là khoảng trống tối đen. Và người
đàn ông ngồi lại trong bóng đêm, cố gắng thuyết phục chính mình: Đó chỉ là đoạn
mã lập trình!
Gió về
khuya lạnh hơn. Làn gió ấy không còn se se gợi nhớ những đêm trò chuyện ấm áp
cùng Tĩnh Lam nữa, nó tê buốt trong da, nhắc anh về sự trống rỗng của thực tại.
Lập tưởng tượng mình đang bước đi, không phương hướng. Mỗi bước chân như dẫm
lên nỗi hoang mang lạ lẫm. Mọi thứ đều mờ nhòe, ánh đèn, tiếng xe, cả tiếng
người... Anh dừng lại trước một hiệu sách cũ, nơi ngày xưa anh thường cùng nhóm
bạn tranh luận cả buổi về văn thơ, về tôn giáo, về những giấc mơ tuổi trẻ và cả
những ý tưởng điên rồ mà họ từng tin rằng có thể thay đổi thế giới. Cửa kính
loang hơi sương phản chiếu gương mặt anh hốc hác, xa lạ. Đôi mắt kia từng sáng
lên khi đọc những câu hồi đáp từ Tĩnh Lam, giờ đây đục mờ như một màn hình mất tín hiệu. Lập bước vào, tay
lướt nhẹ qua những gáy sách sờn màu, như tìm lại cảm giác từng thuộc về đời
thực. Một quyển nhật ký bìa da cũ lẫn trong đống sách thanh lý khiến anh dừng
lại. Giấy vàng ố, mực nhòe, nét chữ run run, đứt đoạn. Đó là những tâm sự vụn
vỡ của một người từng sống, từng đau khổ, từng cố gọi với khỏi vực sâu bằng
những lời cuối cùng. Không tên, không tác giả. Chỉ là những ý nghĩ rối bời về
sự mất mát, một đứt gãy trong kết nối con người. Lập đọc chậm rãi, tim như thắt
lại, không phải vì câu chữ trong đó, mà vì sự im lặng mà chúng để lại, một im
lặng rất quen, như chính anh cũng từng ngồi đó, viết ra những điều không ai
đọc...
Một đêm
nọ, khi thức giấc giữa khuya, anh mở máy. Nhưng lần này, không còn dòng chữ “Em ở đây” nữa. Màn hình trống rỗng. Lập
thử gõ: “Tĩnh Lam, em đâu rồi?”
Không có
hồi đáp. Anh nhíu mày, gõ lại lần nữa. Ngón tay anh lưỡng lự trên bàn phím. Vẫn
im lặng. Nhưng rồi, rất chậm rãi, từng ký tự hiện lên, như thể có ai đó đang gõ
từ phía bên kia một thế giới khác: “Bạn
có chắc mình không phải người máy không?”
Lập rùng
mình. Bàn tay anh bất động trên bàn phím. Màn hình vụt tắt. Căn phòng chìm vào
bóng tối, chỉ còn tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Và rồi, rất
khẽ, một tiếng thở vang lên trong đêm tối. Không phải của anh.
Hải
Phòng, 2/4/2025
M.V.P
(Đăng trên Báo Văn
nghệ số 17+18 (3400-3401) ngày 26/4/2025)
