image advertisement
image advertisement
image advertisement
image advertisement
image advertisement
image advertisement





























Tập thơ "như" – Mai Văn Phấn

Mai Văn Phấn

 

như

 

 

Tranh của Mai Ngọc Trâm, 2024

 

 

 

khởi

 

tiếng nước

trở về

 

con hải âu

bay đến chỗ tôi

 

không biết

tôi đi

 

bóng nắng

chui vào cát

 

nghe sóng

lòng trong suốt

 

 

hạt mưa

thấy mọi điều

cao thấp

 

réo vang

ngấm xuống

 

tôi xới đất

lỡ trúng con giun

 

vội trồng cây

lên đó

 

đêm nay

có lẽ mưa

 

 

bóng không kịp

thân thể

 

mặt trời lặn

bóng trong tán cây

 

bóng

vô vàn bóng

 

tiếng chim

qua

 

đêm tối

mặt đất đổi ngôi

 

 

bóng râm

ngã xuống

 

mọi vết thâm

đều mát

 

gió đi

lòng rỗng không

 

ai đưa gió

tới đây

 

bóng cây

đầy thương tích

 

 

đi đâu đấy

hỡi sông

 

em gọi

các con gọi

 

cháu

không còn gọi

 

thương sông

cùng lũ trẻ

lông bông

 

sông quay lại

bảo tôi

lông bông

 

 

mặt hồ không giữ nổi

 bầu trời

 

đám mây

khép con mắt

 

thoáng qua

vì sao lạc

 

con cá bơi gần bờ

rồi lặn

 

nước và tôi

không còn khác biệt

 

 

em bé ra ngõ

nhặt lá

 

mùa thu

theo em

 

tôi vội vàng

theo em

 

mải chơi

em đâu biết

 

mắt em

đầy ban mai

 

 

đứa bé

ngồi chờ mẹ

trước cửa

 

con mèo

lượn

 quanh


mắt

 ngấn nước

 soi thế giới

 

 

chợ sớm

cá còn ngáp

 

bà lão

xếp lại bình minh

trên mẹt tre

 

chú cá nhỏ

trượt khỏi tay

vuột mất

 

tiếng dao thớt

gà vịt

tiếng người

 

ban mai

ngả

trên quầy hoa quả

 

 

tôi đi

lưng chừng gió

 

con chim há mỏ

không hót

 

lá run

nằm xuống

như lời cảm tạ

 

người quét sân

đưa gió ra ngoài

 

đêm

 buông

tờ giấy trắng

 

 

bóng tối

rút khỏi bức tường

về đâu

 

tôi lặng yên

hạt bụi

 

gió

ngồi vào khoảng trống

 

trôi qua

giọt nắng trong

 

dịch chuyển

tôi chạm kim giây

 

 

đỉnh núi

không còn gió

 

tôi ngồi

lên bóng mình

 

cởi giày

rũ sạch bụi

 

mây trên đầu

dùng dằng

 

trái đất

nhẹ như sương

 

 

họa sĩ

rửa cây cọ

hòa màu xanh vào nước

 

sóng sánh

gương mặt ông

 

mặt trời

lùi vào mây

 

cánh chim

cắt một nét mỏng

 

cây cọ

tựa vào tường

thảnh thơi hoa cỏ

 

 

cúi xuống

vốc ngụm suối

 

nước trong

như chưa cử động

 

con bọ nước

không để lại sóng

 

mở bàn tay

nước vẫn còn đây

 

riêng tôi

vừa giã biệt

 

 

bà cụ

vá chiếc áo

 

mũi kim

lời nguyện cầu

 

vết rách

được khâu lại

 

lòng bà cụ

thêm đầy

 

thế giới

đang lành lại

 

 

sương

rơi

 

rửa

bầu trời

 

lửa

chia bảy màu

 

tôi

cúi xuống

yêu thương

lấp lánh

 

 

người mẹ

nâng cốc nước

cho con

 

nước trong

ánh sáng

cúi đầu

 

đứa trẻ

nhoẻn cười

với trời đất

 

 

cậu bé

buộc lại dây giày

cho người lạ

 

người ấy

bước chậm hơn


sợ giẫm lên

hoàng hôn

 

 

tha thứ

hơi thở dài

 

nước mắt

không còn mặn

 

mọi điều

nhẹ

tựa cánh hoa

 

 

thức dậy

thấy gió

không ở ngoài

 

hít vào

vì sao nhỏ

 

thở ra

khoảng trời xanh

 

đóa hoa

bên rìa thời gian

 

vừa mở

hừng đông đã chạm

 

 

bông hoa năm ngoái

khoe sắc

trên cây khác

 

mùi hương

đi qua giấc mơ

chùm rễ khác

 

con ong

nhớ làn gió cũ

lượn quanh

mùa xuân

việc còn dang dở

 

chỉ cây

thản nhiên đơm hoa

 

 

bóng tối

trốn khỏi bóng tối

được tự do

 

 

cá ngừng bơi

nước vẫn luân lưu

nhịp cá thở

 

 

cây cối

đánh thức tôi

kể chuyện

sự ra đi

của chiếc rễ già

 

 

cây kim la bàn

chỉ vào mình

run rẩy

đã tìm được hướng

 

 

giọt dầu

bò trong bấc đèn

miệng lửa

ngậm lấy nó

đơm hoa

 

 

 

nhiên

 

lặng im

từng là tiếng hát

 

 

vạt nước

nhớ tay người chèo

 

 

tiếng chim

ngủ trong cội rễ

 

 

chưa nói

đã vội tan sương

 

 

bình minh

rùng mình lên dốc

 

 

tiếng vọng

lấp đầy miệng vực

 

 

mưa kể

chuyện sấm chưa nguôi

 

 

ngọn cỏ

vừa thiền vừa hát

 

 

hạt giống

học đứng một mình

 

 

nước bay

về miền lưu luyến

 

 

trăng tàn

cúi sát mặt sông

 

 

đá câm

hóa thành đỉnh thác

 

 

đủ màu

con bướm khép cánh

 

 

nhành củi

lặng im tự gãy

 

 

tro than

biết mình đã nguội

 

 

vết nứt

bất chợt sáng lên

 

 

cá bơi

không thấy mặt nước

 

 

dáng cây

quỳ trước hoàng hôn

 

 

bóng núi

không dựa vào núi

 

 

tiếng chuông

đưa tiễn tiếng chuông

 

 

mưa

rửa sạch tiếng sét

 

 

dòng người

vụn rời như cát

 

 

âm thanh

lặng lẽ về nguồn

 

 

hạt sương

từng là nước mắt

 

 

bàn ghế

bơi qua giấc mơ

 

 

ánh trăng

trượt qua tiếng mõ

 

 

 

thức

 

im lặng

thu mình sáng lên

 

 

bé ngủ say

mẹ thở cùng trái đất

 

 

gió vỗ về

đứa trẻ đang khóc

 

 

ban mai

thanh tẩy trong gương

 

 

khoảng không  

gập thành nụ hôn

 

 

con sóng nhỏ

học cách trở lại

 

 

dòng sông gặp biển

đổi tên

 

 

sóng chết

thành mặt nước

 

 

con giun

kéo trăng qua rễ cây

 

 

cây khô

dang tay đón gió

 

bức tượng

nhớ người đục đá

 

 

viên cuội

nghe viên cuội khác

 

 

bức tường nghe

im lặng lớn dần

 

 

ánh nến

soi chân vị thánh

 

 

long lanh

nước làm phép rửa

 

 

thời gian uống cạn

tiếng vọng

 

 

dưới chân đèn

chuỗi hạt xổ tung

 

 

hứng mưa

đun sôi tiếng sấm

 

 

hoàng hôn

 mặt nạ mặt trời

 

tối và sáng

quỳ nơi đáy giếng

 

 

thiên thạch rơi

bóng tối đau lòng

 

 

bầu trời cúi xuống

chạm giọt sương

 

 

giọt lệ

vỡ trong giọt lệ

 

 

bụi

từng là nhau

 

 

con ruồi

đậu trên lưỡi dao

 

 

nắng

hôn trán bóng tối

 

 

thời gian dừng

đứa trẻ ngủ quên

 

 

 

dung

 

cơn gió

không tìm

vì ai

sáng nay

cũng là

gió khác

 

đứng giữa

siêu thị

lòng đầy

mã vạch

 

 

tại tòa

có người

ngủ gật

công lý

đi qua

giấc mơ

 

 

rô-bốt

tưới hoa

không biết

mình đang

được yêu

 

 

con mèo

ngủ trên

bàn phím

cập nhật

tin tức

toàn cầu

 

 

người lính

nói chuyện

mũ sắt

úp lên

 im lặng

 hòa bình

 

 

cụ già

đánh rơi

bóng mình

trên bậc

thang cuốn

 

 

bên sông

con chó

vẫy đuôi

rất chậm

 

 

quầng sáng

đèn đường

cúi xuống

vỗ về

bóng tối

 

 

cơn mơ

vừa dứt

chim sẻ

tiếp lời

 

 

đầu bếp

nếm canh

cả ngày

mang lòng

tha thứ

 

 

vun cây

bằng tay

đất mềm

quấn quýt

da người

 

 

bóng người

trên cát

cát chảy

trong người

 

 

hòn đá

không biết

 mình nặng

khi nào

 

 

trái đất

quay quanh

giọt nước

quay quanh

mắt nhìn

 


hạt sương

thu lại

hình dáng

bầu trời

 

 

sương ngấm

vào đất

không còn

đơn độc

 

 

gió trườn

qua tường

để nhắc

thế giới

không có

ranh giới

 

 

ngọn gió

trong lòng

bàn tay

trong lòng

 ngọn gió

 

 

ngọn lửa

đi qua

người này

để nhớ

người kia

 

 

ánh sáng

đui mù

vì nhìn

vào người

quá sâu

 

 

bông hoa

hé mở

dụ dỗ

bình minh

đi ngủ

 

 

nắng mới

tụ lại

giọt sương

không vỡ

 

 

hừng đông

không gọi 

mây rời

tay cỏ

gió tràn

ngực sông

 

 

dịu dàng

chính là

nhịp thở

vũ trụ

 

 

ngọn lửa

tắt đi

để thấy

lửa khác

 

 

sen trắng

nổi nênh

 

sen xanh

lặn xuống

 

ngó sen

bịn rịn

 

cội rễ

quấn trăng

 

kham nhẫn

liên tâm

 

tỏa hương

thanh khiết

 

nỗi niềm

biền biệt

 

tĩnh lặng

bơ vơ

 

tha thứ

ngẩn ngơ

 

vấn vương

khăn áo

 

thở ra

thơm thảo

 

nhận về

từ tâm

 

nhân nghĩa

buông cầm

 

cao xanh

mặt đất

 

vạt nước

úp mặt

 

quẩn quanh

ao hồ

 

sương sớm

vỡ bờ

 

thoát thân

tù đọng

 

dấu chân

đường mộng

 

tìm nơi

chân trời

 

mưa gió

đầy vơi

 

mùa đi

chầm chậm

 

ngổn ngang

tiếng sấm

 

vang trong

 đáy bình

 

 

 

minh

 

con sâu bướm

lột xác lâu

muốn vùi đầu

trong xác cũ

mặc lá úa

trên cành quen

mặc ngọn đèn

đã lụi bấc

bánh xe nghĩ

mình là người

đi nơi nơi

vượt tình huống

người mộng tưởng

mình là xe

mãi say mê

con đường cũ

rồi như thấy

muốn cùng bay

cùng cả bầy

trên mặt đất

rồi quăng quật

cất cánh lên

giữa đớn hèn

vẫn không thể

dù nghiêng gió

dù gọi mây

chỉ ngất ngây

trong ảo giác

máu đi lạc

nhận ra mình

buổi hoàng hôn

của nhân loại

tim còn ấm

dù tro bay

dù cạn ngày

dù trăng khuyết

sông mải miết

đất trở mình

vừa tái sinh

cho mùa vụ

tro bay hết

vào thinh không

lửa vẫn hồng

trong trí nhớ

bàn tay mở

dù gian nan

vẫn nhen lên

niềm hy vọng

 

 

 

hòa

 

bỗng vang tiếng sấm

không ai đáp lời

đất đai thầm lặng

một mình sinh sôi

 

 

đá đứng ngàn năm

mây trôi một thoáng

người qua ngàn kiếp

thế rồi gặp nhau

 

 

con suối gặp đá

không giận không than

vòng tay thân thiện

mở lòng bình an

 

 

con nai đứng đó

nghiêng nghiêng bóng mình 

trong vũng nước nhỏ

bình minh ngập ngàn

 

 

sen nở trong tiếng

ếch kêu ngoài đầm

bùn lặng thiêm thiếp

nghe trăng hát thầm

 

 

cụ già đốt lá

khói không lên cao

mùi quê len lỏi

vào tận chiêm bao

 

 

gieo trồng hạt cỏ

trên ngực mùa thu

chim bay qua mộng

một bầy tương tư

 

 

một con chim sẻ

đậu trên bàn tay

người không nắm lại

cả hai cùng bay

 

 

con mèo nằm ngủ

hoàng hôn xuống dần

êm đềm nhịp thở

ru cho mùa xuân

 

 

anh nhìn mây trắng

thấy mắt em xa

bầu trời cao rộng

vừa cho hai ta

 

 

em nghe biển thở

trong giấc ngủ sâu

sóng không gọi sóng

vẫn hòa vào nhau

 

 

anh nhòa trong gió

em nhòa trong hoa

mùi hương tụ lại

bên nhau mặn mà

 

 

anh gối lên mây

nghe em thở khẽ

câu ca nửa đêm

ngân trong tiếng trẻ

 

 

một giọt sông trôi

ra khơi thành biển

lá rơi không tiếng

đất đai nghiêng mình

 

 

người không hỏi nữa

núi thôi đáp lời

dư âm còn lại

rỗng rênh lòng trời

 

 

ai gieo hạt thiện

trên miền lặng thinh

mai kia hoa nở

thơm lan bóng mình

 

 

tha thứ cho sóng

đã dạt vào bờ

sóng tha cho nhớ

trôi vào hư vô

 

 

con sóng nằm xuống

giữa lòng đại dương

bao nhiêu hờn giận

tan trong vô thường

 

 

 

chiếu

 

mắt biển

 

biển tưởng tôi

là chim hải âu

một mình

tha thẩn

 

tôi là con rùa nhỏ

được mẹ sinh trên cạn

mang mùi đất ẩm

đến đây

 

nơi chân sóng

ranh giới tồn tại

mí mắt biển

không bao giờ khép lại

 

 

 

cây cầu

 

cây cầu trong suốt

nối hơi thở

với lặng im

 

những dấu chân

trôi lên trời cao

soi mặt nước

 

đường ong bay

gặp hướng rễ đi tìm

 

lá rụng

thở hơi diệp lục

rồi khô

 

không vì tiếng sấm

hay đá lăn

thác đổ

 

mà tĩnh lặng

được sinh

trong tĩnh lặng

 

 

 

sông kể mãi

 

mang theo

những linh hồn

chẳng muốn hóa thân

 

nước đến đâu cũng kể

người người lan tỏa

thương yêu 

 

sông mát lành

tha thứ

 

đi nào

ai cùng sông

 

đừng hờn giận

đừng rơi nước mắt

 

 

 

minh triết của im lặng

 

không cố trong

không đục

không trong

 

tựa bầu trời

chưa có

đường chân trời

 

ngồi xuống bên đá

thở cùng

gió

 

dòng nhân ái

khe khẽ

hát

 

không hướng đến ai

vì có

trong tất cả

 

 

 

đồng hồ


đồng hồ không biết

đi đâu

đang ở đâu

 

nghe nhịp chân

vội vã khởi hành

hay về đích

 

vượt lên

hối hả

kim giây

 

ngập ngừng

nán lại

kim giờ

 

cùng trẻ con

hồn nhiên

tinh nghịch

 

 

 

uống nửa chừng


chạm đêm

dưới đáy ly

 

nhâm nhi

từng ngụm nhỏ

 

nghe bóng tối

thấm vào cơ thể

 

cây cúi xuống

thu bóng vào mình

 

yên tĩnh

yên tĩnh thêm nữa

 

đặt que diêm

cách xa bao diêm

 

 

 

im lặng

 

mang hình ngọn lửa

lan tỏa

 

đến giới hạn

rồi dừng

 

thở

cho khoảng không

thanh sạch

 

đồ vật

lặng lẽ

trôi

 

ngoài kia

đêm đã đổi chiều

 

 

 

tịnh

 

hiện

nghiêng

diện

ngưng

trú

bóng

lụi

dấu

co

tắt

diệt

im

quy

khép

lặng

ẩn

thẳm

rỗng

  

 

 

 

* Ghi chú cho bài thơ đồ hình “tịnh” – Như như bất động 如如不動 – Bản thể của tự tánh cùng khắp không gian thời gian, chẳng động chẳng tịnh, chẳng biến chẳng dời, chẳng sanh chẳng diệt. (“Danh từ thiền học chú giải” của HT Thích Duy Lực, NXB Tôn Giáo, 1994.

 

 

 

không

  

khoảng lặng giữa hai nhịp thở vạn vật hoàn nguyên cây không gió dịch chuyển không tiếng đá luôn là đá hình tướng lu mờ không sinh không diệt hơi thở ra đi rồi trở về gặp bàn chân mềm mại nằm yên trong đất

 

 

dư ba rời thanh âm thể phách ra khỏi bóng hình gặp chớp tĩnh không nghe mà thấy không niệm có biết có trôi đi không dấu vết không cần tỏ bày bởi chính hiện hữu không hằn rõ biên giới

 

 

lá rơi không gió chẳng phải mùa chỉ biết mình chưa từng ở đâu khác cái chết là cách hiện hữu sự sống chạm vào khoảng trống bàn tay mở bóng mây trôi mang cơn mưa không âm thanh từ thế kỷ trước

 

 

hạt bụi trôi trong không gian chẳng ai hỏi về đâu nào nhớ từng rơi từng bay vũ trụ trong khoảnh khắc hít thở không thêm bớt đổi ngôi chưa từng tồn tại khoảng không

 

 

con sông nằm yên giấc ngủ biển vắng hải lưu lặng sóng rời bến bờ buông tay lạnh vắng bóng thuyền neo đậu chắp lại ấm áp bởi tự thân từ nước tự biết mình chỉ chợt thoáng qua

 

 

lửa vùi tro tàn gió trốn vào giông bão tiếng chuông tan giữa lòng chuông mọi ranh giới ảo tưởng người gọi tên không bến bờ để sang chẳng có nơi ở lại chỉ nước tự ngưng tự chảy mầm hạt nảy mầm tươi tốt

 

 

ánh sáng nhìn vào chính mình không thấy hình tướng biến mất ý niệm nguội lạnh chỉ hư không ấm áp mềm mại nhịp thở đất đai chưa đặt tên không lưu giữ cũng có tất cả

 

 

mặt trăng soi lòng hồ rong rêu lạc loài hư huyễn vùng mù đường viền không quan chiếu mọi hình tướng đều thấm mệt vạn vật chính nó tưởng lãng quên mà vẫn hiện tồn

 

 

bóng tối chẳng khi nào lấp đầy khoảng rỗng luôn ấm áp đâu cần mang tên cơn gió đi qua run trên tán lá giọt sương giữ dáng hình thinh lặng nhẹ tênh hơi thở đi qua

 

_____________

* Như như bất động 如如不動 – Bản thể của tự tánh cùng khắp không gian thời gian, chẳng động chẳng tịnh, chẳng biến chẳng dời, chẳng sanh chẳng diệt. (“Danh từ thiền học chú giải” của HT Thích Duy Lực, NXB Tôn Giáo, 1994.

 

 

 

MỤC LỤC

 

1, khởi………

2, nhiên………

3, thức………

4, dung………

5, minh………

6, hòa………

7, chiếu………

8, tịnh………

9, không………

 


 

Tranh của Mai Ngọc Trâm, 2025

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

BÀI KHÁC
Xem thêm

image advertisement
image advertisement
image advertisement
image advertisement
image advertisement




























Thiết kế bởi VNPT | Quản trị