Thơ đồ hình GIẤC – Mai Văn Phấn
27/10/2025
giấc
(Thơ Đồ hình)



Tỉnh dậy trong mưa
(Khúc 23.)
Nấp trong anh
Nghe anh lặng im, cười nói
Chân lồng vào đôi chân
Tay em cho anh cử động
Giữa mùa hè
Nắng từ mặt sóng dồn dập
Hắt lên lấp lóa, lấp lóa
Em nâng tay anh lên che mặt
Đàn cá phơi vảy bạc
Cắt những đường nước thẳng
tắp
Chia mặt biển thành nhiều
phần
Anh thót ngực trước cảnh đẹp
Vừa hiện ra
Đã tan trong sóng xanh
Sao em nằm trong ngực
Không mách giùm anh điều gì.
về
bồ câu đậu xuống nhẹ nhàng
khép đôi cánh vệt sáng kéo dài đuôi sao chổi cắt ngang bầu trời mây đang tan
gió mang hình tiếng thở dài tán cây cúi xuống hạt bụi hoang tưởng bay ngược rũ
mình cùng cành lá ngước lên ánh sáng trào mạch ngầm vô định diệp lục chảy thành
dòng vào mạch rây xuống lòng đất giọng nói cổ xưa đang gọi tên từng hạt khoáng
mảnh ký ức bật dậy trầm tích nở rộ cùng mùi ẩm ngái rễ cây mùa màng bội thu gối
đầu lên giấc mơ vỡ vụn đứa trẻ cười nói dạy người lớn cách cúi xuống yêu thương
chạm vào trái chín giấc mơ của đất đùa giỡn nhân gian già nua cạn kiệt lòng
nhân từ tha thứ trôi đi đâu phụ âm lạc vào cổ họng khô nguyên âm va nhau bi bô thế
giới tập nói trong cơn ráo hoảnh tiếng đầu tiên vang lên từ lồng ngực nơi hơi
thở hóa nước trong tiếng nói cười lan dòng nước mở đường tràn qua khuôn mặt lấm
láp giả tạo đôi mắt cũ chớp sáng giọt sương vừa nhớ ra cách soi mình trong bình
minh khoảnh khắc thế giới đang ngủ mơ hít thật sâu để hồi sinh
Niệm khúc số 18
Gió bơi sải
ôm cánh bướm chập chờn tiếng chim đang rơi đông cứng không gian soi thấu làn
hương vần điệu bất động ướp vành môi bần bật máu khô hình nhân cùng bóng hình
nhân hóa thạch.
Đáy tim sâu
hút tử thi nhau thai lấp mãi chẳng đầy không gian không biển chỉ dẫn xoay chiều
bàn thờ treo tổ ong ám khói chân hương phun nước độc nhòa bóng thánh nhân gặm
nát đáy bê tông góc loạn nhịp đèn chưa kịp tắt mờ soi chùm dấu chân phủ phục
chờ quả thối rụng vào ân hận.
Quanh quẩn
ngõ tối bao gương mặt quảng trường đúc từ khuôn xương quai hàm luôn tư thế hô
hoán dao động con lắc đơn bối cảnh hẹp va đập tiếng động tự tắt không rõ nguyên
nhân truy tìm tận cùng sự kinh hoàng và ngoái lại thương xót con đường chỉ biết
rạch tia chớp vu vơ không khả năng chập cháy.
Không gian
đặc tiếng sấm câm mọi chuyển động bây giờ vô nghĩa sự sống khác bắt đầu nhú
khỏi bề mặt cứng vô cảm.
Bóng vật
ngược vào thân ăn trọn giãi bày mở phút giây tưởng niệm mắt tỏa mềm góc quét
chợt hiện bầu trời từ cách nhìn kim đồng hồ lên cơn sài giật dù kêu gào hay im
bặt không cách gì chạm được nhựa trái non.
Mùa xuân năm 2000
tịnh
hiện
☆
nghiêng
☆
diện
☆
ngưng
☆
trú
☆
bóng
☆
lụi
☆
dấu
☆
co
☆
tắt
☆
diệt
☆
im
☆
quy
☆
khép
☆
lặng
☆
ẩn
☆
thẳm
☆
rỗng
* Ghi chú cho bài thơ đồ hình “tịnh” – Như như bất động 如如不動 – Bản thể của tự tánh cùng khắp không gian thời gian, chẳng động chẳng tịnh, chẳng biến chẳng dời, chẳng sanh chẳng diệt. (“Danh từ thiền học chú giải” của HT Thích Duy Lực, NXB Tôn Giáo, 1994.