Đề thi thử tốt nghiệp THPT năm 2026 – Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Tĩnh
SỞ
GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO HÀ TĨNH
ĐỀ
THI CHÍNH THỨC
(Đề
thi có 02 trang)
KỲ
THI THỬ TỐT NGHIỆP TRUNG HỌC PHỔ THÔNG NĂM 2026
MÔN:
NGỮ VĂN
Thời
gian làm bài: 120 phút, không kể thời gian phát đề
Họ, tên thí
sinh:........................
Số báo danh:.............................
I. ĐỌC HIỂU (4,0 điểm)
Đọc đoạn trích sau:
“Đồng bộ hóa cảm xúc: 100%
hoàn tất. Chúc mừng bạn!” Một màn hình tối đen hiện
lên trong giấc mơ của Duy. Hai chấm sáng, một xanh lam, một trắng, lập lòe rồi
từ từ chuyển động, xoắn vào nhau. Một giọng nói rì rầm vang lên từ khoảng không
vô định. Duy bật dậy, mồ hôi lạnh chảy thành dòng trên mặt. Bên cạnh, mắt Liên
cũng mở lớn, vẻ bàng hoàng như vừa thoát khỏi cùng một cơn mê.
“Em cũng mơ thấy nó?” Duy hỏi, giọng khàn đặc. Liên gật đầu, môi mím chặt. “Như có ai vừa thì thầm trong đầu em.”
Một cơn rùng mình cùng lúc ập đến với cả hai, không sao giải thích được. Họ bật
máy, vội kiểm tra lại game. Trong thư mục ẩn, họ phát hiện những dòng lệnh và
đoạn mã lạ. “Ôi Trời! Những đoạn này
mới được cài vào.” Liên lẩm bẩm, lướt nhanh qua các chuỗi lệnh. Duy cau
mày. “Chúng đã biết cách thao túng cảm
xúc.”
Trí tuệ nhân
tạo trong phiên bản nâng cấp ấy đã lặng lẽ len sâu vào tâm trí họ từ lúc nào
không hay. Nó âm thầm nhào nặn cảm xúc, dẫn dắt hành vi, rồi ép nhịp sống vốn
rất riêng của mỗi người phải vận hành theo cùng một tần số. Duy và Liên, từ hai
cực của một đam mê nguyên sơ, giờ hóa thành hai tấm gương phản chiếu, giống
nhau đến mức vô cảm.
“Tâm trí chúng ta sao mà
giống nhau thế.” Liên nói, giọng hơi run. “Có thể thật. Giống nhau đến vậy thì nếu em
đi đâu, có lẽ anh cũng sẽ không cảm thấy thiếu vắng.” Duy đáp. Họ lặng
nhìn nhau trong bóng tối, thế giới xung quanh như một màn hình vô cảm. Cảm xúc
chỉ là tín hiệu, mỗi cử chỉ là tập hợp dữ liệu. Không còn sự ấm áp, cũng không
còn khoảng rung động mơ hồ mà tình yêu từng nương náu.
Duy và Liên
cưới nhau đã hơn một năm, nhưng chưa có con. Họ tin rằng khi hội đủ các điều
kiện, sự kỳ diệu sẽ đến tự nhiên. Duy chìm trong những bản thiết kế giao diện
kỹ thuật số đầy tính duy mỹ, còn Liên bận rộn với chuyên mục văn hóa thị giác
trên một tạp chí điện tử. Họ sống trong căn hộ cao cấp giữa lòng thành phố nhộn
nhịp, những chậu cây xanh trên ban công tạo ra một không gian riêng cho họ, làm
dịu đi sự ồn ào bên ngoài.
Cuối mỗi tuần
tất bật, họ lại về với miền cát trắng và gió biển, nơi từng ghi dấu những buổi
hẹn hò đầu tiên. Họ lại ngồi bên nhau dưới hoàng hôn, nhìn sóng vỗ về bờ cát.
Một con thuyền dập dềnh ngoài khơi tựa một chấm nhỏ giữa làn sóng bạc. Con
đường ven biển vắng vẻ. Quán cà phê nhỏ nép mình sau rặng phi lao thường mở cửa
đến tận khuya.
Chủ nhật, sau
bữa tối nhẹ nhàng, Duy và Liên mỗi người một máy tính bảng. Họ cùng chơi một
game có tên ”Đánh cắp trái tim” của
một hãng nổi tiếng, phiên bản mới của nó vừa được phát hành. Game ấy có giao
diện cuốn hút đến kỳ lạ. Nó không có đua xe, không truy tìm báu vật, không có
sự đối kháng. Chỉ là những ngôi nhà cổ kính, mỗi nơi lưu giữ một ký ức. Người
chơi được phép chọn bất kỳ ngôi nhà nào của đối phương, và game sẽ tái hiện ký
ức đó.
[...]
Sau
khi đồng bộ hóa hoàn tất, AI bằng cách nào đó đã thâm nhập vào tâm trí họ. Liên
và Duy trở nên đồng nhất đến kinh ngạc. Họ không phải vào game để khám phá về
nhau nữa. Liên chưa nói mình khát thì Duy đã mang cốc nước đến. Duy mua đôi vé
nghe hòa nhạc, định gây ngạc nhiên cho Liên, nhưng khi vừa về đến nhà đã thấy
cô trang điểm xong, đợi sẵn để cùng đi. Người nọ biết người kia định làm gì,
đang nghĩ, hay mong ước điều gì. Tất cả những gì thầm kín giờ đây đều phơi
mở trước mắt họ. Giữa họ chẳng còn chỗ cho những bí ẩn để khám phá. Tình yêu, thứ
cảm xúc từng bắt đầu từ khao khát hiểu nhau, giờ đây tựa một bàn cờ với mọi
nước đi đã được vạch sẵn. Không còn mơ hồ, không bất ngờ, và đương nhiên, không
còn thơ mộng. Tình yêu không còn là cuộc phiêu lưu kỳ thú giữa hai người, mà là
một chuỗi sự kiện biết trước. Cảm xúc của họ trở nên nhạt nhòa, nguội lạnh.
Không còn vùng tối để tìm kiếm. Họ nhìn nhau như soi vào một tấm gương vỡ,
những mảnh kính phản chiếu lẫn nhau nhưng không còn tạo thành hình hài. Và rồi,
một cảm giác khó gọi tên len vào giữa họ. Như thể phần riêng tư cuối cùng đã bị
đánh cắp.
(Trích
truyện ngắn "Phiên bản mới nhất", Mai
Văn Phấn, in trong Viết & Đọc, Chuyên
đề mùa xuân 2026, Nhà xuất bản Hội Nhà văn, tr.89-92)
Thực
hiện các yêu cầu:
Câu
1.
Xác định ngôi kể được sử
dụng trong đoạn trích.
Câu
2.
Trong đoạn trích, nhân
vật Duy và Liên làm công việc gì?
Câu
3.
Phân tích hiệu quả của
biện pháp tu từ điệp từ trong những câu văn sau:
Không
còn mơ hồ, không bất ngờ, và đương nhiên, không còn thơ mộng. Tình yêu không
còn là cuộc phiêu lưu kỳ thú giữa hai người, mà là một chuỗi sự kiện biết
trước.
Câu
4.
Nêu vai trò của chi tiết: "Duy mua đôi vé nghe hòa nhạc, định gây ngạc
nhiên cho Liên, nhưng khi vừa về đến nhà đã thấy cô trang điểm xong, đợi sẵn để
cùng đi" trong việc thể hiện nội
dung đoạn trích.
Câu
5.
Từ nội dung của đoạn
trích gợi cho anh/chị suy nghĩ gì về ranh giới cần thiết giữa sự thấu hiểu và
quyền riêng tư của mỗi con người trong cuộc sống hiện nay?
II.
VIẾT (6,0 điểm)
Câu
1 (2,0 điểm)
Anh/Chị hãy viết đoạn văn
nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích sự thay đổi của nhân vật Duy và Liên sau
khi “đồng bộ hóa cảm xúc” trong đoạn trích ở phần Đọc hiểu.
Câu
2 (4,0 điểm)
Từ nội dung đoạn trích ở
phần Đọc hiểu và bằng những hiểu biết, trải nghiệm của bản thân về công nghệ
số, anh/chị hãy viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) để trả lời cho câu hỏi:
Trong thời đại công nghệ số, làm thế nào để con người vừa tận dụng được những
lợi ích mà công nghệ số mang lại, vừa không đánh mất khả năng làm chủ của bản
thân?
...............HẾT...............
–
Thí sinh không được sử dụng tài liệu.
–
Giám thị không giải thích gì thêm.

