image advertisement
image advertisement
image advertisement
image advertisement
image advertisement
image advertisement





























Tập thơ ÂN – Vincent Mai Văn Phấn

ÂN

 

Hãy vui mừng vì có niềm hy vọng” (Rm 12,12)

 

 

 

Nguồn

(Kính tặng Thi sĩ Trăng Thập Tự)

 

Đường

đổi nhịp

 

Dòng

về nguồn

 

Ơn lành

khơi mầm hạt

 

Lòng đất

mang trái tim khác

 

Mạch nước

theo cây lên miền sáng

 

Lặng im

khởi sinh điều lớn lao.

 

 

  

Ân sớm

“Hãy luôn sống như trẻ thơ”

(Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu)

 

 

ánh sáng tràn

sương sớm

tan trên mặt lá

 

 

hơi thở

chạm hơi thở

vầng nến sáng

 

 

chú chim nhỏ

bay qua trái tim

tảng đá vỡ

 

 

con bé nhỏ

một giọt nước

lòng đất giữ gìn

 

 

khoảng sáng mở

dịu dàng

bóng tối

 

 

luồng khí ấm

gió sớm

hơi thở về

 

 

mạch nước

lòng sâu

cội rễ

 

 

Chúa

đặt ban mai

vào lòng tay con 

 

 

 

trong cơn gió

“Vào buổi xế chiều của cuộc đời,

chúng ta sẽ bị phán xét chỉ dựa trên tình yêu.”

(Thánh Gioan Thánh Giá)

 

 

gió xoay

phiến đá vừa khô

sang hướng khác

 

 

lá mầm

lặng lẽ

khởi sinh

 

 

gió vượt tường

nhắc con

đừng bám víu

 

 

chiếc lá rơi

vẫy gọi

buông bỏ

 

 

giếng sâu

vừa uống cạn

lo âu của đêm

 

 

khoảng lặng

ôm lấy con

như người mẹ

 

 

ngọn nến

đứng lặng

dạy con bình an

 

 

trời

trước mặt

con ở trong

 

 

mỗi lần

tĩnh lặng

mặt đất thêm rộng

 

 

đứng lại

trong đêm

bóng tối mở đường

 

 

giọt nước

rơi

đánh thức trái đất

 

 

biển

gọi con

hơi thở rộng

 

 

bông cỏ may

run

biết điều gì

 

 

tàn lửa

cúi xuống

bên bóng tối

 

 

tiếng vỗ 

thủy triều

chưa thuộc về con

 

 

tiếng dế

rời nơi quen

im lặng đổi chỗ

 

 

ngước lên

vệt đỏ

quả đầu mùa

 

 

chiếc lá khô

động rộn

dưới trăng

 

 

bàn tay

đặt trước ngực

mái nhà chưa lợp

 

 

khoảnh khắc

rời thời gian

đến nơi yên bình

 

 

hai chiếc ghế

quay vào nhau

cầu nguyện

 

 

vết nứt trên tường

cho con

thêm vững

 

 

nhìn sợi dây

xoắn lại

con vững bước

 

 

đêm

cuộn thành quả chuông

chưa ngân

 

 

chiếc áo cũ

ôm lấy con

tha thứ

 

 

tiếng hú

thoát khỏi gió

hiền hòa

 

 

yên lặng

thêm yên lặng

giữ lấy nhân thế

 

 

 

Gió quỳ

Kính dâng Đức Trinh Nữ Maria!

 

 

Hạt mưa

đầu hạ

 

cả góc khuất

con mang theo

 

Đức Trinh Nữ Maria

đang hoán cải

ánh sáng.

 

 

Cánh cửa

trái tim con

khép kín

 

không muốn

ai nhìn thấy

vết thương sâu

 

Mẹ đợi

cho đến khi

con can đảm mở ra.

 

 

Đứng nơi ranh giới

giữa buông xuôi

và niềm hy vọng

 

gió nặng

vạn vật

thinh lặng

 

ánh sáng

khẽ khàng len qua

hai khoảng tối

 

giữ lấy con

khỏi trượt

xuống vực sâu.

 

 

Đôi lần

lỗi lầm đã phạm

lòng trĩu nặng

 

Mẹ dạy con

ký ức

không để kết tội

 

Chúa luôn dẫn dắt con

về chốn yên bình.

 

 

Tro bụi

nhớ sức nóng ngọn lửa

 

con mang

dấu tích khi cháy kiệt

 

Mẹ đặt con

vào hơi thở nhẹ

 

tro bụi dần sáng lên

lời nguyện âm thầm.

 

 

Khoảng trống trong con

không thể

lấp đầy

 

Mẹ đặt

sự dịu dàng

không phong kín

 

sự rỗng không

cho ơn thiêng

ngự xuống.

 

 

Trái tim con trống vắng

không còn lời

thưa với Mẹ

 

Mẹ đón nhận

một tín thác

trung thực.

 

 

Đất thở

trước hoàng hôn

tựa người già

 

con đặt tay

nghe lịch sử buồn

lặng yên khép lại

 

Mẹ đi qua thế gian

đánh thức

những linh hồn.

 

 

Xin Mẹ cứu rỗi

phần trong con

đã chết

 

vùng hoang lạnh

ngày vô nghĩa

những vết nứt

 

để đất

dưới chân Người

tái sinh.

 

 

Mẹ hàn gắn

những mảnh vỡ

bằng sự dịu dàng

 

mặt trời lên

vết nứt ấy

không còn đau

 

thành ô cửa

đón nắng mới.

 

 

Những con sóng

đổ vào nhau

 

Mẹ dạy con

ơn chữa lành bền bỉ

 

vượt qua

mọi ngăn cách.

 

 

Con xin phép lạ

để quên

những mất mát

 

ngọn gió nhỏ

nâng chiếc lá khô

 

để tâm hồn

nhẹ hơn chiếc lá.

 

 

Gặp dòng suối

lặng lẽ chảy

qua triền đá sắc

 

con hiểu

sự mát lành

luôn tìm thấy đường đi.

 

 

Sự bình an

nhẹ nhàng đi qua

buổi sớm

 

Mẹ đến

để hàn gắn

những đổ vỡ.

 

 

Đêm xuống

con thắp nến

trong vỏ cây mục

 

ngọn lửa

đứng thẳng

giữ linh hồn con.

 

 

Gió xua tan

muối mặn

khỏi đôi mắt

 

từng đợt sóng

cúi đầu

vào bờ

 

bóng Mẹ

nhẹ hơn cánh chim

qua lòng biển

 

Mẹ giữ

con thuyền

đang chao đảo của con.

 

 

Con đứng

giữa đỉnh

và vực sâu

 

những cây thông

cúi đầu

chia nhau dòng nhựa

 

gió trên cao

lay động

thềm rừng

 

tiếng chim

từ bên kia

vách đá

 

chân trời

rọi vào con

nắng mới.

 

 

Đêm sáng

nhờ giọt nước

vừa tụ lại

 

gió quỳ xuống

bảo vệ điều mong manh

trong thế giới này.

 

 

 

Trong Thần Khí

(Kính dâng Thánh Vinh Sơn!)

 

 

Từ thung lũng tội lỗi

Ngài bước trong thiên quang

gió mở đường

trên những cánh tay mỏi mệt

đánh thức suối nguồn

dưới những phận người

mang hơi thở Valencia

tiếng nguyện cầu

dội lên sóng lớn.

 

 

Mũi tên trong suốt

xuyên vách núi

gọi từng mạch nước

sông gặp biển

bụi gai trút lá

dưới chân Ngài.

 

 

Vệt sáng

xẻ đôi bóng tối

ngày phán xét

trao truyền lòng thương xót

như mở cửa sổ

cho ánh sáng tràn vào

căn phòng tối tăm.

 

 

Buổi sớm

đọng hơi sương

xin Ngài xoa dịu vết thương

giữa con và anh em

trong trái tim

thức dậy

khát khao sự thật

để ngày mai

không lặp lại

lỗi lầm.

 

 

Thần Khí lặng thinh

đôi cánh Ngài

mở trang khải huyền

ánh sáng bùng vỡ

tựa mạch nước

trở về nguồn cội.

 

 

Đặt ngọn lửa

giữa lòng tin

trong những ngày

không ai dám hứa

con trú dưới đôi cánh ấy

đêm ngày đổi gió

nghe tiếng gọi

trở lại

giọt sương

đầu ngày.

 

 

Xin giữ con

trong tỉnh thức

nhẹ nhàng

đi qua thế gian

không để bụi bặm

che lấp tầm nhìn

cho trái tim

biết mở cửa

khi Thiên Chúa

đến trong lặng lẽ.

 

 

Ngài nói về ngày sau hết

để biết sám hối

hiểu mình được yêu

giờ phán xét

không phải cánh cửa đóng lại

mà như buổi sáng

vạn vật hữu hình

nỗi sợ của con

trở nên trong suốt.

 

 

Ơn Chúa

không đến bằng sấm chớp

mà bằng dịu dàng

ánh sáng cuối ngày

tìm được ô cửa hẹp

như hơi ấm

len vào bếp nhà nghèo

để người người

ngồi lại bên nhau.

 

 

 

Tóm tắt tiểu sử Thánh Vinh Sơn

 

Thánh Vinh Sơn (1350–1419, còn gọi Thánh Vinxentê Phêrê – Vincent Ferrer) sinh tại Valencia, Tây Ban Nha, trong một gia đình Công giáo đạo hạnh. Mười bảy tuổi, Ngài gia nhập Dòng Đa Minh và được thụ phong linh mục bởi Hồng y Pedro de Luna, vị sau này trở thành Giáo hoàng đối lập Bênêđictô XIII. Từ năm 1399, Ngài bắt đầu sứ vụ giảng thuyết lưu động khắp Tây Ban Nha và nhiều nước châu Âu, giữa bối cảnh Chiến tranh Trăm Năm và cuộc Đại Ly Giáo Tây Phương. Lời rao giảng về hoán cải và ngày phán xét khiến Ngài được gọi là “Thiên Sứ thời phán xét”, đưa hàng vạn người trở lại với Giáo hội. Ban đầu ủng hộ tòa Avignon, nhưng khi nhận thấy Đức Bênêđictô XIII ngoan cố không từ chức để hàn gắn Giáo hội, Ngài công khai tố giác và góp phần quan trọng vào việc chấm dứt ly giáo tại Công đồng Constance. Ngài qua đời năm 1419 tại Vannes khi đang giảng Mùa Chay. Năm 1455, Đức Giáo hoàng Calixtô III phong hiển thánh và tôn Ngài là Tông Đồ của Châu Âu.

Thánh Vinh Sơn là vị Thánh bản mệnh của Mai Văn Phấn.

 

 

 

Người quét sân nhà thờ

 

Tiếng chuông

mở rạng đông

 

ông cúi xuống

nép mình

cho ánh sáng

đi qua.

 

 

Chiếc lá

rụng trước mái chổi

dấu chỉ

đơn sơ

 

quét thật khẽ

để bình minh

tìm được

lối vào.

 

 

Góc sân tối

thu mình

 

từng đường chổi

chậm rãi

 

bóng tối tan nhanh

để khoảng không

trong lành.

 

 

Dấu chân

trong sương sớm

hay ban mai

vừa chớm

 

chỉ mặt đất

biết cả hai

cùng đến.

 

 

Ngày mới

tràn xuống sân

từng bước đi

bình an

 

ân sủng

qua tay ông

nhẹ nhàng

chạm lên mặt đất.

 

 

 

Chữa lành bóng tối

 

Con rắn

trườn lên Thánh Giá

nơi lời nguyền

được cứu chuộc

bằng yêu thương.

 

Lớp vảy lạnh

áp vào thớ gỗ

tội lỗi

chạm vết thương

máu rơi

đỏ hơn lời xưng thú.

 

Thánh Giá đứng yên

trong cơn co thắt của sự dữ

không khước từ

không xua đuổi

chỉ mang lấy.

 

Con rắn cuộn mình

thu nọc độc

ký ức cái chết

chậm rãi

trong ánh nhìn bị đóng đinh.

 

Từ đỉnh giá

ánh sáng

không vang động

chỉ lan tỏa lặng yên

như ân sủng

tha thứ.

 

Ngước trông

nỗi sợ khép lại

vết thương

mở cửa sự lành.

 

Nơi bóng tối

sấp mình

Thánh Giá

giữ con rắn

trong vòng hy tế.

 

 

 

Đám đông

“Lạy Cha, xin tha cho họ,

vì họ không biết việc họ làm.”

(Lc 23,34)

 

Sự dữ

ẩn trong đám đông

 

Ai cũng ngỡ

mình vô can

 

Bóng tối

đông đặc bầy đàn

 

Tiếng la hét

che lấp lương tâm

 

Giữa hỗn loạn

Chúa ở lại

 

Ngài gọi tên

từng tội lỗi

 

Thập Giá

nghiêng xuống

 

Che chở những ai

chưa kịp lớn

 

Tha thứ cho người

biết quay về.

 


(đang cập nhật…)

 

  

© Vincent Mai Văn Phấn

 

 

 

Những chữ viết tắt theo quy ước Công giáo:

– Rm 12,12: Thư của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma, chương 12, câu12.

– Lc 23,34: Tin Mừng theo thánh Luca, chương 23, câu 34.

 

 

 

 

 

 

 

 

BÀI KHÁC
1 2 3 4 5 
Xem thêm

image advertisement
image advertisement
image advertisement
image advertisement
image advertisement




























Thiết kế bởi VNPT | Quản trị