Về bài thơ “Nhớ Hà Nội” của Mai Văn Phấn
(Dành
cho học sinh trung học phổ thông)

Cô
giáo Đoàn Thu Huyền
Đăng
ngày 27/01/2026 bởi Đoàn Thu Huyền
Đề
bài: Viết đoạn văn 200
chữ phân tích đặc sắc nội dung và nghệ thuật trong bài thơ Nhớ Hà Nội của Mai
Văn Phấn
Nhớ
Hà Nội
(Mai Văn Phấn)
Có
một chiều nao Hà Nội
Cất
lên từ ngực biển đầy
Cả
dấu chân em ngày ấy
Mắc
vào tấm lưới anh vây.
Như
vừa vang trong lòng tay
Lối
cũ động thềm sấu rụng
Tiếng
chim treo vào heo may
Trong
lá khô rơi còn ấm.
Hồ
Gươm tựa ngày biển lặng
Tháp
Rùa đứng đó buông neo
Mặt
người thành mây soi bóng
Nỗi
buồn biêng biếc rong rêu.
Hà
Nội ơi! Một cánh diều
Thả
bằng sợi dây thương nhớ
Níu
nghiêng cả mặt biển chiều
Nước
dâng dạt dào sóng vỗ.
(Rút từ tập thơ Gọi xanh, NXB Hội Nhà văn, 1995)
DÀN Ý
1.
Mở đoạn
Giới thiệu tác giả Mai
Văn Phấn và bài thơ Nhớ Hà Nội.
Khái quát cảm xúc chung:
nỗi nhớ da diết, sâu lắng về Hà Nội – một không gian vừa thực vừa mang tính ký
ức, tâm tưởng.
2.
Thân đoạn
a.
Đặc sắc nội dung
Hà Nội hiện lên như miền
ký ức thân thương của người xa xứ.
Cảnh vật mang vẻ đẹp trầm
lắng, cổ kính, giàu chất thơ: Hồ Gươm, Tháp Rùa, lá khô, heo may…
Nỗi nhớ gắn với con
người, tình yêu, kỷ niệm; vừa dịu dàng vừa thấm buồn.
b.
Đặc sắc nghệ thuật
Hình ảnh thơ giàu tính
gợi, nhiều liên tưởng độc đáo.
Sử dụng hiệu quả các biện
pháp tu từ: ẩn dụ, nhân hóa, so sánh.
Ngôn ngữ tinh tế, nhạc
điệu nhẹ nhàng; nhịp thơ chậm, sâu lắng.
3.
Kết đoạn
Khẳng định giá trị nội
dung và nghệ thuật của bài thơ.
Nêu ý nghĩa: khơi gợi
tình yêu Hà Nội, tình yêu quê hương trong lòng người đọc.
Gợi
ý phương án 1:
Bài thơ “Nhớ Hà Nội” của
Mai Văn Phấn là tiếng lòng tha thiết của người con xa xứ hướng về Thủ đô thân
yêu với bao kỷ niệm không thể phai mờ. Hà Nội trong thơ không chỉ là một không
gian địa lí mà còn là miền ký ức sâu đậm, nơi lưu giữ những dấu chân, những
rung động của tình yêu và tuổi trẻ. Những hình ảnh như “lá khô rơi”, “tiếng chim treo vào heo may”, “lối cũ động thềm sấu
rụng” gợi lên vẻ đẹp cổ kính, trầm lắng và rất riêng của Hà Nội; đó là vẻ
đẹp bình dị nhưng giàu chiều sâu cảm xúc. Nỗi nhớ Hà Nội hiện lên dịu dàng mà
da diết, như một sợi dây vô hình níu giữ tâm hồn con người giữa biển đời rộng
lớn. Đặc biệt, hình ảnh Hồ Gươm và Tháp Rùa mang ý nghĩa biểu tượng, vừa quen
thuộc vừa thiêng liêng, góp phần làm nổi bật tình cảm gắn bó sâu nặng của tác
giả với mảnh đất nghìn năm văn hiến. Qua bài thơ, Hà Nội trở thành điểm tựa
tinh thần, nơi trái tim người đi xa luôn hướng về.
Gợi
ý phương án 2:
Không chỉ đặc sắc về nội
dung, bài thơ “Nhớ Hà Nội” còn gây ấn tượng bởi những nét nghệ thuật tinh tế và
giàu sức gợi. Mai Văn Phấn đã xây dựng một thế giới hình ảnh giàu tính liên
tưởng, trong đó cảnh vật dường như mang linh hồn và cảm xúc của con người. Các
biện pháp tu từ như nhân hoá, ẩn dụ được sử dụng khéo léo; chẳng hạn, “tiếng chim treo vào heo may” hay “Tháp Rùa đứng đó buông neo” khiến cảnh
vật trở nên sống động, mềm mại và đầy chất thơ. Ngôn ngữ thơ cô đọng nhưng giàu
nhạc điệu, nhịp thơ chậm rãi giúp cảm xúc lan tỏa một cách tự nhiên và sâu
lắng. Hình ảnh Hà Nội được soi chiếu qua dòng hồi tưởng, vừa thực vừa mơ, tạo
nên vẻ đẹp man mác buồn nhưng rất cuốn hút. Chính sự hòa quyện hài hòa giữa cảm
xúc và nghệ thuật đã làm nên sức hấp dẫn riêng của bài thơ, để lại dư âm bền
lâu trong lòng người đọc.
Gợi
ý phương án 3:
Qua “Nhớ Hà Nội”, Mai Văn
Phấn không chỉ bày tỏ nỗi nhớ một vùng đất mà còn gửi gắm tình yêu sâu nặng đối
với quê hương, cội nguồn. Hà Nội hiện lên như “một cánh diều thả bằng sợi dây thương nhớ”, hình ảnh ẩn dụ đầy
sáng tạo thể hiện sự gắn bó bền chặt giữa con người và ký ức. Dù đi xa đến đâu,
tâm hồn người thơ vẫn bị níu giữ bởi những điều rất đỗi bình dị của Hà Nội; từ
mặt nước Hồ Gươm yên ả đến sắc rong rêu mang màu thời gian. Nỗi nhớ ấy không ồn
ào, dữ dội mà lặng lẽ, thấm sâu; giống như dòng chảy âm thầm nuôi dưỡng cảm xúc
con người. Với giọng thơ nhẹ nhàng, sâu lắng cùng hình ảnh giàu chất biểu
tượng, bài thơ đã khơi dậy trong lòng người đọc tình yêu tha thiết đối với Hà
Nội nói riêng và quê hương đất nước nói chung. Nhớ Hà Nội vì thế không chỉ là
nỗi niềm riêng của tác giả mà còn là tiếng lòng chung của những ai từng gắn bó
với mảnh đất này.
* Cô Giáo Đoàn Thu Huyền là giáo viên giàu kinh nghiệm bộ môn Văn trường
THPT Chu Văn An.

(Nguồn bài và ảnh: vietdoanvan)