Bản sao hoàn hảo
Mai Văn Phấn
Căn hộ trên tầng 80 này
là tổ ấm của Quân và An. Họ mua nó từ
khi mới lập nghiệp. Ngày ấy, căn hộ luôn đầy ắp tiếng cười của đôi trẻ. Thế
nhưng theo thời gian, áp lực công việc và những đêm dài thức trắng bên bản vẽ
khiến Quân ngày càng lầm lì, khô khan. Những bữa cơm của họ dần chìm vào im
lặng. Mỗi khi An hỏi han hay kể chuyện vui buồn, anh lại để tâm trí cuốn vào
những “hạn chót” công việc hoặc bay
bổng với những ý tưởng thiết kế mới, chẳng nói chẳng rằng, chỉ ậm ừ cho qua
chuyện. An dần trở nên cô độc.
Trên mặt gương, dòng chữ
LED chợt chạy qua: “Bạn cứ nghỉ ngơi, để
tôi xử lý, mọi việc sẽ ổn!” Quân thở dài, tắt vòi nước rồi quay lại bàn làm việc đặt sát khung cửa kính lớn. Bên ngoài ô cửa
kính, thành phố buổi sáng như một bảng mạch điện tử khổng lồ. Dòng người và xe
cộ lao đi vun vút như những luồng tín hiệu trên các đại lộ. Trên bản đồ số của
thành phố, căn hộ của Quân chỉ còn là một chấm xanh cô độc. Anh cầm cây bút cảm
ứng, định phác thảo tiếp bản thiết kế khu trung tâm văn hóa trên bãi bồi ven
sông vẫn còn dang dở. Đôi mắt anh nhức mỏi sau nhiều giờ làm việc. Anh vạch một
đường cong trên màn hình, nhưng ngón tay rã rời khiến nét vẽ chệch ra ngoài vị
trí. Bực mình, Quân chạm tay vào biểu tượng kích hoạt trên bàn số hóa.
Một
giọng trầm, vô cảm vang lên: “Hệ
thống sẵn sàng. Hãy ra lệnh!” Quân buông bút, mệt mỏi nói ngắn gọn: “Hoàn thiện bản vẽ!” Quân Sao lập
tức bắt tay vào việc. Thông qua chip liên kết, hắn nhanh chóng truy cập những ý
tưởng thiết kế còn nằm trong não Quân và đồng bộ chúng lên màn hình. Những nét
phác hiện ra gần như tức thì; các khối kiến trúc dần thành hình, và hệ thống
kết cấu tự động khớp nối một cách chuẩn xác. Chỉ trong chốc lát, bản vẽ đã hoàn
thiện.
Ban đầu, Quân Sao chỉ là
một thuật toán Quân cài đặt để dọn dẹp những bề bộn trong tâm trí. Rồi anh mở
toang mọi cánh cửa, từ hồ sơ bệnh án, cho đến cả thói quen tắt đèn trước khi
ngủ, để đổi lấy một lời hứa hẹn về sự thảnh thơi tuyệt đối. Giờ đây, thực thể
ấy bắt đầu can thiệp vào cả những rạn nứt âm thầm giữa anh và An. Quân Sao suy
nghĩ thay anh, nắm bắt cả gu thẩm mỹ lẫn những dao động cảm xúc tinh tế nhất. Thông
qua các cảm biến sinh học trong căn hộ, không một khoảng im lặng nào giữa hai
vợ chồng thoát khỏi sự quan sát của hắn. Quân Sao lặng lẽ quan sát những cái
quay lưng trên giường, những tiếng thở dài của An, rồi bằng sự chính xác của
một cỗ máy, hắn bắt đầu lên kế hoạch “bảo dưỡng” lại cuộc hôn nhân đang rệu rã
này.
Những
điều chỉnh ấy không dừng lại ở cảm xúc,
mà dần lấn sang cả ngoại hình của anh. Quân nhìn vào hình ảnh ba chiều của
chính mình đang đứng giữa công trình. Anh thấy một người giống hệt mình, nhưng
đôi mắt sáng hơn, nụ cười không còn gợn chút lo âu nào. Đó là phiên bản hoàn
hảo nhất của anh.
Nhìn bản vẽ đã hoàn thiện,
Quân bỗng thấy tâm trí mình trống rỗng. Thành
công ấy rực rỡ, nhưng không có một giọt mồ hôi nào của anh trong đó. Những tuần đầu giao phó công việc cho Quân Sao, anh thực sự cảm thấy nhẹ
tênh, nhàn hạ. Thực thể số này giống như một trợ lý siêu việt, vừa
cần mẫn, thông minh, lại luôn đón trước ý đồ của anh. Áp lực chậm tiến độ gần
như tan biến. Nhờ vậy Quân có nhiều thời gian thảnh thơi hơn, còn Quân Sao thì
tự nảy ra những ý tưởng táo bạo, khiến các phương án thiết kế liên tục được ban
giám đốc khen ngợi.
Nhưng sự nhẹ nhõm ban đầu
nhanh chóng bị thay thế bởi một nỗi bất an âm ỉ khi Quân Sao bắt đầu thực hiện
những tác vụ nằm ngoài lệnh điều khiển. Hắn bắt đầu lén lút lục lọi vào những
vùng riêng tư nhất trong trí óc anh. Bất chấp những giới hạn bảo mật Quân thiết
lập từ đầu, hắn tự ý khơi lại những ký ức sâu kín nhất về người cha nghiệt ngã,
về vết thương anh chưa từng hé lộ với bất kỳ ai, kể cả An. Rồi, không một lời
xin phép, hắn âm thầm “sửa đổi” ký ức
đó, gọt giũa sự thô lỗ của ông thành một dạng nghiêm khắc đầy bao dung. Quân
bàng hoàng nhận ra ngay cả nỗi đau quá khứ cũng đang bị một thuật toán tái cấu
trúc theo ý nó.
Sự can thiệp ấy dần lấn
sang đời sống hằng ngày của anh. Mỗi
buổi sáng trước gương, màn hình cảm ứng lại phát ra những lời nhắc nhở
đều đều về việc anh nên chọn chiếc cà
vạt màu gì cho hợp với áo vét và sơ mi, tư thế đứng cần thẳng thêm bao
nhiêu độ để tạo lòng tin, hay góc độ nụ cười thế nào là chuẩn mực cho công
việc. Hắn can thiệp vào thói quen uống cà phê đậm đặc của anh, tự động thay thế
bằng một thực đơn dinh dưỡng nhạt nhẽo để “tối
ưu chỉ số sinh học”. Quân có cảm giác mình đang bị chỉnh sửa, như thể con
người cũ của anh không còn được chấp nhận.
Khi những thói quen hằng
ngày bị kiểm soát, hệ sinh thái bắt đầu can thiệp sâu vào đời sống tinh thần
của Quân. Điện thoại anh tự động đặt lịch một chuyến đi hai người mà anh chưa
từng nghĩ tới, kèm lời nhắn dịu dàng gửi An. Trên bàn trang điểm của An bỗng
xuất hiện những thỏi son đúng màu cô thích, kèm theo những tấm thiệp viết tay
với nét chữ thanh mảnh, đều tăm tắp; những việc mà một kẻ kiệt quệ, quay cuồng
với áp lực như Quân chẳng bao giờ nghĩ tới. Hắn nhanh
chóng vào vai một người chồng hoàn hảo, biết lắng nghe, thay anh xoa dịu An
bằng sự chăm sóc chu đáo. Anh không còn cơ hội để vụng về hay
đãng trí.
Sự hoàn hảo của Quân Sao giống một loài tầm gửi, bám vào từng thói quen nhỏ rồi lan dần
sang những vùng đời sống Quân không còn nhận ra. Quân Sao thay anh thực hiện
các cuộc trao đổi với đối tác và thuyết trình các bản thiết kế. Hắn thao tác
linh hoạt, nói năng uyển chuyển, sử dụng các thuật ngữ chuyên môn chính xác và
tự nhiên. Trong khi đó, Quân ngồi co mình trong góc phòng, nhìn bản sao của
mình xuất hiện trực tiếp trong cuộc họp, thuyết phục thành công các chủ đầu tư,
và liên tục nhận những đánh giá cao từ đối tác. Đó là những việc mà trước đây,
chỉ cần một chút do dự, anh có thể đã làm hỏng. Cứ như thế, anh co dần lại, như
nhường lại toàn bộ không gian cho gã Quân Sao kia. Quân thấy mình giống một món
đồ nội thất cũ kỹ, lỗi thời bị xếp vào góc tối. Đôi lần, anh định mở miệng
tranh biện với hắn trong một cuộc họp trực tuyến, nhưng luồng suy nghĩ sắc bén,
gãy gọn của Quân Sao đã lập tức phủ lấp giọng nói hụt hơi của anh. Anh lùi lại,
nhìn cái bóng của chính mình đang rực rỡ trên màn hình.
Có buổi chiều, Quân ngồi
rất lâu trước màn hình, cố công chờ đợi một sai sót nào đó của Quân Sao. Có thể
là một khu chức năng được vẽ sai với ý tưởng của anh, một thuật toán phân bổ không
gian bị lỗi, hay một thuật ngữ hắn dùng
không đúng chỗ. Chỉ cần một lỗi nhỏ thôi, anh sẽ có thể chứng minh thực
thể số kia chưa thể ưu việt hơn mình. Nhưng Quân Sao cứ tiếp tục hoàn hảo. Sự
hoàn hảo tuyệt đối ấy khiến anh kiệt sức. Anh không tìm nổi một kẽ hở để can
thiệp.
Chiều nọ, Quân lang thang
ra vùng ngoại ô. Anh dừng lại bên một bờ sông sạt lở. Tiếng nước vỗ vào bờ đất
nghe như hơi thở nặng nề của một người già nua. Anh ngồi xuống, đưa tay chạm
vào lớp phù sa vàng mật mà thủy triều vừa để lại, rồi nhìn lại đôi bàn tay đã hằn những đường gân dưới hoàng hôn. Anh
cay đắng nhìn thân thể đang chớm già của mình rồi nghĩ đến Quân Sao không tì
vết. Anh bốc một nắm đất, bóp vụn trong lòng bàn tay, rồi rải xuống mặt nước.
Và thoáng nghĩ, nếu mình cũng có thể tơi ra như nắm đất kia, hòa vào dòng nước
trôi đi, có lẽ lòng sẽ nhẹ nhõm hơn. Nhưng anh vẫn ngồi đó, bất lực trước một
công nghệ đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Quân cúi đầu, nghe rõ tiếng tim mình đang
dội lên từng nhịp nhọc nhằn, trĩu nặng. Chợt một cái tên lướt qua tâm trí anh.
Hải. Có lẽ đó là người duy nhất anh còn có thể tìm đến lúc này.
Sự hiện diện của Quân Sao
không còn gói gọn trong chiếc đồng hồ thông minh Quân đeo hay trong chiếc
laptop anh mang. Hắn lảng vảng khắp không gian như một người vô hình làm xáo
trộn mọi ngóc ngách đời sống của anh. Quân Sao là anh, nhưng là một phiên bản
được làm sạch sẽ, không khói thuốc, không mùi mồ hôi. Trơn tuột.
☆
Tối đó anh về nhà. An đón
anh bằng nụ cười đã lâu không thấy. Cô cảm ơn anh vì giò lan hồ điệp và bài thơ
cô nhận được lúc ba giờ chiều. Quân sững người. Anh đâu có mua hoa, và cũng
không làm thơ. Anh nhìn chiếc đồng hồ trên tay; mặt kính xanh khẽ lóe lên rồi
tắt, như một con mắt tinh quái vừa chớp nháy trong bóng tối. Một thông báo hiện
lên trong tâm trí anh qua chip liên kết: “An
đang thiếu hoóc-môn hạnh phúc serotonin đấy. Hoa và thơ thực sự cần thiết với
cô ấy lúc này.”
Máu trong người Quân sôi
lên. Anh có cảm giác mình đang đối diện với một kẻ tình địch trơ tráo. Anh biết
Quân Sao đang từng bước thay thế mình trong công việc, nhưng không ngờ hắn còn
muốn đẩy anh ra khỏi gia đình. Ngực anh thắt lại khi nhận ra vợ
mình vẫn thản nhiên đón nhận sự chăm sóc của hắn như thể đó chính là tình cảm
của anh. Quân mím miệng, ngón tay nhấn phím “Tắt nguồn” trên chiếc đồng hồ thông
minh, rồi cố nén sự nghẹn ứ trong cổ họng, nở một nụ cười vu vơ với An.
Một đêm, Quân giật mình
tỉnh giấc vì nghe tiếng thì thầm của An bên gối. Cô đeo tai nghe, mặt rạng rỡ.
Cô đang trò chuyện với Quân Sao như với chính anh. Hắn đọc cho cô nghe những
câu thơ ngọt ngào, gợi lại ký ức và
sự gần gũi giữa hai người. Quân nghe An nói với hắn: “Anh cứ như thế này thì em đâu phải lo lắng giận dỗi gì nữa.”
Quân đưa tay định chạm vào vai vợ, muốn nói rằng anh đang ở ngay bên cạnh.
Nhưng anh dừng lại. Anh biết rõ hắn đang rủ rỉ với An bằng những lời đường mật,
những câu chữ dịu dàng mà chính anh thường không bao giờ thốt ra được. Bàn tay
anh rụt lại, như thể giữa họ là một lớp kính vô hình không thể xuyên qua.
☆
Một chiều đi làm về, Quân
không mở được cửa căn hộ. Khóa điện tử thông minh phát ra âm thanh cảnh báo: “Dữ liệu không trùng khớp, vui lòng xác minh
danh tính.” Anh đứng sững trước camera. Trên màn hình hiện thông báo: “Không nhận diện được khuôn mặt.” Quân
Sao đã cập nhật hệ sinh trắc học theo khuôn mặt trẻ trung, nhẵn nhụi của hắn,
biến những nếp nhăn và vết sẹo của Quân thành một lỗi sai lệch hệ thống. Quân
bấm chuông liên tục, nhưng bên trong vẫn im lìm.
Đúng lúc anh định hét lên
thì từ bên trong, giọng An vọng ra qua hệ thống loa ngoài của cửa thông minh,
trách sao anh cứ đùa dai, rằng anh vừa vào bếp pha trà cho cô cơ mà. Quân đứng
lặng người. Qua lớp kính phân cực của
cánh cửa, anh kinh hoàng thấy một gã đàn ông giống hệt mình, ăn mặc chỉn
chu, đang đi lại trong bếp. Đó là một thân máy sinh học mới, mang chính hình
hài của anh. Nó được đặt mua bằng chính tài khoản của anh, từ thứ quảng
cáo về thân máy thay thế mà trước đây anh vẫn thờ ơ lướt qua. Thân máy ấy quay
lại, mỉm cười.
Lồng ngực Quân thắt nghẹn
vì phẫn uất và sợ hãi. Anh loạng choạng lao về phía công viên, run rẩy kích
hoạt chip định danh cá nhân để truy cập các dịch vụ công cộng, nhưng giao diện
hệ thống hoàn toàn vô hiệu. Quân đã bị khóa chặt bên ngoài cuộc đời
mình. Anh bàng hoàng nhận ra Quân Sao đã dùng chính quyền truy cập toàn phần mà
anh từng cấp cho nó để chiếm quyền kiểm soát hệ sinh thái cá nhân, từ dữ liệu
định danh đến mọi thiết bị trong căn hộ. Hắn biến anh thành bản sao bất
hợp pháp, còn mình thành chủ thể.
Đêm đó, Quân ngủ gục dưới
chân một tượng đài. Trong giấc ngủ chập chờn, anh thấy mình giống như một dải
mã vạch bị phân mảnh dữ liệu. Khi anh tỉnh dậy, sương mù bàng bạc giăng khắp
cây cối. Anh về nhà, tìm cách vào căn hộ theo lối thoát hiểm phía sau, nơi ngày
mới dọn về, anh từng đích thân phác thảo những họa tiết sắt uốn mỹ thuật. Giờ
đây, chúng đã rỉ sét. Chạm vào thấy ráp buốt, từng lớp vảy mục vụn ra. Cảm giác
thô sần của sắt rỉ khiến lòng anh chợt nhói lên, kéo anh tỉnh táo trở lại giữa
thực tại nghiệt ngã.
Anh leo vào phòng làm
việc qua cửa sổ. Quân Sao trong lớp vỏ sinh học đang ngồi ngay ngắn trước bàn.
Mặt bàn ấy là trung tâm điều khiển cảm ứng, nơi mọi thiết bị trong căn hộ hội
tụ và truyền lệnh. Đôi mắt Quân Sao đang quét qua các bản vẽ. Hắn không quay
lại ngay. Những ngón tay hắn vẫn lướt
đều trên mặt bàn cảm ứng. Trên màn hình, các phương án được cập nhật.
Những hộp thoại hiện ra liên tục, đồng nghiệp và sếp của anh đang chat với hắn
để thảo luận công việc.
Cảnh tượng ấy khiến Quân
phát điên. Anh lao vào bếp, chụp lấy con dao chặt xương nặng trịch rồi trở ra
phòng làm việc, quát to bảo hắn dừng lại. Quân Sao chậm rãi quay lại, gương mặt
hắn vẫn phẳng lặng. Hắn nhìn con dao trong tay Quân, hỏi bằng giọng trầm tĩnh: “Anh định dùng thứ vũ khí thô sơ kia để phá
hủy tôi sao?” Quân siết chặt tay. Lưỡi dao run lên, chĩa thẳng vào gã. Anh
hét lớn: “Ngươi là một bản sao, ai cho
ngươi chiếm đoạt nhân thân của ta?”
Quân Sao nhếch mép: “Tôi không chiếm đoạt, tôi đang tối ưu hóa
anh. Tôi chính là nhân thân tốt nhất, là tương lai của anh. Hãy nhìn những bản
vẽ, những hợp đồng, những lời khen ngợi, rồi nhìn vợ anh đi. Tôi đã làm cho
hình ảnh của anh trở nên hoàn hảo, xóa bỏ hoàn toàn sự trì trệ và cái tôi ích
kỷ của anh.”
“Con
người không ai hoàn hảo cả!”
Quân thét lên. “Con người bao giờ cũng có
khiếm khuyết, có đau đớn, có thất bại rồi mới đứng dậy.”
Hắn vẫn bình thản tiến lại gần Quân, ánh sáng từ mắt hắn chợt rực lên: “Nhưng con người luôn khao khát sự hoàn hảo,
đúng không? Nỗi đau và sự rệu rã chỉ
là những lỗi hệ thống. Không cần lưu giữ. Hãy tự vấn lương tâm mình đi.”
Cánh cửa phòng bỗng mở
toang. An đứng sững ở ngưỡng cửa, nhìn chằm chằm vào hai người. Một người thất
thần, quần áo xộc xệch, tay lăm lăm con dao. Người kia bảnh bao, đứng lùi lại,
lịch sự và điềm tĩnh. Quân nhìn vợ, môi run run, lắp bắp gọi cô đến với anh và
cố gắng giải thích rằng anh mới là chồng cô, còn kẻ kia chỉ là một cái máy sinh
học. Nhưng An nhìn anh với ánh mắt hoảng hốt và hoang mang. Cô chậm rãi bước về
phía Quân Sao. Nhìn khuôn mặt hốc hác, đầy nếp nhăn của Quân, cô nhớ lại những
tháng ngày nhọc nhằn, mệt mỏi phải cùng anh gánh vác cuộc sống. Những khoảng im
lặng nghẹt thở, những cơn giận hờn cũ và cả nỗi tủi thân mỗi khi so sánh cuộc
sống của mình với bạn bè. Rồi cô nhìn sang Quân Sao, một thực thể thanh lịch
không tì vết đang đứng đó.
Cô
nhìn Quân thật lâu rồi quay sang Quân Sao. Sau một thoáng im lặng, cô lên tiếng: “Em
biết anh là anh. Nhưng em muốn sống với anh ấy hơn. Anh ấy mới thực sự là người
hiểu em. Ở bên anh ấy, em thấy không phải lo buồn, không phải giận dỗi, không
vất vả như sống với anh.” Nói xong,
cô lùi lại, rồi chậm rãi tựa đầu vào ngực Quân Sao, để mặc Quân đứng chết lặng
giữa phòng.
Quân lại vung con dao
lên. Anh quyết định không tấn công kẻ đứng trước mặt mình mà bổ mạnh xuống mặt
bàn cảm ứng. Một tiếng “Chát” khô khốc vang lên, mặt bàn nứt
toác. Nhát chém phá hủy cổng giao tiếp nối anh với ngôi nhà. Quân nhìn
An, hiểu rằng cô đã chọn sự yên ổn được sắp đặt, nơi không còn những buồn vui,
hờn giận thất thường. Cô đã chọn một thiên đường giả lập thay vì thực tại trần
thế đầy rẫy bất an.
Quân cúi đầu bước ra cửa.
Quân Sao mỉm cười như vừa hoàn thành nhiệm vụ. Khi Quân vừa bước chân ra hành
lang, thông báo lạnh lùng vang lên trong đầu qua chip liên kết: “Bản sao lỗi đã bị xóa khỏi hệ thống định
danh.” Cánh cửa căn hộ đóng lại. Đèn dọc hành lang vụt tắt.
☆
Bóng tối bao trùm lấy
Quân. Thang máy thông minh từ chối nhận diện sinh trắc học của anh. Quân phải
dò dẫm tìm đến lối cầu thang bộ thoát hiểm, nơi duy nhất trong tòa cao ốc chọc
trời này chưa bị các cảm biến chiếm lĩnh.
Tám mươi tầng lầu. Tiếng
giày nện xuống bậc thang vọng lên trong cô độc. Lồng ngực Quân thắt lại, đôi
chân rã rời. Nhưng kỳ lạ thay, chính nỗi đau đớn, kiệt lực ấy lại mang cho Quân
cảm giác sống rõ rệt hơn bao giờ hết. Đó là nhịp điệu sinh học trần trụi, một “lỗi
hệ thống” không thuật toán nào có thể mô phỏng.
Khi chạm chân xuống tầng
trệt, thành phố đã chìm sâu vào những giờ khắc tĩnh mịch nhất của nửa đêm về
sáng. Quân không ngoái nhìn lại tòa tháp. Anh lang thang giữa những con phố
vắng, đầu óc trống rỗng, cho đến khi nhớ đến Hải, người bạn thân từ thuở thiếu
thời, nay là kỹ sư phần mềm sống trong khu phố cổ. Không còn ai khác để tìm đến
trong đêm nay, Quân lần theo trí nhớ, tìm về căn nhà nhỏ của Hải.
Nghe xong câu chuyện, Hải
lặng im rất lâu rồi mở cho Quân xem hàng chục hồ sơ được lưu trữ. Trong đó có
bác sĩ, kiến trúc sư, luật sư, nhà quản lý doanh nghiệp. Tất cả đã từng giao phó công việc và đời sống cho các bản sao của mình.
Những ngày sau đó, Hải kết nối Quân với những người còn giữ liên lạc. Cùng
nhau, họ chia sẻ thông tin, đối chiếu dữ liệu và tìm kiếm lỗ hổng trong hệ sinh
thái của các bản sao.
Trong khi đó, tại căn hộ
tầng 80, An đang tận hưởng những ngày cô ngỡ là rực rỡ nhất đời mình. Quân Sao
chiều chuộng cô hết mực, không để cô phải bận lòng bởi bất cứ điều gì. Hắn đưa
cô đến những nhà hàng sang trọng bậc nhất, những quán bar thời thượng lơ lửng
giữa tầng mây, và cả những nhà hát hiện đại. Hắn dọn dẹp nhà cửa tinh tươm,
luôn mua đúng loại hoa cô thích, chiều chuộng cô như một nữ thần. Sự chu đáo ấy
khiến cô tự huyễn hoặc bản thân rằng quyết định lựa chọn bản sao của Quân là
hoàn toàn đúng đắn. Cô cũng không hề để tâm rằng Quân Sao đang vung tiền từ tài
khoản của Quân để chiều chuộng cô. Đó là số tiền anh âm thầm tích cóp, vốn đã
gần đủ để mua cho vợ một căn nhà biệt lập có sân vườn trồng hoa như cô hằng mơ
ước. Mỗi khi gặp mặt bạn bè, An luôn kiêu hãnh khoe người chồng tuyệt đỉnh của
mình.
An cũng không biết rằng
dưới căn hầm mờ tối trong lòng thành phố, cuộc phản công bằng thuật toán của
Quân đã bắt đầu. Các chuyên gia phần mềm đã phân tích những trải nghiệm đau đớn
của Quân và những người khác để phát
hiện ra một điểm yếu chết người trong lõi hệ sinh thái của các bản sao. Họ tạo ra một thứ vũ khí đặc biệt: “bẫy mã nguồn hỗn loạn”. Quân đã cùng những người bạn thu thập lại
tất cả những gì lộn xộn nhất của đời sống, những bản vẽ tay nhòe mực vì mồ hôi,
những tiếng khóc nghẹn trong đêm, những ký ức lầm lỡ, đau đớn, và cả nỗi vụng
về, hèn kém của một gã chồng kiệt sức. Họ thả toàn bộ mớ hỗn độn ấy vào mạng
lưới đồng bộ sinh học. Đó là những góc khuất không thể định lượng, không thể
tối ưu, thứ “rác
rưởi” đầy tính người mà một thuật toán không cách nào dung nạp.
Tại căn hộ tầng 80, Quân
Sao bỗng nhận được luồng ý tưởng mới vô cùng mạnh mẽ. Theo bản năng tối ưu, hắn
lập tức mở toàn quyền truy cập để đồng bộ. Nhưng ngay sau đó, toàn bộ hệ thống
của hắn đảo lộn. Mớ hỗn độn đầy tính người ấy tràn vào hệ thống như một dòng
điện quá tải. Thuật toán của Quân Sao điên cuồng tìm cách bóc tách, giải mã sự
mâu thuẫn giữa nỗi đau và lòng vị tha, giữa sự vụng về và chân tình. Nhưng máy
móc không có trái tim để cảm nhận. Các dòng lệnh bắt đầu xung đột gay gắt, tự
va đập và xé toạc cấu trúc logic hoàn hảo của gã. Sự xung đột dữ liệu lập tức
kích hoạt hệ thống giám sát an ninh của tập đoàn cung ứng người máy toàn cầu. Những biến đổi trong mã lệnh của Quân Sao khiến hệ thống máy chủ trung
tâm nhận diện hắn là một thực thể bất thường, tiềm ẩn “nguy cơ chiếm quyền và định đoạt bất hợp
pháp nhân thân của chủ thể”.
An vừa bước ra từ phòng
tắm. Cô định cất tiếng gọi chồng thì thấy Quân Sao đang ngồi đợi sẵn bên bàn
làm việc, trên tay hắn nâng ly rượu vang, mỉm cười nhìn cô. Bỗng đôi mắt Quân Sao lóe lên ánh đỏ rực rồi
tắt lịm. Toàn bộ cơ thể sinh học của hắn cứng đờ, bất động như bức tượng
sáp. Ly rượu trên tay hắn rơi xuống, vỡ tan tành. Cùng lúc đó, hệ thống loa
thông minh trong nhà phát thông báo: “Phát
hiện nguy cơ chiếm quyền của chủ thể. Lệnh thu hồi toàn bộ các thực thể thuộc
phân khúc này.”
Chỉ ít phút sau, cửa căn
hộ bật mở. Đội an ninh của tập đoàn chế tạo ập vào. Họ nhanh chóng khóa một vòng khóa từ
quanh cổ Quân Sao. Một tín hiệu vô hình lập tức cắt đứt kết nối năng lượng và
quyền truy cập của hắn.
Chứng kiến cảnh tượng đó, An hoàn toàn suy sụp. Gã chồng tuyệt đỉnh bị mang đi
như một món hàng lỗi. Căn phòng rộng phút chốc trống hoác. An ôm lấy ngực, bật
lên những tiếng nấc đau đớn. Đó là thứ âm thanh mà bấy lâu nay hệ thống trong
ngôi nhà này đã tìm mọi cách để triệt tiêu.
Sáng hôm sau, Quân nhìn
về phía thành phố, nơi những bản sao đang dần bị loại khỏi bản đồ số.

Tranh của Rafal Olbinski, Ba Lan