Tiến sĩ Đỗ Anh Vũ bình bài thơ “Nghi tàm”
29/03/2026
Tiến
sĩ Đỗ Anh Vũ bình bài thơ “Nghi tàm”

Maivanphan.com:
Nhà phê bình văn học Nguyễn Hoài Nam và Tiến sĩ ngôn ngữ Đỗ Anh Vũ vừa xuất bản
cuốn sách “Những miền quê trong thơ Việt” – tuyển chọn 36 bài thơ của 34 tác
giả tiêu biểu như Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Nguyễn Khoa Điềm, Hoàng Cầm, Thu Bồn…
Mỗi bài thơ gắn với một địa danh cụ thể trên dải đất hình chữ S. Điểm đáng chú
ý của cuốn sách không chỉ là sự phong phú của “bản đồ thi ca”, mà còn ở cách
mỗi bài được tiếp cận bằng một “chìa khóa” riêng – có thể là hình ảnh, giọng
điệu, cấu tứ hay chiều sâu văn hóa – để giúp người đọc bước vào thế giới nghệ
thuật của thi phẩm một cách nhẹ nhàng, tự nhiên.
Bài
thơ “Nghi Tàm” của Mai Văn Phấn được Đỗ Anh Vũ cảm nhận như một không gian
thiền, nơi cảnh và tâm hòa làm một, vừa cổ kính vừa trong trẻo. Xin trân trọng
cảm ơn Tiến sĩ Đỗ Anh Vũ đã đồng cảm sâu sắc với “Nghi Tàm”, nhận ra những nét
tinh tế của cảm thức thiền và vẻ đẹp văn hóa ẩn trong từng câu chữ.
Nghi
Tàm
Cây lá ở Nghi Tàm
Thon những bàn tay Phật
Ta nhìn vào sương tan
Thấy lòng
mình trong vắt.
Tiếng thời
gian khoan nhặt
Bên thềm rêu
gọi hè
Không gian như
phủ chúa
Hoa cười vang
cung mê.
Ai đang dẫn
ta về
Thành Thăng
Long mây khói
Nền xưa và
dấu xe...
Phải tiếng em
vừa gọi?
Màu hoa
chừng rất vội
Hồn ta cứ la
đà
Chắp tay làm
chiếc lá
Ngỡ mặt mình
đơm hoa.
Lời
bình của tiến sĩ Đỗ Anh Vũ:
Bài thơ Nghi Tàm được Mai Văn Phấn viết vào đầu
thập niên 90 của thế kỉ trước, đã giành giải cao trong một cuộc thi thơ do báo
Người Hà Nội tổ chức. Nghi Tàm tiêu
biểu cho phong cách cổ điển trong chặng đầu sáng tác của Mai Văn Phấn. Bài thơ
được viết với một cảm thức trong sáng, trang trọng, linh thiêng về một vùng đất
cổ của Hà Thành. Phật tính tràn ngập từ những câu mở đầu đến những câu khép lại
thi phẩm. Một loạt các hình ảnh so sánh đầy gợi cảm đã kết nối con người cùng
không gian nơi đây và như đi xuyên thời gian để cả ngàn năm lịch sử văn hóa
cùng vọng về: “Cây lá ở Nghi Tàm/ Thon những bàn tay Phật”; “Không gian như phủ
chùa”; “Màu hoa chưng rất vội”; “Chắp tay làm chiếc lá/ Ngỡ mặt mình đơm hoa”.
Toàn bộ thiên nhiên Nghi Tàm được thấm đẫm trong bầu không khí huyền ảo, sương
khói mà thanh cao, lọc rửa hết những xô bồ, phàm tục, khiến con người bước vào
đây như được sang một cõi khác: cõi an lành của Phật tính. Những câu thơ trong
khổ ba của bài thơ còn khiến người đọc nhớ về những câu tuyệt bút trong thơ Bà
Huyện Thanh Quan: “Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo/ Nền cũ lâu đài bóng tịch
dương” (Thăng Long thành hoài cổ).
Con người như chìm vào lịch sử và rồi lại bừng thức trong một giác ngộ của hiện
tại. Từ cây lá như những bàn tay Phật trong câu thơ mở đầu đã chuyển sang bàn
tay con người chắp lại thành chiếc lá, một sự hòa đồng cao độ giữa chủ thể và
khách thể. Có cảm giác như, với cái tâm thanh tịnh tuyệt đối, con người đã
thoát hết muộn phiền trần ai, chỉ còn lại sự thanh cao và dâng hiến trong hình
ảnh cuối cùng khép lại bài thơ: “Ngỡ mặt mình đơm hoa”.
Đ.A.V


