Hy
Vọng
(Truyện ngắn)
Giọng đọc của Hà Phương

Minh họa Trần Ngọc Quỳ
Mai Văn Phấn
Mưa rả rích từ sáng trên
mái nhà Trung tâm Cứu hộ Linh trưởng nguy cấp Cúc Phương. Âm thanh quen thuộc
ấy hôm nay khác lạ, như báo hiệu rừng già đang chuyển mình.
Hương ngồi một mình trong
phòng trực. Căn phòng nhỏ, gọn gàng, ánh sáng từ màn hình máy tính là điểm sáng
duy nhất trong không gian mưa chiều. Gió thoảng vào phòng, mang theo hương thơm
ngọt ngào của hoa đậu tằm cùng mùi thuốc sát trùng từ phòng y tế bên cạnh, nơi
vài cá thể linh trưởng đang được điều trị.
Sau khi tốt nghiệp thạc
sĩ ngành Khoa học Động vật và Môi trường tại Đại học Wageningen (Hà Lan), Hương
từ chối lời mời làm việc của một tổ chức quốc tế, chọn trở về vùng rừng núi Cúc
Phương, nơi tuổi thơ cô từng cùng ông ngoại băng qua những lối mòn rậm rạp để
hái măng, lắng nghe ông kể chuyện về cây đại thụ ngàn năm tuổi và muôn loài
hoang dã. Những đêm trăng, mẹ thường kể cho cô nghe truyền thuyết về con khỉ
trắng từng dẫn đường cho quân lính nhà Trần vượt đại ngàn. Cha cô là kiểm lâm
viên, đã hy sinh trong một đợt truy quét lâm tặc ở vùng biên giới Tây Nguyên.
Sau biến cố đó, mẹ rời quê vào Nam để tìm một khởi đầu mới. Hương lớn lên bên
ông bà ngoại, những người gắn bó mật thiết với rừng xanh. Họ sống bằng những
nghề mưu sinh giản dị gắn liền với thiên nhiên như lấy mật ong, hái nấm, bắt cá
suối, tìm lá thuốc, chặt song mây để đan gùi, đan thúng. Nhưng theo thời gian,
rừng dần cạn kiệt, gia đình cô không thể dựa vào rừng nữa mà phải chuyển hẳn
sang làm nông nghiệp. Trong những năm tháng ấy, khát vọng trở lại với đại ngàn
của Hương cứ lặng lẽ lớn lên.
Hương đang tua lại đoạn
video từ cụm camera giám sát suối Thanh Vân, nhưng ánh mắt cô không còn tập
trung vào đó nữa. Qua khung cửa sổ, cô dõi theo con vượn đen má hung đang thu
mình trong chuồng bán lộ thiên ở góc sân. Con vượn đực ấy có thể đã bị buôn bán
trái phép rồi sổng chuồng, sau đó lạc vào khu đầm nhà ông Đoàn ở Tràng Cát, Hải
Phòng. Nhận ra dấu hiệu đặc trưng của một loài động vật quý hiếm, gia đình ông
đã chủ động liên hệ và bàn giao nó cho Trung tâm Cứu hộ Linh trưởng nguy cấp
tại Cúc Phương.
Suốt hơn ba thập kỷ,
Trung tâm bền bỉ chăm sóc và bảo tồn các loài linh trưởng nguy cấp. Ẩn mình
dưới những tán cổ thụ ven Vườn Quốc gia Cúc Phương, nơi đây từng đón nhiều cá
thể bị thương, bị săn bắt hoặc buôn bán trái phép trước khi đưa chúng trở lại
rừng.
Hương nhớ lại ngày đầu
tiên con vượn đen má hung được đưa về Trung tâm, nó gầy gò, hoảng loạn, thường
thu mình trước những tiếng động và cử chỉ của con người. Hương đứng bên chuồng
sắt, nhìn con vật co ro, bất động trước mọi tiếng động. Lòng cô chùng xuống. Cô
không biết con vượn có còn khả năng hồi phục hay không. Nhưng cô vẫn tin nó còn
đủ sức sống để hồi phục và quyết định đặt tên cho nó là Hy Vọng. Vài tháng sau,
nó hồi phục ngoài dự đoán. Bộ lông đen tuyền óng mượt, nổi bật hai vùng má màu
hung dưới nắng. Những chuyển động của nó cũng trở nên nhanh nhẹn hơn. Ánh mắt
hốt hoảng của nó giờ đã bình thản hơn, đôi lúc nhìn theo Hương khi cô đi ngang
qua, như thể nó đã bắt đầu quen với sự có mặt của con người.
Hy Vọng nhanh chóng quen
thân với các nhân viên ở Trung tâm, nhưng nó thích quấn quýt nhất với Hương và
Khang, một đồng nghiệp của cô, kỹ thuật viên trẻ mới vào Trung tâm chưa đầy một
năm. Khang tốt nghiệp ngành Kinh tế Nông nghiệp nhưng sau khi ra trường lại
chọn làm việc trong các dự án bảo tồn động vật hoang dã. Có lần Hương tò mò hỏi
lý do, cậu chỉ cười:
“Em thấy những con vật
cần em hơn con người chị ạ.”
Khang trầm tính, chỉn
chu, luôn mang theo cuốn sổ nhỏ để ghi lại những hình ảnh bất thường từ camera,
bẫy ảnh và những âm thanh lạ trong rừng.
Mưa
vẫn rơi rào rào trên mái chuồng, như một tấm rèm mỏng ngăn cách con vượn với
thế giới hoang dã của nó.
Ánh mắt con vật đôi lúc lặng đi, hướng về phía rừng như bị một âm thanh xa xôi
níu giữ. Từ xa bỗng vọng lại tiếng hú dài, lan giữa đại ngàn. Âm thanh ấy rung
lên trong không gian, cắt ngang dòng suy nghĩ của Hương. Cô quay lại. Hy Vọng
đang bám chặt song chuồng, cất tiếng hú kéo dài. Âm thanh xuyên qua màn mưa,
vang vọng về miền rừng xa thẳm.
Cuối chiều, Khang trở về
Trung tâm. Gặp Hương, cậu vội cắm USB vào máy tính, rồi chỉ tay vào một góc màn
hình lớn trong phòng giám sát:
“Có dấu chân mới gần
cụm camera số 5, đây chị. Cạnh bãi mối cũ. Là một con vượn cái, lông màu hung
vàng, có vệt đen trên đầu.”
Hương nghe vậy, giọng đầy
phấn khích. Cô kể lại chuyện lúc trời mưa nghe thấy tiếng vượn hú và phản ứng
nôn nao của Hy Vọng, rồi hỏi lại Khang:
“Liệu có phải nó không
nhỉ? Nếu lông nó màu hung vàng và có vệt đen trên đầu thì khả năng cao nó cùng
loài vượn đen má hung với Hy Vọng đấy.”
Khang gật đầu khẳng định.
Cậu vừa kiểm tra lại hình ảnh trên camera, đúng thời điểm đó chỉ có một con
vượn cái xuất hiện. Một khoảng lặng trôi qua trong căn phòng. Rồi Khang chỉ vào
màn hình. Ngay sau khi camera ghi lại chuyển động của con vượn, từ phía Tây Nam
xuất hiện ánh đèn pin.
Hương nhìn Khang với vẻ
ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt:
“Hôm nay ở Trung tâm
chỉ có hai chị em trực, chẳng thể có ai khác vào rừng, liệu có phải người lạ?”
Khang gật đầu trầm ngâm.
Cậu nhận định có thể là dân đi rừng, nhưng nếu là lâm tặc hay bọn săn trộm thì
mọi chuyện sẽ rất nghiêm trọng. Hương chợt nhớ những hình ảnh từ bẫy ảnh mấy
ngày trước, gồm những chiếc lồng sắt nhỏ và cuộn dây được giấu trong những lùm
cây thấp.
Hương nhìn ra cửa sổ,
thấy Hy Vọng đã lặng lẽ trở về góc chuồng, co người trong góc. Đôi mắt nó khép
hờ. Từ phía rừng xa, tiếng hú của con vượn cái dường như vẫn còn vọng lại. Quay
lại đối diện với Khang, Hương dứt khoát:
“Sáng mai ta lên trạm
quan sát số 5. Cậu lên phương án tiếp cận con vượn cái ngay nhé!”
Khang gật đầu, ánh mắt
trở nên căng thẳng. Ngoài xa, tiếng côn trùng rỉ rả. Đêm ở Cúc Phương, mọi thứ
như chậm lại, sâu đến lạ thường. Bóng tối nhanh chóng phủ kín rừng già.
Sáng hôm sau, Hương và
Khang lên đường sớm. Trạm quan sát số 5 nằm cách Trung tâm gần ba cây số đường
rừng, phải đi bộ men theo sườn núi, qua nhiều đoạn trơn trượt do mưa đêm. Từ
đỉnh dốc, Cúc Phương hiện ra trong màn sương bảng lảng. Những dải núi nhấp nhô
nối tiếp nhau dưới thảm lá xanh thẫm, tĩnh lặng và hoang sơ. Khi đến khu vực
đặt camera, Khang chỉ tay về vạt cỏ bị dạt sang một bên và những dấu giày còn
in trên nền đất ướt:
“Chị nhìn kìa. Dấu
giày to nhỏ khác nhau, không chỉ một người.”
Hương cúi xuống, lấy điện
thoại chụp lại dấu vết. Khang lắp thẻ nhớ rút từ camera vào laptop, mắt dán
chặt vào màn hình. Cậu tua nhanh, rồi dừng ở một đoạn có những bóng người thấp
thoáng, di chuyển chậm, những đốm sáng đỏ le lói giữa các thân cây. Một người
trong nhóm vác một vật giống như chiếc lồng sắt, trên đó có một bọc vải buộc
bên trên.
“Có vẻ là dân bẫy động
vật chuyên nghiệp,”
Khang nói. “Chị thấy cái lồng và bọc vải kia không? Em đoán là có sẵn lồng
bẫy hoặc bẫy dây đã cất giấu từ trước.”
Hương dán mắt vào màn
hình rồi hạ giọng:
“Bọn này có thiết bị
chuyên dụng, biết cả cách tránh né camera. Chị nghĩ con vượn cái mình phát hiện
hôm qua chính là mục tiêu của chúng.”
Cả hai nhìn nhau cảnh
giác. Khang lập tức đứng dậy:
“Phải báo Ban Giám đốc
để ngăn chặn gấp chị nhỉ. Lắp thêm bẫy ảnh quanh khu vực này nữa.”
Hương quyết định ngay:
“Cậu liên hệ đội tuần
tra rừng đi. Chị sẽ làm báo cáo khẩn.”
Ngày hôm sau, tại Trung
tâm, màn hình giám sát hiện lên ba bóng người di chuyển nhanh hướng về bìa rừng
phía tây, là khu vực vừa phát hiện dấu tích con vượn cái.
Hương hốt hoảng:
“Chúng bắt được con
vượn rồi!”
Khang siết chặt quai ba
lô:
“Phải chặn chúng ngay.
Không thể để chúng ra khỏi vùng lõi!”
Khang gửi gấp dữ liệu
video và ảnh chụp làm bằng chứng mới cho lãnh đạo Trung tâm, trong lúc Hương
gọi điện cho Giám đốc. Chỉ ít phút sau, lực lượng ứng trực của Vườn Quốc gia
Cúc Phương đã có mặt. Đó là đội tuần tra liên ngành gồm kiểm lâm và công an, do
anh Nam, đội trưởng kiểm lâm, làm tổ trưởng. Sau khi nắm tình hình, anh Nam
chia lực lượng thành ba mũi. Hương đi cùng mũi trung tâm, Khang theo cánh trái,
còn mũi chặn án ngữ ở Ngã ba Dội, nơi ba con suối nhỏ tụ lại thành dòng nước
xiết. Mọi người đều rảo bước, căng thẳng hiện rõ trong từng hơi thở.
Cả ba mũi cùng áp sát mục
tiêu. Khang và hai chiến sĩ công an men theo ven suối. Bất chợt, một bóng người
vụt qua trước mặt Khang và hai chiến sĩ công an. Khang cùng các chiến sĩ công
an lao nhanh qua bụi lau. Ở hướng trung tâm, Hương cùng anh Nam và một kiểm lâm
viên luồn qua những lùm cây rậm rồi lao tới. Trước mặt họ là hai gã đang kéo lê
chiếc lồng sắt phủ bạt. Một con vượn đang giãy giụa dữ dội bên trong, móng cào
vào song sắt.
Tiếng quát lớn sắc lạnh
của một chiến sĩ công an làm những kẻ săn trộm hoảng hốt. Gã thấp lùn loạng
choạng lùi lại, toan kéo chiếc lồng chạy thoát. Anh Nam quát lớn:
“Đứng lại!”
Gã cao to bất ngờ rút
súng bắn trả.
Tiếng đạn nổ chát chúa xé
toạc không gian rừng, dội vào vách núi rồi vỡ ra thành nhiều tiếng vọng. Trong
tích tắc, mọi người nằm rạp xuống. Khang loạng choạng ngã khuỵu một chân, tay
ôm lấy đùi. Anh Nam lập tức kéo cậu nấp sau một gốc cây lớn, ghé sát hỏi:
“Có sao không?”
Khang nghiến răng, gắng
gượng lắc đầu, mắt vẫn không rời chiếc lồng sắt phía trước. Một loạt tiếng súng
khác vang lên phía sau, rồi tiếng hô lớn của các chiến sĩ công an vọng qua tán
lá.
Tên cao to bị trúng đạn
vào cánh tay, buông rơi khẩu súng, loạng choạng vài bước rồi khuỵu xuống. Tên
thấp lùn vùng chạy nhưng bị hai chiến sĩ công an nhanh chóng quật ngã.
Tiếng súng dứt. Không
gian tạm lắng xuống. Hương lao tới chiếc lồng bọn săn trộm vừa bỏ lại, giật tấm
bạt ra. Con vượn cái với bộ lông vàng hung và vệt đen trên đỉnh đầu đang co
mình, thở gấp. Bên hông nó có một vết thương rỉ máu, được quấn vội bằng một
mảnh băng. Gần đó, lớp lông rối bết, để lộ mảng da trầy xước hằn dấu lưới.
Hương khẽ chạm vào song sắt, nhẹ giọng trấn an nó.
Khang được anh Nam dìu
tới, máu từ vết đạn xuyên qua đùi thấm đỏ lớp quần rách. Gương mặt cậu tái đi,
môi mím chặt. Hương mở túi cứu thương, dùng cả hai tay ấn chặt miếng gạc lên
vết thương để cầm máu rồi băng lại, tay cô run dù giọng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Con vượn cái được đưa về
Trung tâm trong tình trạng kiệt sức, mất máu, nhưng may mắn vẫn qua cơn nguy
kịch. Nó bắt đầu ăn trở lại nhưng vẫn thu mình trong góc chuồng, co rúm lại mỗi
khi nhân viên chăm sóc đến gần. Hương dành phần lớn thời gian nói chuyện với
con vật, an ủi nó bằng giọng êm ái, thân mật.
Chiều muộn, mây trôi lững
lờ qua những tán cây trong sân Trung tâm Cứu hộ. Hy Vọng ngồi trong chiếc lồng
đối diện với lồng con vượn cái, hai tay chống xuống sàn gỗ. Hai con vượn lặng
lẽ nhìn nhau. Vết thương bên hông con vượn cái sắp lành, nhưng cơ thể vẫn yếu
ớt, cử động chậm chạp. Khi nhìn thấy Hy Vọng lần đầu, nó khẽ run lên rồi tiến
lại gần song chuồng. Hy Vọng phát ra một tiếng kêu trầm.
Con vượn cái đang hồi
phục nhanh. Hương thường ngồi bên chuồng, tay nắm song sắt và gọi nó bằng cái
tên cô đặt là Bình An. Giọng cô nhẹ nhàng và kiên nhẫn. Ban đầu, con vật chỉ im
lặng, đôi mắt đầy vẻ lo âu. Nhưng từng chút một, ánh mắt ấy dần bớt hoang mang.
Mỗi khi Hương gọi, nó lại quay đầu về phía cô như đang lắng nghe. Dần dần, nó
tiến lại gần Hương và nhón lấy thức ăn từ tay cô. Sự tin cậy lớn dần, đôi khi
nó để Hương chạm vào bàn tay hoặc vuốt nhẹ lên đầu.
Sau khi hồi phục, Bình An
được thả chung vào lồng với Hy Vọng. Hai con nhanh chóng thích nghi với nhau.
Hy Vọng thường nhường Bình An đến gần thức ăn trước. Hai con cùng vui đùa,
chuyền trên những cành cây to gài trên song sắt trong lồng. Hy Vọng thường đu
mình trên những cành cây, có lúc móc chân treo ngược xuống. Đùa nghịch chán,
hai con vượn lại ngồi gãi lưng cho nhau. Chúng gọi nhau bằng những tiếng líu
ríu, lẹc khẹc, đôi lúc cất tiếng hú vang xa. Thỉnh thoảng, từ rừng xa vọng lại
tiếng hú đáp của vài con vượn khác, chúng dỏng tai lên nghe, áp người vào song
sắt, dõi mắt về phía rừng.
Sau vài tháng được bác sĩ
thú y theo dõi sức khỏe và hành vi, Hương nhận thấy chúng đã sẵn sàng trở về
rừng. Cô gắn chip định vị để theo dõi chúng sau khi tái thả, hoàn tất các bước
kiểm tra cuối cùng rồi chuẩn bị cho hành trình đưa chúng trở lại tự nhiên.
Đêm trước ngày tái thả,
Hương nằm nhìn lên trần nhà. Cô nghe rõ tiếng côn trùng rỉ rả ngoài sân và cả
tiếng tim mình đập mạnh. Cô tự hỏi liệu trở về đại ngàn có thực sự là điều tốt
nhất cho chúng, khi súng đạn và bẫy sắt vẫn rình rập mỗi ngày. Hay an toàn hơn
nếu chúng ở lại đây, trong những chiếc lồng sắt? Cô nhớ lại ánh mắt hoảng loạn
của Bình An hôm mới về, rồi dáng vẻ bình thản hơn khi nó bắt đầu tin tưởng con
người.
Một sáng đầu thu, xe của
Trung tâm dừng bên suối Thanh Vân. Cửa chuồng được mở ra. Sau vài phút đứng
nhìn ngó, Hy Vọng bất ngờ phóng ra trước. Nó bám lấy thân cây, chuyền cành
nhanh nhẹn, bộ lông đen tuyền nổi bật dưới nắng sớm. Bình An theo sau, bước đi
cẩn trọng nhưng không hề sợ hãi. Hy Vọng dừng trên cành cao, đôi mắt nâu sẫm
hướng về phía đoàn người. Bất chợt, nó cất lên chuỗi âm thanh vang vọng. Ngay
lập tức, con vượn cái cũng cất tiếng hú đáp lại. Tiếng hú của chúng hòa vào
nhau, lan xa giữa thinh không. Cả nhóm đứng lặng nghe tiếng hú vọng giữa rừng.
Hương nhìn theo bóng hai con vượn, giọng nghẹn ngào nói với Khang:
“Chúng đang chào tạm
biệt chúng ta đấy.”
Hy Vọng ngoái nhìn lần cuối
rồi vụt qua những tán lá rậm rạp. Bình An nhẹ nhàng đu theo, thân hình nhỏ nhắn
nhanh chóng khuất vào rừng xanh.
Mọi người đứng bên bìa
rừng, dõi theo hai con vượn cho đến khi chúng khuất hẳn. Không ai nói gì. Tiếng
lá trên đầu họ cứ lay mãi như chưa muốn dứt.
Vài năm sau, vào một sáng
trong lành, hương hoa rừng thoảng qua khung cửa sổ Trung tâm. Hương ngồi trong
văn phòng, mắt dừng lại thật lâu ở khoảng sân nắng rồi quay sang màn hình giám
sát. Hình ảnh từ camera gắn trên tán cây cao hiện rõ hai con vượn. Một con đen
tuyền với hai vùng má màu hung, con kia có bộ lông vàng hung và vệt đen trên
đỉnh đầu. Chúng đang hái quả trên cành cây, ánh mắt lấp lánh trong nắng đầu
ngày. Cạnh chúng, một con vượn nhỏ đang chập chững chuyền cành, hai tay nhỏ xíu
bấu chặt lấy nhánh cây, đuôi mắt liếc nhìn Hy Vọng như dò hỏi trước khi buông
mình sang cành kế tiếp. Nó đáp xuống hơi loạng choạng, rồi ngẩng đầu, cất tiếng
kêu.
Cúc
Phương – Cát Bà, 6/2025
M.V.P
(Đăng Báo Văn Nghệ số 9, ra ngày 28/2/2026)

