“A Sneaker Tells a Tale” – The 5th poem of “hidden face flower” - "Có kẻ mách lẻo" – Bài thơ thứ 5 trong tập thơ “hoa giấu mặt” (explication - chú giải) - Ramesh Chandra Mukhopadhyaya

A Sneaker Tells a Tale” – The 5th poem of “hidden face flower”

   

 


Cùng nhà thơ, tiến sỹ Ramesh Chandra Mukhopadhyaya, tại Hà Nội, 2/3/2015

 
 

 

By Ramesh Chandra Mukhopadhyaya

(From Calcutta, India)

 

 
 

A bow and an arrow drawn outside the door to ward off evil demons

The final night of a year

A rustling sound of dried leaves at a door sill

(A Sneaker Tells a Tale – Mai Văn Phấn. Translated from Vietnamese by Pornpen Hantrakool)

 

Explication:


The poem opens with a picture of a household. A bow and arrow drawn outside the door. In fact, there could be a person with a bow and an arrow drawn ready to encounter any evil force or an intruder so that the house remains protected from any attack from outside. Or else, maybe there is a drawing of a bow and an arrow inscribed on the outside of the door. The drawing is symbolic. It is expected to resist intruders if any. One wonders, however, what the house is. The house itself could be the metaphor of a living body. Not only that micro organisms as well as beasts and insects and snakes and enemies could attack the body, but also desires could attack the living body or what we call a person. The bow and arrow seeks to resist all such evils if any. The poem views this house from without on the final night of a year. Night, by the by, implies a time of the day when beasts and evil spirits are let loose. The final night of a year might imply that the evil forces are out to destroy and possess the house for the last time. And it is the fiercest and last attempt of the evil forces to overpower the house. On another level, the bows and arrows drawn even during the final night of the year means that there is no end of the battle with the evil. When the new year breaks out with the first morning of the new year, the bow and arrow drawn will linger. Eternal vigilance is the price of liberty and dharma. It is the final night of a year. Everything in the world is embalmed with darkness. The joys and sorrows of the year are clinched up with the final night of the year. There is silence all about. The third line of the poem notes a rustling sound of dried leaves at a door sill. The rustling sound only underlines the silence of the final nights. The rustling sound, it is surmised is of dried leaves. We cannot see the leaves but we can hear them. What could the dried leaves mean? They might mean the joys and sorrows, the hopes and despairs of the year that is vanishing. The dried leaves are at the door sill of the house. If one approaches the house, he must trample these dried leaves and knock at the door or break the door. Thus if anyone seeks to approach any person, one must come to him trampling the dried leaves of the person’s past. At the same time, the dried leaves prophesy a new birth. If winter comes, can spring be far behind?

 

 

 

 

Translated by Phạm Văn Bình

Bản dịch của Phạm Văn Bình

 

 

 

 

"Có kẻ mách lẻo" – Bài thơ thứ 5 trong tập thơ “hoa giấu mặt”

 

 

 

 

Ramesh Chandra Mukhopadhyaya

(Từ Calcutta, Ấn Độ)

 

 

 

 

Vẽ cung tên ngoài ngõ trừ quỷ dữ

Đêm cuối năm

Bậc cửa lạo xạo lá khô

(Có kẻ mách lẻo – Mai Văn Phấn. Pornpen Hantrakool dịch từ Việt ngữ)

 

Chú giải:

Bài thơ mở ra với khung cảnh một ngôi nhà. Một chiếc cung và một mũi tên được vẽ ở bên ngoài cánh cửa ngôi nhà đó. Thực tế là, có thể có một người cầm một cây cung và một mũi tên được giương lên sẵn sàng đương đầu với bất kì thế lực tà ác hoặc một kẻ đột nhập nào để bảo vệ cho ngôi nhà đó trước bất kì một cuộc tấn công nào từ bên ngoài. Nếu không thì có thể có một bức tranh vẽ một cây cung và một mũi tên ở phía bên ngoài cánh cửa ngôi nhà. Bức tranh mang tính biểu tượng. Nó được dự định dùng để chống lại bất kì kẻ đột nhập nào. Tuy nhiên, người ta tự hỏi rằng ngôi nhà là cái gì vậy. Bản thân ngôi nhà có thể là hình ảnh ẩn dụ của một cơ thể sống. Không chỉ có những vi sinh vật cũng như những con thú, những con côn trùng, rắn rết và kẻ địch có thể tấn công thân thể này mà còn có cả những tham niệm cũng có thể tấn công cơ thể sống hay là cái mà chúng ta gọi là con người này. Cây cung và mũi tên tìm cách chống lại tất cả những điều tà ác đó. Bài thơ mô tả ngôi nhà từ phía bên ngoài vào đêm cuối cùng của một năm. Đêm tối ám chỉ một khoảng thời gian của ngày khi mà thú dữ và những hồn ma tà ác được sổng chuồng. Cái đêm cuối cùng của một năm có thể ám chỉ rằng những thế lực tà ác thoát ra khỏi sự trói buộc để hủy hoại và chiếm cứ ngôi nhà vào lúc cuối cùng. Và đó là nỗ lực sau chót đồng thời dữ dội nhất của những thế lực tà ác nhằm giành quyền làm chủ ngôi nhà. Ở một tầng nghĩa khác, những cây cung và những mũi tên được vẽ  trong đêm cuối cùng của năm có nghĩa là không có sự kết thúc trong trận chiến chống lại những điều tà ác. Khi năm mới đản sinh trong buổi sáng đầu tiên của mình, cây cung và mũi tên được vẽ ra sẽ vẫn còn được lưu giữ lại. Sự cảnh giác vĩnh hằng là cái giá của tự do và pháp lực. Đó là đêm cuối cùng của một năm. Mọi vật trong cõi thế đều phủ đầy bóng tối. Niềm vui và nỗi buồn của cả năm bị nén chặt trong cái đêm cuối cùng của năm đó. Sự yên tĩnh bao trùm tất cả. Câu thứ ba của bài thơ ghi lại tiếng xạc xào của những chiếc lá khô trên bậc cửa. Tiếng xạc xào đó chỉ làm tăng thêm sự yên tĩnh của những đêm cuối cùng. Tiếng xạc xào ngờ ngợ như là âm thanh của những chiếc lá khô. Chúng ta không thể trông thấy những chiếc lá đó nhưng có thể nghe thấy âm thanh của chúng. Những chiếc lá khô đó có thể ám chỉ điều gì vậy? Chúng có thể ám chỉ niềm vui và nỗi buồn, hi vọng và thất vọng của một năm đang dần trôi đi. Những chiếc lá khô đó ở trên bậc cửa của ngôi nhà. Nếu có ai tiến vào ngôi nhà, người đó phải giẫm lên những chiếc lá khô này và gõ cửa hoặc phá cửa để vào. Vậy là nếu có ai tìm cách tiếp cận một người nào đó, người này phải đến gần người kia bằng cách giẫm lên những chiếc lá khô trong quá khứ của anh ta. Cùng lúc, những chiếc lá khô tiên tri về một sự đản sinh mới. Nếu mùa đông đến, thì phải chăng mùa xuân đang thấp thoáng ở phía xa xa đằng sau nó?

 

 

 

 


Từ trái qua: Nhà thơ Trương Nam Hương, MVP, nhà thơ Mousumi Ghosh (Ấn độ), tiến sỹ Ramesh Chandra Mukhopadhyaya, nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn










BÀI KHÁC
1 2 
image advertisement
image advertisement

image advertisement
image advertisement




























Thiết kế bởi VNPT | Quản trị